bài viết mới

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

 

Hành thiện dễ dàng hơn với 3 điều được Đức Phật lưu ý sau đây

 Hãy cùng học hỏi từ cách Phật hướng dẫn trở thành người lương thiện để chúng ta bớt cảm thấy khó khăn, nản chí trong quá trình tìm cách tích đức, hành thiện giữa cuộc sống nhiễu nhương này.


Trong hầu hết những lời Phật dạy, Người đều định hướng cho chúng ta trở thành người lương thiện trong cuộc sống này. Thế nhưng làm thế nào để trở thành một người lương thiện không hề dễ vì đó thực sự là quá trình tu luyện bản thân trong suốt thời gian dài, kiên nhẫn, nỗ lực tranh đấu với tâm lý của mình, thậm chí kéo dài từ kiếp này sang kiếp khác.

Người đời thường ca ngợi những người khôn lỏi, túc trí đa mưu và chê những người hiền lành là yếu đuối. Thế nhưng đừng nghĩ khờ khạo có nghĩa là ngốc nghếch, bởi có đôi khi, thông minh khôn khéo quá cũng đồng nghĩa với việc gieo rắc tội lỗi mà không hay.

Phật giáo cho rằng, lương thiện đỉnh cao của trí tuệ bởi điều đó thể hiện người đó có sự hiểu biết, phân biệt tốt xấu đúng sai và kiềm chế được bản thân, không bị hoàn cảnh xung quanh làm ảnh hưởng. 
Vì thế Phật hướng dẫn trở thành người lương thiện bằng những việc quán chiếu bản thân như sau, ta có thể học hỏi:
 

Không tự hãm bản thân

Nhân chi sơ, tính bản thiện - lương thiện chính là bản chất nguyên sơ của sinh mệnh nguyên thủy của con người. 

Sinh ra ta là một đứa trẻ lương thiện, đó là bản chất của ta, vì thế không cần cố gắng cũng lương thiện, do đó đừng tự hãm mình bằng những tham lam dục vọng, lợi lộc, tiền bạc, danh vọng... Đừng vì thấy người ta khen ngợi mấy kẻ khôn ngoan, gian dối mà cố bắt chước làm theo cho bằng được. Thực tế họ tưởng mình có nhiều nhưng họ đang mất nhiều lắm đấy!

Lương thiện là bản tính vốn có trong mỗi con người, giữ gìn hay đánh mất nó là do sự lựa chọn của mỗi người. Hãy nghĩ cách tự biến mình thành người lương thiện, hoặc ít ra là giữ vững sự lương thiện vốn có.
 
Chọn lối sống lương thiện, tức là giải thoát chính ta khỏi những ràng buộc khổ đau, trở về với bản ngã nguyên sơ, tốt đẹp buổi ban đầu.

Làm người lương thiện ta có thể sống ung dung, tự tại, không phải lo lắng nhiều khi đã tự mình hóa giải những muộn phiền trong đời.

Sống lương thiện là cách sống dễ nhất nhưng cũng là khó nhất, người lương thiện là người thiệt thòi nhất nhưng cũng hưởng nhiều phúc báo nhất.


comment leftThông minh là một loại thiên bẩm còn lương thiện lại là lựa chọn.
Khuyết danh

Không dồn ép người khác

 
Hiện tượng mà chúng ta thấy rất nhiều hiện nay trên mạng xã hội đó là, hễ cứ có sự việc gì xảy ra, mọi người không cần biết rõ thực hư, chỉ cần đọc vài dòng trên báo mạng là vội vàng đưa ra nhận định ai đúng, ai sai một cách mù quáng.

Họ cho rằng mình cần đứng về lẽ phải và dồn ép người "được cho là sai" tới đường cùng, cố tình triệt đường sống của người ta một cách nhẫn tâm.

Phật dạy làm người quan trọng nhất là có “tâm”, tâm ấy không chỉ cho mình mà còn cho những người xung quanh. Người đã đi tới đường cùng, không nên dồn ép, hãy luôn chọn cách cho người ta một đường lui vì người đã thấy được cái sai không nên vạch mặt, quyết liệt tới cùng, người đã nhận ra lỗi lầm không nên hạch sách. 
 
Đừng để tới khi bản thân rơi vào hoàn cảnh tương tự có muốn thoát ra cũng không được, chỉ mong giữa người với người có được sự cảm thông cần thiết. 

Thay vào đó, ta cần dùng tình thương, sự cảm thông, suy nghĩ thiện lương của mình để sưởi ấm lòng người mới là đúng cách.

Có câu chuyện về hai vị hòa thượng như sau: Có một tiểu hòa thượng và lão hòa thượng sống trong một ngôi chùa cũ nát trên núi. Một hôm, tiểu hòa thượng bộc bạch với lão hòa thượng:
 
- Con và thầy đang phải sống trong ngôi chùa rách nát này nên mỗi lần xuống núi, mọi người đều là nói những lời ác ý, thậm chí gọi con là hòa thượng hoang. Họ càng ngày càng không muốn cho chúng ta tiền hương khói nữa, không biết sau này phải sống sao? 

Hôm nay con đi khất thực giữa trời lạnh như vậy mà họ bố thí chút đỉnh, cũng không ai muốn mở cửa cho con. Thầy nói rằng rồi ta sẽ xây một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt nhưng con nghĩ chắc việc này khó thành.
 
Vị sư phụ vẫn im lặng lắng nghe nhưng vì tiểu hòa thượng cứ nói không ngừng nên người đàn mở mắt ra hỏi: 
 
- Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?
 
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói:
 
- Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!
 
Lão hòa thượng nói:
 
- Vậy hôm nay chúng ta đi ngủ sớm cho đỡ lạnh. 
 
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn, trùm vào trong chăn ngủ.
 
Một lúc sau, lão hòa thượng hỏi:
 
- Bây giờ con có thấy ấm không?
 
