bài viết trong chuyên mục "thực tại hiện tiền"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn thực tại hiện tiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Kéo rụng bao nhiêu sao?

Tôi thích được đứng thật yên ngoài hiên thiền đường để nhìn mây trắng phủ kín núi rừng. Tôi thích được nghe tiếng chuông báo chúng của Sư Chú mỗi sáng, mỗi chiều, thong thả vọng xa trong không gian. Tôi thích được nhìn một cánh chim nhỏ lơ lững đứng yên giữa khung trời chiều mênh mông.
    Tôi thích được nhìn bầu trời đêm của rừng núi lấp lánh ngàn vạn vì tinh tú vụn vỡ. Tôi thích được ngồi dưới cội cây già nhìn xuống phố thị xa xăm có trăm ngàn ánh đèn lấp loáng như những châu báu ngọc ngà trong truyện thần thoại.
    Tôi thích những buổi sáng đi thiền hành giữa rừng đan mộc, có hàng cây cao trăm tuổi ngước mặt nhìn không thấy ngọn. Tôi thích được lang thang trong những khu rừng già tối âm u thỉnh thoảng có vài vệt nắng như từ thiên đường rọi xuống.
    Tôi thích được ngắm những buổi chiều hoàng hôn nắng nhuộm vàng rừng núi. Tôi thích được nhìn ra vịnh biển xa xôi có bọt sóng viền trắng bờ. Tôi thích nắm giữ lại một vài giọt ánh trăng trong lòng bàn tay.
    Tôi thích đọc những bài chia sẻ rất thật lòng mình như tâm hồn của một vị tu sĩ mới xuất gia. Tôi thích những bước chân vững chãi, tự nhiên và nhẹ như cỏ lá của một người cư sĩ, bước vào rừng không động cỏ, vào nước không dậy sóng, bước tới thảnh thơi.
    Tôi thích được trèo lên những tảng đá nằm thật yên ngủ quên rồi thấy mình là mây trôi vào Phương Vân Am. Tôi thích con đường thiền hành sáng nay có mây kéo vào che kín lối đi. Tôi thích cõi tịnh độ của tôi, nào có khác gì hơn bây giờ và ở đây đâu?
    Tôi thích những ngày có mây mưa trôi ngang qua tàn lá của rừng già, chợt hóa thân thành ngàn giọt nước mát rơi rụng xuống ướt vai. Tôi thích ngồi yên bên vách đá buổi trưa nghe tiếng của thinh lặng rơi trong không trung.
    Tôi thích được ngồi trong cốc nhỏ bằng gỗ của một ẩn sĩ nghe kể chuyện ngày xưa, rồi một lần rời xa phố thị. Tôi thích những con đường thiền hành nhỏ quanh co có chênh vênh ghềnh đá. Tôi thích được nằm xuống ngủ thật yên dưới bầu trời khuya có hàng thông đứng im in bóng trên nền trời đầy sao vang tiếng rừng đêm.
    Tôi thích những hôm có vài áng mây trắng về ngủ yên trên mặt biển. Tôi thích được thấy lại mình trong một chú tiểu nhỏ, ngồi im lặng trong thiền đường ngước lên nhìn Phật. Tôi thích được nhìn bình minh mọc trên biển, hoàng hôn về trên núi.
    Tôi thích đặt chân trên con đường thiền hành thật êm lót bằng lá đan mộc nhỏ như lá me. Tôi thích những đóa hoa rừng màu vàng, tím mọc hai bên đường giữa mùa đông. Tôi thích được ngắm một con chim xanh thật lạ về đậu trên tảng đá dưới một cội cây già.
    Tôi thích hóa thành mây bay ra biển rồi trở về làm mưa tươi mát núi rừng. Tôi thích được ngồi uống trà với người bạn quen, cuộc đời cũng có lúc ấm như những ngày mưa mùa đông qua núi.
    Tôi thích được bước qua Tổ đường và biết rằng ngàn đời sau người xưa vẫn có mặt trong mỗi bước chân ta đi. Tôi thích được làm chú tiểu của Huyền Không, chùa xưa mái ngói cũ, trèo lên nắm cây sào, đêm khuya rồi không ngủ, kéo rụng bao nhiêu sao?
    Tôi thích được nghe những câu chuyện về tấm lòng của các vị thiền sư ngày xưa, bao dung và độ lượng, sẵn sàng nhận lãnh hết mọi chê bai và khổ đau của cuộc đời.
    Và nếu như bạn có trách tôi sao vẫn còn ưa thích nhiều quá, thì cũng đành chịu thôi. Tôi thì thích được ngồi thật yên để thấy, để nghe, để cảm nhận trọn vẹn cuộc đời này, và đôi khi là để làm những gì mình thích. Hạnh phúc chỉ là đơn sơ và giản dị thế thôi.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Bảy phần tám của vấn đề