Tiểu hòa thượng đáp lời:
 
- Con đã thấy ấm rồi, giống như đang ngủ dưới ánh mặt trời vậy!
 
Lão hòa thượng nói:
 
- Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?
 
Sống lương thiện là một loại lựa chọn
 
Tiểu hòa thượng nghe xong tưởng sư phụ nói đùa, cậu cười:
 
- Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!
 
Lão hòa thượng hỏi tiếp:
 
- Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?
 
Tiểu hòa thượng nghĩ một lát rồi nói:
 
- Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái.

Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười:
 
- Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao?
 
Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết.
 
Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi khất thực, cậu vẫn gặp phải những lời ác ý như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng vẫn giữ vững thái độ nho nhã, bình tĩnh.
 
Mười năm sau…
 
Chùa đã trở thành một ngôi chùa lớn, có rất nhiều hòa thượng, khách hành hương tới không ngớt. Tiểu hòa thượng cũng đã trở thành vị sư trụ trì.
 
Thực ra, chúng ta cũng là người đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dùng sự thiện lương của mình sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.

Không tranh cãi với người khác

 
Khi sống lương thiện, nhiều người sẽ cảm thấy bị thiệt thòi vì bạn dễ bị chèn ép. Nhưng nghĩ mà xem, ta sẽ được gì khi cứ suốt ngày đi so đo, tính toán từng li từng tí một? Nếu ai đó muốn thắng, cứ cho họ thắng và hả hê đi, bạn cũng chẳng mất gì phải không nào, cuộc sống vẫn cứ thế lặng lẽ trôi qua cho dù bạn có là kẻ thua cuộc trong việc tranh cãi với họ.

Ta sẽ ra sao khi phải đối diện với những hiểu lầm, những nỗi oan ức trong cuộc sống? Có những lúc, cứ lặng lẽ mỉm cười cho qua, cuộc sống sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Tranh cãi với người không cùng tầng cũng như việc bạn nói tiếng Ý nhưng người ta nói tiếng Anh nên không ai hiểu ai vậy, không ít người cố gắng giải thích, phân bua lại còn bị suy diễn cho sai lệch tình huống theo cách nghĩ tiêu cực của họ, càng khiến sự việc đi quá xa, vậy nên chẳng cần phải tranh giành đúng sai, hãy biết nhẫn nhịn và bỏ qua vì đó là cảnh giới cao nhất của tu dưỡng.
 
Tranh cãi làm mất tu dưỡng, làm giảm phước báu vì khi đó ta dễ tạo khẩu nghiệp trong lúc nổi nóng, tức giận, mất đi tính đúng đắn của lời nói. Hãy cứ tin rằng: “Thanh giả tự thanh” việc đúng đắn trước sau vẫn là việc đúng đắn, mình chẳng cần chứng minh, rồi thời gian sẽ phơi bày tất cả. 

 

Theo kinh Phật, Quan Âm Bồ Tát là nam hay nữ?

 Quan Âm Bồ Tát là nam hay nữ? Có lẽ nhiều Phật tử và chúng sinh hướng Phật đều gặp khó khi trả lời câu hỏi này. Để cung cấp thông tin khách quan, tổng hợp cho quý độc giả, Lichngaytot.com xin đưa ra một vài dẫn chứng từ kinh sách nhà Phật.
Theo kinh Phat, Quan Am Bo Tat la nam hay nu hinh anh 2
 
Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, tay cầm bình nước tay cầm hoa sen, tọa trên đài sen, phổ độ chúng sinh, giải tai ách kiếp. Bất cứ ai cũng từng một lần quỳ trước Phật đài của ngài, cầu mong bình an, tốt lành, tai qua nạn khỏi, nhân duyên tốt đẹp. Quan Thế Âm Bồ Tát được nhiều người kính ngưỡng nhưng thực sự Quan Âm Bồ Tát là nam hay nữ?
 
Ở nhiều chùa, Quan Thế Âm được tạo hình nữ nên người ta mặc định vị Bồ Tát này là nữ giới, giống như mẹ hiền che chở chúng sinh, nghe thấu những ai oán khổ đau và hóa độ điều ác, kết thêm duyên lành. Phần khác là do trong Phật giáo, Quan Âm bảo hộ cho phụ nữ và trẻ nhỏ, lại thường được coi là vị Bồ Tát độ hóa nhân duyên cho nữ giới, giúp phụ nữ chậm duyên muộn chồng hay hiếm muộn đường con cái nên mặc nhiên được nhận định là nữ.
Tuy nhiên, không ít nơi tạo hình Quan Âm là nam, đặc biệt là các bức tượng Quan Thế Âm theo trường phái của Ấn Độ. Từ đó nảy sinh thắc mắc cho chúng sinh về giới tính của vị Bồ Tát được xưng tụng là một trong Tứ đại Bồ Tát của Phật giáo (cùng với Phổ Hiền Bồ Tát, Địa Tạng Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát).
 
Theo kinh Bi Hoa, Đức Phật gọi Quan Thế Âm Bồ Tát là “Thiện nam tử”, vì lẽ này mà có ý kiến Đức Bồ Tát là nam giới. Để hóa độ chúng sinh, chuyển tâm ác thành tâm thiện, thể hiện sự từ bi và nhân từ của mình mà Quan Âm hóa thành dung mạo nữ giới.

Theo kinh Phat, Quan Am Bo Tat la nam hay nu hinh anh 2
 
Tuy vậy, theo đúng giáo lý nhà Phật, theo Kinh Phật thì Bồ Tát không phân nam nữ, không tách biệt giới tính. Phật giáo Mật tông giải thích, Quan Âm được dung hòa từ hai yếu tố, từ bi và trí huệ, được thể hiện thành hai hiện thân là nữ và nam. 
 
Theo Phẩm Môn, khi muốn cứu vớt hoặc giác ngộ chúng sinh, Quan Âm Bồ Tát có thể hóa thành 32 sắc tướng dưới diện mạo của cả nam và nữ tùy theo đối tượng chúng sinh cần độ hóa. Vì thế mới có chuyện lúc ngài là nam, lúc ngài là nữ, tùy duyên hiện thân, không phải là hình dạng cố định.
Ở Việt Nam, hầu hết tượng Quan Thế Âm tại các đền chùa đều được tạo hình nữ giới, một phần là do ảnh hưởng của đạo Mẫu. Tín ngưỡng dân gian của dân tộc Việt có sức sống mạnh mẽ, bền bỉ qua hàng ngàn năm, bất cứ tôn giáo nào khi du nhập vào đều phải tích hợp và dung hòa, kể cả một tôn giáo lớn như Phật giáo.
 
Khi Phật giáo gặp tín ngưỡng thờ Mẫu tại Việt Nam, Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi với tấm lòng nhân hậu, rộng mở luôn che chở cho chúng sinh yếu thế cũng có những nét tương đồng với Mẫu – người mẹ bảo vệ đứa con, mang tới sự yêu thương, nguồn vui cho con trẻ. Vì vậy mà Quan Thế Âm Bồ Tát có tạo hình là nữ, hay còn gọi là Phật bà Quan Âm. 
 
Phật giáo vốn không coi trọng hiện thân, chỉ chứng lòng đức độ, Quan Âm Bồ Tát là nam hay nữ không quan trọng, quan trọng là chúng Phật tử hiểu và học theo những điều hướng thiện, tu theo những điều hóa độ mà Bồ Tát chỉ dạy để thoát khỏi bể khổ, có đời an vui. Đó mới là ý nghĩa chân chính của việc thờ phụng Quan Thế Âm Bồ Tát.

 

Đức Phật tiết lộ lý do ngọn đèn không tắt khiến ai cũng phải ngỡ ngàng

 Theo Đức Phật: giúp người giúp bằng tâm nên không phân biệt bạn là người nghèo khổ hay giàu có, đơn giản là bạn có mong muốn hỗ trợ người khác thì hãy vui vẻ thực hiện.



Vì sao ngọn đèn dầu không tắt?

 
Vào thời Đức Thế Tôn còn tại thế, ở Ấn Độ cổ đại có một vương quốc có tên gọi là Magadha. Thành phố Rajagriha hoa lệ là kinh đô của vương quốc này, cũng là nơi sinh sống của nhà vua.
 
Có một bà lão già ăn xin sống qua ngày nhưng trí tuệ vẫn vô cùng minh mẫn, bà có lòng ngưỡng Phật từ lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội cúng dường Ngài.
Một hôm, bà biết được nhà vua Ajatashatru gửi dầu đến một tịnh xá mà Đức Phật vừa ghé qua để cúng dường. Biết Ngài đang ghé qua thành phố Rajagriha, nên bà muốn hoàn thành tâm nguyện của mình.

Bà lão tìm mãi mới thấy vài đồng lẻ trong túi, lau cho chúng thật sạch sẽ, rồi mang đến một cửa hàng bán dầu đèn gần đó. Người bán hàng vô cùng ngạc nhiên vì bà không có nhà thì cần gì dầu thắp sáng và khuyên bà dùng tiền mà mua thức ăn, sống qua ngày.
 
Bà lão cho hay: "Đức Phật mới vào thành, biết bao lâu nay giờ tôi mới có cơ hội để tỏ chút lòng thành với Ngài, bằng việc cúng dường một chút đèn dầu cũng là để mong tích chút phước đức cho mình và cho những người thân của mình, tôi nguyện dùng những đồng tiền cuối cùng của mình để làm điều đó".
Người bán hàng cảm động nên tặng thêm cho bà một ít dầu cho đủ thắp sáng và cho mượn thêm chiếc đèn để bà cúng dường Đức Phật. Bà lão cảm ơn rồi cầm ngọn đèn đến tịnh xá của Đức Phật. Khi tới nơi, bà thấy cả tịnh xá sáng rực rỡ như ban ngày với vô số những chiếc đèn lớn đã được thắp đầy dầu của nhà vua và vô số những người khác.
 
Đức Phật: giúp người giúp bằng tâm
 
Ba ngày đêm trôi qua, những tràng hoa héo rũ, những ngọn đèn lần lượt cạn dầu rồi tắt. Chỉ riêng ngọn đèn nhỏ của bà lão nghèo ăn xin vẫn còn cháy sáng. Hiện tượng đó thật kỳ lạ, nên mọi người truyền nhau đi xem.

Môn đồ của Ngài cũng rất hiếu kỳ, bèn đến báo lại sự việc cho Đức Phật.
 
Đức Phật dạy rằng: "Vì đó là ngọn đèn của một thí chủ, tuy nghèo khó, nhưng tâm kính trọng Phật Pháp Tăng và hạnh nguyện cao thượng vượt bực mà cúng đèn.
 
Ngươi không biết đó thôi. Từ nhiều kiếp trước, bà lão ấy đã chăm chỉ cúng dường, làm nhiều điều thiện. Đến kiếp này, dù sống cuộc đời nghèo khổ, nhưng bà lão ấy vẫn luôn giữ được cái tâm thanh tịnh, một lòng kính Phật, vì thế, trong đời vị lai bà ấy sẽ được giác ngộ thành Phật. Ngươi không thể tắt được ngọn đèn của một vị Phật trong tương lai".

Ngọn đèn kỳ diệu không bị thổi tắt của bà lão nghèo khổ là một trong những câu chuyện Phật giáo nổi tiếng được nhiều người biết tới. Bà lão sau đó trở thành Phật, được gọi là Phật Tu Di Đăng (Ngọn đèn ở núi Tu Di).
 
Bài học: Có thể thấy, bà lão của ít nhưng lòng nhiều, cúng dường bằng sự thành tâm của mình nên ngọn đèn Phật tâm ấy vẫn còn sáng mãi không tắt.