Một tu sĩ ở thế kỷ thứ sáu, Abba Dorotheus, có chia sẻ như sau: “Bất cứ khi bạn làm một việc gì, cho dù nó có quan trọng hay gấp rút đến đâu, tôi cũng không muốn bạn phải gây gổ hay bức xúc. Bởi bạn biết không, mọi việc ta làm, dầu cho quan trọng đến đâu, cũng chỉ là một-phần-tám của vấn đề mà thôi. Còn có được một thái độ an tĩnh là bảy-phần-tám của vấn đề còn lại, và cho dù việc bạn làm có thất bại đi chăng nữa!

    Thế cho nên, khi làm một việc gì ta hãy cố gắng làm cho thành công trọn vẹn, đó là một-phần-tám của vấn đề, và vẫn giữ một thái độ an tĩnh và có niềm vui, đây mới lại là bảy-phần-tám còn lại của vấn đề. Nhưng nếu như ta làm mọi cách để thành đạt công việc của mình, mà không cần gì đến sự an vui của ta, và những người chung quanh, tức là ta đã hy sinh bảy-phần-tám để đổi lấy một-phần-tám rồi vậy. Chẳng đáng đâu!
    Bạn nghĩ sao về lời khuyên ấy của ông Dorotheus? Trong thời buổi ngày nay, khi chúng ta ai cũng đang phải cạnh tranh để tiến tới, hành xử như theo lời ông nói thì có vẽ không thực tế và viển vông quá bạn hả! Nhưng tôi nghĩ ý ông chỉ muốn nhắc nhở rằng, chúng ta đâu cần phải hy sinh sự trong sáng, tĩnh lặng của mình trong giờ phút này cho một sự thành đạt xa xôi nào khác. Chúng ta vẫn có thể có niềm vui trong mỗi việc mình làm. Là một người bận rộn, nhưng chúng ta cũng vẫn có thể là một người với sự an tĩnh, nếu ta biết có mặt trọn vẹn và thấy rõ được những gì đang xảy ra.
    Bạn hãy mở đọc những trang tin tức hằng ngày và nhìn lại cuộc sống chung quanh. Những tham vọng, mong cầu đã khiến chúng ta trở nên bất an, đôi khi là dửng dưng và nhẫn tâm với những gì xảy ra chung quanh mình. Tôi nghĩ cuộc đời này cần chúng ta biết quay trở về với chính mình, để có thể  trải nghiệm được những gì đang thật sự xảy ra, trong ta và chung quanh ta, với tình thương và sự trong sáng, hơn là cứ vội tìm thêm những thành đạt mới. Và đó mới chính thật sự là bảy-phần-tám của vấn đề. 
    Mà thật ra, nếu như bảy-phần-tám vấn đề của ta được chuyển hóa rồi, thì một-phần-tám còn lại cũng sẽ là an vui thôi.
Nguyễn Duy Nhiên
free hit counter