Những ngọn đèn khác tuy sang trọng hơn, lớn hơn, nhưng do tâm chúng sanh phàm phu ích kỷ, vì tư lợi mà dâng cúng, và lòng tham mong cầu riêng cho bản thân. Tất cả chỉ cháy sáng trong một thời gian ngắn rồi cũng đều lịm tắt.

Đức Phật: Giúp người giúp bằng tâm


Lòng tốt không phân biệt kẻ sang người hèn, người ta giàu có hơn cũng chỉ vì từng có phước đức hơn bạn nhưng cũng đừng vì thế mà kìm hãm, kiểm soát cái tâm, cái đức của chính mình.

Chúng ta dù là người nghèo khổ, trung lưu hay giàu có luôn được khuyến khích là hãy giúp đỡ mọi người trong khả năng của mình. Thế nhưng mục đích đi giúp người không ai giống ai và không ai có thể "soi" được động cơ của bạn là gì cả.

Hãy nhớ rằng trên đầu luôn có Thần, Phật soi xét dù bạn làm gì thì người đời có thể không biết nhưng mọi việc vẫn được thấu tỏ, và chính bạn cũng không thể dối được cái tâm của mình. Vì thế, hãy làm theo lời Đức Phật: giúp người giúp bằng tâm của mình. Hơn nữa, hãy suy xét từng thái độ của mình, ta làm không phải vì có ai đó sẽ soi xét đánh giá, mà ta làm gì bản năng là sự lương thiện của chính mình. Khi ấy, tâm ta mới trọn vẹn trong cõi Phật được.

Theo lời Phật dạy về giúp đỡ người khác ta có thể đổi vận không ngờ từ việc làm nhỏ bé mà ta tưởng rằng không có ý nghĩa gì. Vì thực ra, mọi thứ không thể hiện qua hiện vật như tiền nhiều hay tiền ít, bạn giúp người ta ít hay nhiều, quan trọng nhất ở chính sự thành tâm của bạn.

Sở dĩ nhà vua cúng dường rất nhiều, nhưng lại không thể trở thành Phật, vì nhà vua, tuy làm việc thiện, nhưng vẫn len lỏi chút thể hiện, ham hư vinh, chứ chưa thật sự giác ngộ.
 
Còn bà lão nghèo khổ làm việc thiện một cách thành tâm, thầm lặng, chẳng cần ai biết đến, cũng không ầm ĩ, không cầu kỳ, tất cả xuất phát từ tấm lòng thành, dù ít cũng vô cùng đáng quý, cuối cùng đã nhận được phước báo.
 
Chớ phát xét lòng tốt của người khác
 

Chớ phát xét lòng tốt của người khác


Đừng vội thấy ai đó đi giúp người khác là cho rằng họ "làm màu", lợi dụng để kiếm tiền hay để được nổi tiếng... Đó hầu hết là lời nhận xét của những người chẳng giúp được gì cho bất cứ ai. Thậm chí, họ còn đang nhân danh công lý, gây cản trở những người tốt làm việc thiện.

Cho dù mục đích của người ta đi giúp người gặp khó khăn trong bão lũ, dịch bệnh là gì đi nữa thì kết quả vẫn là nhiều người thoát khỏi cảnh khổ ở hiện tại, dù là một bữa cơm đơn giản trong lúc đói lòng cũng đáng quý, điều này còn tốt hơn rất nhiều những kẻ "múa bàn phím" ở nhà và đi giảng đạo cho đời và "đi tìm công lý".

Thật nực cười là bây giờ có quá nhiều anh hùng bàn phím, hễ cứ thấy nghệ sĩ, người thành công đăng gì là ngay lập tức vào bình luận: "Làm từ thiện chưa?" hay "Sao không dùng tiền để làm từ thiện?". Không hiểu từ đâu mà họ cho mình cái quyền đi phán xét lòng tốt của người.

Một người bị ép làm từ thiện thì cũng chẳng phải là việc gì tốt đẹp vì như lời Đức Phật: giúp người giúp bằng tâm, nghĩa là đó là từ trong thâm tâm, nguyện vọng của người ta muốn làm, muốn thực hiện chứ không phải vì ai ép, hay để làm thỏa lòng người đang hâm mộ, theo dõi đang chờ để ca tụng họ.

Mark Twain đã từng nói: “Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy", điều này có nghĩa là lòng tốt sẽ có thể cảm nhận nhận được, bạn đâu biết có những người họ khiêm tốn, âm thầm làm tự thiện, không thích khoe mẽ ra ngoài thì sao.

Hãy bớt quan tâm đến đời sống riêng tư của người khác, nó gây ảnh hưởng vô cùng xấu đến bạn và những người xung quanh. Thay vì ngồi đó mà đi phán xét, bình luận khắp nơi hay tranh cãi trên mạng, hãy đứng dậy làm một việc nhỏ nào đó từ tâm của mình để giúp người có hoàn cảnh khó khăn. Bạn phải tìm cách thay đổi chính mình trước chứ không phải mải mê đi tranh luận, giết thời gian trên mạng xã hội cho qua ngày rồi nghĩ rằng mình là người hiểu biết, hiểu lẽ phải.

 

Không tranh cãi là cách giải quyết nhanh nhất

 Nghe những lời Phật dạy về thị phi để hiểu về đúng sai trên đời và cách đối mặt với thị phi.



1. Thị - phi trên đời là gì?


Loi Phat day ve thi phi
 

Lời Phật dạy về thị phi, muộn phiền trong cuộc sống đều là căn nguyên gây nên những điều đau khổ.

 
"Thị" tức là đúng, "phi" tức là sai. Hai chữ này đi với nhau ý muốn nói những chuyện trên đời này qua miệng lưỡi thế gian bỗng trở nên khó phân biệt đúng sai.
 
Thị phi cũng giống như hai màu đen và trắng, cảm xúc ghét và thương. Chúng là những mảng đối lập nhau nhưng lại chẳng thể tách rời. 
 
Chúng khiến cuộc đời vốn đầy rẫy phức tạp càng trở nên phức tạp hơn nữa.
Đối mặt với thị phi, có người lựa chọn biện bạch; có người lựa chọn yên lặng; có người chọn ôm đồm; cũng có người chọn né tránh.
 
Chẳng ai thích chuyện thị phi, nhưng cũng chẳng ai thoát được thị phi. Chúng được ví như gió bụi, không khí ở hư không, chẳng hề nhìn thấy được nhưng luôn tồn tại song song với con người.

2. Thị phi đều do lắm lời mà ra
 

Hoa tu mieng ma ra
 
Con người thường thích than phiền, chỉ trích và phê phán người khác. Đây là một loại "bệnh nan y" cần phải trị lập tức! Đừng nhìn đời bằng gam màu loang lổ cảm xúc của chính mình.
 
Biện pháp "chữa bệnh" duy nhất là, không sân si, không hơn thua, không chê bai, không trách móc. Nếu muốn phê bình người khác, thì phải chỉ rõ thế nào là đúng, thế nào là sai.
 
Đối mặt với mọi chuyện trong cuộc sống, ta phải học được cách "không tranh cãi" cho bằng được. 
 
Có câu "bệnh vào từ miệng, họa ra từ miệng". Câu này nghĩa là, tham ăn và thích buôn chuyện chính là thói quen xấu của con người, làm ảnh hưởng tới sức khỏe về sinh lý và gây nên sự tranh chấp giữa người với người.Người thông minh hiểu được rằng, sự thật thắng mọi lời biện giải. Mọi việc chỉ cần có bằng chứng chứng minh cụ thể, không cần dài dòng nhiều lời tốn sức.
Kiểm soát tốt miệng lưỡi của bản thân, đừng vì sự sảng khoái nhất thời mà có một nói thành ba, đâm chọc làm tổn thương người khác.
 
Lời Phật dạy về thị phi rằng, mọi chuyện trên đời đều đến từ lắm lời, muộn phiền sinh ra chỉ vì xen vào chuyện của người khác.
 
Làm việc cẩn thận, nói năng thận trọng, nhiều lời vô ích, không bàn chuyện thị phi, không nói xấu đặt điều người khác, tất nhiên sẽ có thể hóa địch thành bạn.
 

3. Không tranh cãi là cách giải quyết thị phi nhanh nhất 
 

Hoc cach khong tranh cai
 
Từ nhỏ chúng ta vẫn có thói quen suy nghĩ xem một việc là đúng hay sai. Vì đúng - sai mà tranh luận không ngừng thậm chí xảy ra cãi vã và phải cãi tới khi nào thắng mới chịu bỏ qua.
 
Nhưng thực tế lại không phải như vậy. Con người luôn tự làm khổ bản thân chỉ vì những chuyện thị phi đúng sai đó. Đến nỗi khiến bản thân không biết phải làm sao, đánh mất năng lực phán đoán của mình.
 
Cửa Phật có một câu rằng "Không tranh cãi là cách giải quyết thị phi nhanh nhất".
 
"Không tranh cãi" ở đây không phải không cãi lại được, mà là giữ được sự bình tĩnh, an ổn ở trong lòng.
 
Tâm trí của chúng ta phải dành cho những đối tượng mà bản thân ngưỡng mộ và biết ơn, chứ không phải những người lúc nào cũng muốn tổn thương chúng ta.
 
Khi ta không còn sợ hãi những tổn thương mà người khác gây ra, tức là ta đã tìm được cách để giải thoát.
 
Ai cũng đều sống với quan điểm và nhận thức riêng, muốn được người khác thấu hiểu là một chuyện rất khó. Nếu đã không thể giải thích rõ, chi bằng hãy bỏ qua.
Không tranh cãi là trí tuệ cao siêu của cửa Phật. Vì sao?
 
Bởi sự thật và chân lý vốn không hề vì những lời tranh cãi, biện giải mà thay đổi khác đi.
 
Không tranh cãi chính là phương pháp, cũng là cảnh giới tinh túy trong lời Phật dạy về thị phi.
 
Bị người khác phê bình thật ra cũng là một chuyện tốt. Những lời chê trách đó sẽ giúp bạn nhận ra những thiếu sót để ngày càng tiến bộ hơn. Vì vậy, hãy cảm ơn người phê bình bạn.
 
Mỗi ngày hãy tự kiểm điểm bản thân, cho dù là đối mặt với tình huống bản thân chịu oan uổng hay những lời đồn vô căn cứ về mình, hãy dùng thái độ "không tranh cãi" để đối mặt với thị phi.

 

Lời Phật dạy về khiêm tốn: Đức hạnh khiêm nhường mới là đỉnh cao của sự tu dưỡng

ời Phật dạy về khiêm tốn giúp ta hiểu ra rằng chỉ khi nào con người biết khiêm tốn thì mới dễ thành công và nhận được phúc báo. Làm người phải biết khiêm tốn, lấy khiêm nhường làm thước đo để hành xử. Đó mới chính là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân.
Thời xa xưa khi ve sầu còn chưa biết bay, một ngày nọ, nhìn thấy một con chim nhạn tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn, ve sầu vô cùng ngưỡng mộ.
 
Ve sầu mời chim nhạn về dạy mình cách bay. Chim nhạn đồng ý.
 
Nhưng học bay nào phải chuyện dễ dàng. Ve sầu sợ khổ lại nóng lòng muốn biết bay thật nhanh, hết chạy Đông lại chạy Tây, nhấp nhổm không nghiêm túc.
 