hoa rơi vì nắm bắt

Tôi nhớ câu truyện về một anh thợ may nghèo. Một đêm anh nằm mơ thấy có một vị thần hiện ra bảo anh nên đi về hướng tây, anh sẽ gặp một cây cầu màu đỏ, và nơi đó có chôn một hũ châu báu. Sáng hôm sau anh thức dậy thật sớm, lên đường đi về hướng tây theo lời vị thần chỉ. Đến xế chiều, quả thật như lời dặn, anh gặp một chiếc cầu màu đỏ bắt ngang dòng suối lớn, nhưng cạnh đó có một người lính gác.
    Thấy anh đứng lấp ló, người lính hỏi anh cần gì. Và người thợ may thành thật kể lại giấc mơ của mình. Nghe xong, người lính bật cười to và nói, “Tôi cũng có giấc mơ tương tự như ông vậy, có một vị thần bảo tôi hãy đi về hướng đông, sẽ gặp ngôi nhà của một người thợ may nghèo, và đào dưới giường ngủ của anh ta, bên dưới sẽ tìm thấy một kho tàng. Tôi không bao giờ tin vào giấc mơ. Tôi gác cây cầu này nhiều năm rồi, và biết chắc là ở đây không có châu báu gì hết, ông hãy quay về đi!” Người thợ may quay trở về nhà. Và khi trở về đến nhà, anh đào thử dưới giường ngủ của mình, và quả thật nơi ấy có một hũ châu báu.
    Trong cuộc sống chúng ta ai cũng đang đi tìm hạnh phúc. Và quan niệm chung thì muốn có hạnh phúc ta phải làm gì, phải đạt được gì, hoặc trở thành một cái gì đó. Như trong cuộc sống thì mình cần phải có một sự nghiệp, đạt được một cấp bằng, hay có một chức vụ nào đó. Dường như là hạnh phúc đòi hỏi nơi mình một sự tìm kiếm và tạo dựng, chứ không thể tự nhiên mà có được.
Có bao lâu mà hững hờ
Chúng ta thường nghe câu hát “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…” Nhưng theo tôi nghĩ thì “đừng hững hờ” không có nghĩa là ta phải cố gắng làm một cái gì đó. Một nhà thơ của La Mã, Horace, dùng chữ "Carpe diem"Seize the day, có nghĩa là nắm bắt ngày hôm nay, như là một phương cách sống “không hững hờ”. Nhưng tôi nghĩ đó cũng là một sự hiểu lầm. Vì ngày hôm nay đâu thể nào nắm bắt được, mà thật ra chỉ cần ta biết buông xả và trở về với giây phút này mà thôi.
    Một thái độ buông xả sẽ giúp ta trở về có mặt trọn vẹn với một thực tại đang sẵn có. Bạn biết không, thực tại đâu phải là thực tại, nếu như ta vẫn có ý muốn nó phải là một cái gì đó khác hơn.
    Thiền sư Ajhan Chah thường nhắc nhở các học trò của mình rằng, "Bốn Sự Thật Mầu Nhiệm của đức Phật dạy là như vầy: Đây là khổ, đây là nguyên nhân của khổ, đây là sự chấm dứt của khổ, và ngay bây giờ và ở đây là nơi mà ta trải nghiệm được tất cả những điều ấy."  Con đường giải thoát mầu nhiệm và đơn giản vậy thôi, ta không cần phải tìm cầu ở một nơi xa xôi nào khác.
Nguyên nhân của kiết sử
Chúng ta thường nghĩ rằng những vấn đề và nguyên nhân mang lại cho ta khổ đau chúng nằm bên ngoài ta, hoàn toàn không tùy thuộc vào mình. Nhưng sự thật có phải là như vậy chăng? Trong Tương Ưng Bộ, bài kinh Kiết Sử (S.iv,281), có ghi như vầy:
    “Thưa quý thầy, ví như một con bò đực đen và con bò đực trắng được dính lại với nhau bởi một sợi dây hay một cái ách.  Nếu có người nói: 'Con bò đen là kiết sử (fetter, shackle) cho con bò trắng, và con bò trắng là kiết sử cho con bò đen'.  Nói như vậy có chơn chánh không?
    Thưa không, này hiền giả, con bò đen không phải là kiết sử của con bò trắng.  Và con bò trắng cũng không phải là kiết sử của con bò đen.  Do vì chúng bị dính bởi một sợi dây hay bởi một cái ách, ở đây chính cái ấy là kiết sử (fetter, shackle).”
    Con bò trắng khổ, và nó tin rằng nguyên nhân gây nên khổ đau cho nó chính là con bò đen kia. Nó muốn con bò đen kia cũng phải bước cùng nhịp với nó, đứng lại như nó, đi về cùng một hướng với nó. Nhưng thật ra khổ đau nằm ở nơi cái ách đã trói cột nó vào con bò đen, chứ nào đâu phải ở cách hành xử của con bò kia. 
    Cũng vậy, những gì xảy đến với ta tự chính nó không phải là phiền não, mà chính thái độ và cái chấp của ta mới là kiết sử, fetter, là nguyên nhân của khổ đau.  Tôi nghĩ, cái ách ấy tượng trưng cho những cố chấp, những mong cầu và ghét bỏ của mình, đối với hoàn cảnh chung quanh, không thấy được sự vật như nó đang là.
Hoa rơi vì nắm bắt
Thiền sư Đạo Nguyên viết trong Chánh Pháp Nhãn Tạng, "Khi ta trở lại với nơi mình đang có mặt, con đường ta đi trong ngay giây phút này, thì sự tu tập sẽ xảy ra, nó sẽ ứng hợp tự nhiên với những vấn đề trước mắt. Vì nơi chốn này, con đường này, không lớn cũng không nhỏ, không là của ta và cũng không là của kẻ khác. Chúng không phải được mang đến từ quá khứ, mà chỉ đơn sơ khởi lên và hiện hữu trong ngay bây giờ và ở đây."  Và Ngài viết tiếp, "Hoa chỉ rơi rụng khi ta muốn bám nắm vào chúng, và cỏ dại sẽ mọc đầy chỉ khi nào ta ghét bỏ chúng mà thôi."
    Khi bước chân vào con đường tu học, chúng ta ai cũng mong cho mình có được an lạc, hay là vượt thoát được những khó khăn trong cuộc sống. Và ta cứ nghĩ mình cần phải nỗ lực để đạt được một điều gì, hay loại trừ một vấn đề nào đó.  Nhưng nhiều khi chính vì những nỗ lực ấy mà đã tạo nên bao nhiêu những bất an và khổ đau không cần thiết. Sự tu học thật ra để giúp cho ta có thể mở rộng ra, có một cái thấy trọn vẹn và trong sáng về thực tại hơn.
Vô tình tiếp liễu, liễu xanh um
Có những buổi sáng tôi bước lên những bậc thềm trên con đường vào sở làm nằm thật bình yên dưới nắng sớm. Con đường buổi trưa ở nơi này quanh co và thênh thang giữa hai hàng cây cao rợp bóng, che mát mỗi bước chân đi. Căn phòng tôi ngồi có một khung cửa sổ lớn nhìn ra một không gian xanh mát.
    Trong cuộc sống ta hãy làm những gì cần làm để mang lại hạnh phúc cho mình và người chung quanh. Nhưng ta cũng nhớ rằng, khổ đau và trói buộc không phải do những việc xảy đến với ta, mà phần lớn là do ở thái độ và cái chấp của mình. Nếu như ta đừng muốn nắm bắt thì hoa sẽ không bao giờ rơi rụng, và nếu mình không cố tình loại bỏ thì cỏ dại cũng đâu sẽ mọc đầy!
Cố ý trồng hoa hoa nở muộn.
Vô tình tiếp liễu, liễu xanh um (Bùi Giáng)
   Nhưng bạn cũng đừng nghĩ rằng tôi muốn nói là ta không cần làm gì hết khi tiếp xúc với hoàn cảnh chung quanh, cứ để mặc chúng lôi kéo mình đi! Vấn đề là ta có tĩnh lặng và trong sáng đủ để biết mình cần phải làm gì chăng. Chúng ta bao giờ cũng muốn sửa đổi hoàn cảnh, nhưng mình có thật sự thấy được những gì đang cần sự sửa đổi không? 
    Muốn có hành động đúng, lời nói đúng, suy nghĩ đúng, hành xử đúng, đức Phật dạy, trước hết chúng ta cần phải có một cái thấy cho đúng. Tôi nghĩ, thấy được nguyên nhân khổ đau, kiết sử, của mình cũng là bước đầu của một cái thấy đúng. Mà bạn biết không, nhiều khi thấy rõ được rồi thì những gì cần làm, tự chúng cũng sẽ biểu hiện ra một cách rất tự nhiên thôi…
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