Chim nhạn vẫn bình tĩnh giảng giải kĩ càng cho ve sầu về cách bay, ve sầu nghe câu được câu không, chỉ luôn miệng đáp "Biết rồi! Biết rồi!"
Sau đó, chim nhạn để ve sầu bay thử, quả thực ve sầu đã cất cánh bay được. Ve sầu nghĩ bụng, hóa ra bay cũng chẳng khó như ta nghĩ!
 
Mùa thu đến, chim nhạn phải bay về phương Nam. Ve sầu rất muốn giương cánh bay cao đi theo chim nhạn, thế nhưng dù nó có cố vẫy cánh đến đâu cũng không thể bay cao như chim nhạn được.
 
Lúc đó, ve sầu nhìn chim nhạn liệng cánh bay lượn ở trên bầu trời bao la mới thấy hối hận bản thân quá tự mãn. Dù nó có cố gắng luyện tập đến đâu cũng đã muộn rồi. 
 

Bài học rút ra:


Trong cuộc sống, có không ít người giống như ve sầu kia. Mới học được một giọt nước đã nghĩ mình biết cả đại dương.
 
Tự mãn khiến cho ánh mắt chúng ta trở nên thiển cận, bằng lòng với hiện tại; lười biếng khiến chúng ta giậm chân tại chỗ, vuột mất những cơ hội quý giá.

Xem thêm: Ngạo mạn và "cái kết đắng" của kẻ ngạo mạn
 

Câu chuyện thứ 2: Lão thiền sư và Phật tử

Một Phật tử có trình độ học vấn thâm sâu, nghe nói trong ngôi chùa nọ có một vị lão thiền sư đức cao vọng trọng liền muốn tới viếng thăm.
 
Tới nơi, chỉ có học trò của lão thiền sư ra tiếp người đó. Thái độ của người này trở nên ngạo mạn, nghĩ trong đầu: "Mình là Phật tử có trình độ thâm sâu, liệu ông ta xếp thứ mấy?"
 
Sau đó, lão thiền sư ra tiếp đón người này vô cùng cung kính, còn tự tay pha trà mời khách.
 
Nhưng khi đang rót trà, rõ ràng ly đã đầy mà lão thiền sư vẫn không ngừng tay rót. Người kia thấy vậy mới hỏi: "Đại sư, tại sao ly đã đầy mà ông vẫn không ngừng rót?"
 
Đại sư trả lời: "Đúng vậy, nếu đã đầy rồi, còn rót làm gì nữa chứ?"
 

Bài học rút ra:


Ý của vị thiền sư là, nếu người kia đã có trình độ cao siêu, sao còn phải đến chỗ ông thỉnh giáo làm gì?
 
Trong cuộc sống, nếu như muốn học được nhiều thứ hay ho hơn ngoài thế giới, ta trước hết phải tự biến mình thành "một cái ly rỗng" thì mới có thể chứa đựng được những kiến thức mới.
 
Đừng kiêu ngạo, tự mãn cho rằng mình đã biết hết vì kiến thức bao la như biển cả, chẳng ai có thể học hết được mọi thứ trên đời này.
 

Lời Phật dạy về khiêm tốn là gì?

Khiêm tốn là đức hạnh tu dưỡng cao siêu mà ai cũng phải học suốt đời. Khiêm tốn trong việc học, việc tu thân dưỡng tính, việc giao tiếp giữa người với người.

Đừng bỏ lỡ: 4 điều tu dưỡng đạo đức luôn được các bậc quân tử đề cao, học được ắt sẽ thành người xuất chúng
 
Càng học cao học rộng thì càng phải khiêm tốn. Còn nếu học nhiều mà đối xử tự cao, khinh khi với cha mẹ, anh em, thầy cô, người thân... thì bản thân sẽ trở thành liều thuốc độc gây hại, đánh mất vầng hào quang trong mắt người xung quanh và tự chuốc lấy đau khổ.
 
Con người dù giàu hay nghèo, nhưng học được cách lắng nghe, khiêm tốn trong từng lời nói cử chỉ thì chắc chắn sẽ được người khác kính nể, yêu quý. Đó chính là phúc báo.
 
Còn nói quá nhiều, lại nói những lời vô ích, tự cao tự đắc, đơm đặt bịa chuyện thì chỉ khiến người khác chán ghét, coi thường. Đó chính là nghiệp báo.
 
Phật dạy, nền tảng của lương thiện là khiêm tốn, khởi nguồn của tà ác chính là ngạo mạn. Lúa càng chín càng rũ đầu cúi thấp, nói lời khiêm tốn chính là một cảnh giới của sự tu dưỡng.
 
Người xưa có câu: Người đại tài có bản lĩnh thì không bao giờ nổi nóng, người trung tài có bản lĩnh đôi lúc sẽ nổi nóng; còn kẻ bất tài thì không có bản lĩnh và luôn nóng nảy.

Khiêm tốn là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân

 
Loi Phat day ve khiem ton
 
Cũng giống như nơi đất trũng thì nước sẽ tràn về nơi đó, người biết khiêm tốn sẽ có thể học được nhiều điều hay, tu dưỡng đức hạnh thanh cao, vẹn toàn bản thân, làm gương cho người khác học tập. Hơn nữa, người khiêm tốn luôn được mọi người xung quanh yên mến, quý trọng. 
 
Sự khiêm tốn chẳng phải ngày một, ngày hai mà có. Phải tu tâm dưỡng tính từ khi còn nhỏ, trong bất kể hoàn cảnh nào, giống như tích từng giọt nước nhỏ lâu ngày nhất định sẽ đầy chiếc lu to.
 
Người ngạo mạn, tự kiêu, dù công danh sự nghiệp có vẻ vang đến đâu cũng chỉ được trong chốc lát. Bởi những người như vậy không đủ phúc đức nên không thể nuôi dưỡng được lâu dài.
 
Ngày ngày cầu công danh, giàu sang phúc quý nhưng không khiêm tốn thì khó mà đạt được thành tựu như mong ước.
 
Một vị lão hòa thượng có nói rằng: Tu là từ mẫn vật, khiêm tốn tự y, thiên ti tọa xứ, thuyết luật pháp ngữ, kiến quá mặc nhiên.
 
Nghĩa là, người tu hành phải có lòng yêu thương vạn vật, phải biết khiêm tốn, nhún nhường, hiểu được bổn phận của bản thân, luận bàn mọi việc theo lời Phật dạy, tự sám hối về lỗi lầm của bản thân, chớ nên tìm lỗi của người khác.

Bạn có biết: Tìm lỗi lầm của người khác là mang RÁC RƯỞI của họ về cất trong nhà
 
Khiêm tốn còn giúp ta nhận ra những thiếu sót của bản thân để sửa đổi; vì không kiêu căng ngạo mạn nên luôn sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp của người khác để hoàn thiện bản thân.
 
Sự khiêm tốn sẽ giúp người ta đứng vững trên đỉnh cao danh vọng và được nhiều người ủng hộ, giúp đỡ, kính trọng.
 
Trái lại, những kẻ tự mãn cho mình là tài giỏi mà khinh bỉ người xung quanh sẽ ít thành công và đạt được danh vọng như ý muốn. Những người như vậy thường thất bại vì sự ganh ghét, đố kỵ của người khác.
 

Làm thế nào để rèn luyện được đức tính khiêm tốn?

 
 
Loi Phat day ve khiem ton - ren luyen
 

- Học cách im lặng:

 
Phật dạy muốn khiêm tốn, trước hết ta phải học cách im lặng. Bởi chỉ khi im lặng thì trí tuệ mới sinh ra sự minh mẫn, và im lặng mới có sự sâu lắng càng cao.
 
Có những trường hợp bắt buộc phải nói, nhưng nói đủ, nói đúng, nói hợp hoàn cảnh.
 
Ông bà xưa có câu: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Cái gì cũng cần phải học và im lặng cũng vậy.
 
Chúng ta phải học cách khi nào nên nói, khi nào nên im lặng. Im lặng là sức mạnh, không ganh đua với kẻ tiểu nhân, không tranh luận với người không cùng trình độ và không cãi cự với người tự kiêu luôn cho mình là đúng.
 
Làm được những điều đó là ta đã nhẫn nhịn khi cần thiết, ấy chính là khiêm tốn.
 

- Học cách lắng nghe và biết ơn:

 
Hãy mở tâm trí và lắng nghe những ý kiến của người khác. Nếu bạn đúng, đừng sợ lời nói của người khác ảnh hưởng đến cảm xúc hay suy nghĩ của bạn.
 
Lắng nghe còn giúp ta nhận ra được những điều ta chưa biết, chưa hiểu để không đưa ra quyết định sai lầm.
 
Không chỉ lắng nghe, ta còn phải biết ơn những gì mình đang có. Biết ơn để nhận ra những thiếu sót của mình chứ không phải đi soi mói, bới lỗi lầm của người khác. 
 

- Phải có lòng bao dung:

 
Nếu không có lòng bao dung, sẽ chẳng thể có được sự khiêm tốn. Bao dung để dung nạp mọi thứ, bao dung để thứ tha và bao dung để tâm nhẹ lòng an.
 
Khổng Tử nói: “Người bao dung, thiện lương sẽ có được cảm tình của mọi người”.
 
Lão Tử nói: “Sông và biển mênh mông sâu thẳm là do chúng ở vị trí thấp để nhận nước từ những khe suối nhỏ bé từ khắp nơi”.
 
Vì thế, điều quan trọng khi rèn luyện khiêm tốn là phải học cách bao dung với cuộc đời. Khoan dung độ lượng với người chính là tạo phúc báo cho mình.
 
Vậy là, Lời Phật dạy về khiêm tốn giúp ta hiểu ra rằng chỉ khi nào con người biết khiêm tốn thì mới dễ thành công và nhận được phúc báo. 
 
Làm người phải biết khiêm tốn, lấy khiêm nhường làm thước đo để hành xử. Đó mới chính là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân.

 

Nếu bạn đang bị bệnh tật hành hạ thì nhất định phải đọc bài viết này!

 Thân bệnh nhưng đừng để tâm bệnh là một trong những lời khuyên đáng giá của Đức Phật mà chúng ta cần phải hiểu và thực hành theo trong cuộc sống này.
 

Chỉ dẫn của Đức Phật cho chúng sinh tránh tâm bệnh


Theo lời dạy của Phật về sức khỏe, khi ta đã mang thân người, không ai là không bệnh, chỉ có điều là nhiều hay ít vậy thôi vì thọ nghiệp mà có thân và phải chịu những nỗi khổ lụy về thân như đau ốm bệnh hoạn, nóng lạnh, đói khát… 
 
Nguyên nhân là vì ta đã và đang trong vòng luân hồi, vẫn thường xuyên tạo nghiệp mỗi ngày, vì tạo nghiệp mà phải thọ thân. Thân người do tứ đại, ngũ uẩn giả hợp, mang tính điều kiện, khi nhân duyên thay đổi thì thân người cũng thay đổi. Bốn nỗi khổ lớn sinh, già, bệnh, chết như bốn cái án đã đóng dấu chờ thi hành cho dù ta chối bỏ thì chúng vẫn luôn hiện hữu, không một ai trốn tránh được. Thế nhưng đang trong lúc khỏe mạnh bạn đã bao giờ chuẩn bị tâm lý cho cả khi ốm bệnh?

Sự thật là với những gì không thể tránh được thì hãy học cách hiểu biết để đối mặt chúng một cách khôn ngoan, vì khi hiểu rồi thì chẳng có gì là đáng sợ nữa cả.
Theo Kinh Tương Ưng, 22.1, Ðức Phật từng dạy dù thân bệnh nhưng đừng để tâm bệnh: 
"Thật sự là vậy, này Gia chủ. Thân của Gia chủ, là bệnh hoạn, ốm đau, bị nhiễm ô che đậy. Ai mang cái thân này, lại tự cho là không bệnh, dù chỉ trong một giây phút, người ấy là người ngu dại. Do vậy, này Gia chủ, Gia chủ cần phải học tập như sau:
 
Dù cho thân tôi có bệnh, tâm tôi sẽ không bị bệnh. 
Này Gia chủ, Gia chủ cần phải tu tập như thế."
 
co than benh nhung dung de tam benh
 
Có thể thấy, phàm là con người, không ai có thể phủ nhận được tầm quan trọng của thân xác. Cái thân là một phương tiện quý báu của người tu, nó là chiếc thuyền chở đạo giúp ta học hỏi, thực hiện đam mê, ước muốn của mình ở cõi người.

Nếu một ngày thân xác trở nên rệu rã như củi mục thì không sử dụng vào đâu được, hoặc chẳng thể dùng cho nhiều việc có ích. Ta thường cảm thấy mình thất vô dụng, không thể nào phát huy diệu dụng. 

Và thực tế là nếu mang quá nhiều bệnh tật sẽ gặp không ít trở ngại, chẳng những gây đớn đau cho thể xác mà còn gây khổ não cho tinh thần, cả thân và tâm đều không an ổn, khiến con người phải chịu bất lực trước nhiều việc và đôi khi trở thành vô dụng, mất đi giá trị đóng góp cho xã hội và làm lợi ích cho mình, mất đi hạnh phúc trong đời sống.

Nhưng nếu chỉ vì bệnh mà từ bỏ tất cả hi vọng tới mức nghĩ rằng mình sống chẳng đáng gì, rồi lại nghĩ tới chuyện quyên sinh thì quả là ngu ngốc, mu muội. Điều đó chỉ cho thấy rằng bản thân người đó chưa biết rằng ngoài thân, họ vẫn còn tâm

Dù thân bệnh nhưng đừng để tâm bệnh 

 
Stephen William Hawking than benh nhung khong bi benh o tam
 
Đôi khi tâm bệnh còn đáng sợ hơn tâm bệnh vì không ít người tật nguyền vẫn là những tấm gương sáng về sự thành công vang dội của họ. Ví dụ như Stephen William Hawking dù là một người teo cơ, phải ngồi xe lăn nhưng vẫn là một nhà vật lý lý thuyết, vũ trụ học, hiện là Giám đốc nghiên cứu tại Trung tâm Vũ trụ học lý thuyết thuộc Đại học Cambridge, nước Anh. 

Còn Nick Vujicic từ một người không tay không chân, anh vẫn có thể thể vượt qua tật nguyền, làm được mọi việc mà những người bình thường vẫn làm như viết, đánh máy, chơi trống, đánh răng... Hiện Nick là Chủ tịch và CEO của tổ chức quốc tế Life Without Limbs và là Giám đốc công ty thái độ sống Attitude Is Altitude. Có thể thấy, anh trở thành một biểu tượng sáng ngời về nghị lực và ý chí, về hạnh phúc và thành công. 

Chỉ cần hai tấm gương điển hình trên ta cũng hiểu được rằng thân bệnh chỉ đóng một vai trò nào đó chứ không phải là yếu tố quyết định cuộc sống của ta. Do đó, dù không làm được gì cho thân thì cũng hãy tin rằng ta vẫn có thể làm được gì đó cho tâm.

Khi đau ốm, hãy giữ tâm bình tĩnh, hiểu rằng nỗi đau là điều đương nhiên ta phải đối mặt trong cuộc sống này. Bằng sự hiểu biết đó, chúng ta điềm nhiên đón nhận cái đau đớn. Ta xem điều đó là chuyện bình thường. Ta có thể giữ bình tĩnh và ôn hòa, thậm chí không một chút gì ngã lòng, thất vọng. 
Ta có thể mỉm cười ngay cả trong lúc đau đớn, và cơn đau có thể dịu đi được phần nào. Hãy nhẩm trong đầu mình rằng: 

Dù cho thân tôi có bệnh, tâm tôi sẽ không bị bệnh. 
Này Gia chủ, Gia chủ cần phải tu tập như thế."
 
(Kinh Tương Ưng, 22.1).

Hơn nữa, khi ý thức được bệnh khổ gây nhiều trở ngại cho cuộc sống thì nên tận dụng thời gian còn trẻ, còn khỏe mạnh, chưa bệnh tật để học, để tu thân, để tạo phước, vun bồi công đức. Bên cạnh đó, luôn tìm tới lối sống lành mạnh, thực hành và làm theo một cách khôn ngoan.

Không nên chờ đợi đến khi vô thường xảy đến, thân thể ốm đau bệnh tật hoặc già nua, không còn sức khỏe, không còn đủ sự tỉnh táo, sáng suốt mới lo lắng thì đã quá muộn.
 
Lời Tổ Quy Sơn nhắc nhở: “Một mai bệnh tật nằm trên giường, các nỗi khổ dồn đến vây quanh bức bách. Sớm tối lo nghĩ, trong lòng lo sợ hoang mang. Đường trước mịt mờ chưa biết về đâu. Bấy giờ mới biết hối hận ăn năn, đến khát đào giếng sao kịp?”.
 
Như thế thì cần phải có sự chuẩn bị tâm lý, chuẩn bị hành trang cho mình trước khi vô thường xảy đến, để khi gặp cảnh tai nạn hoạn họa, ốm đau bệnh tật chúng ta không hoang mang lo lắng, không sợ hãi, không hối tiếc, ăn năn.
 
Thực ra sự hiểu biết, trí tuệ giải thoát ta ra khỏi sự vô mình cũng đã phần nào giúp ta vượt qua những nỗi đớn đau thể xác hoặc làm giảm thiểu những nỗi đau đó, đồng thời tâm không rơi vào các trạng thái khổ não.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.