lời khuyên cho em

Ông Robert Fulghum là tác giả của một bài văn ngắn nổi tiếng, "Tất cả những gì tôi thật sự cần biết, tôi đã học ở lớp mẫu giáo", All I really Need to Know I Learned in KindergartenBài văn này đã được một dân biểu Hoa kỳ đọc trước Quốc Hội Liên Bang với mục đích để nó được ghi lại và lưu giữ mãi trong Hồ Sơ Quốc Hội, the Congressional Record.
    Gần đây ông Fulghum có viết một bài ngắn với tựa đề "In the Middle of the Middle", với những lời khuyên cho các em đang học ở Middle School, trung học đệ nhất cấp. Nhưng thật ra, tôi nghĩ, có lẽ những lời khuyên ấy của ông cũng vẫn còn thích hợp cho tất cả "người lớn" chúng ta.  Xin chia sẻ với các bạn.
--- oOo ---
“Cuối tuần qua tôi có đi ngang qua một trường trung học đệ nhất cấp, middle school, vào lúc học sinh đang tan trường. Nhìn các em lê bước chầm chậm trên đường ra về với túi đeo nặng chĩu trên lưng, tôi thấy giống như một đoàn quân đang thua trận rút lui.
    Những chiếc xe bus màu vàng đậu thành một hàng dài trước cổng trường, cạnh bên mỗi xe có một nhóm các em tụ lại chung quanh để chờ lên xe. Mặc dù giữa cái không khí ủ rũ ấy, và những bộ đồng phục xốc xếch, vẫn có một nhóm nhỏ cười đùa với nhau trong khi đứng chờ đợi, và một nhóm khác cùng ca hát trong khi bước lên xe.
    Nhìn các em, tôi nhớ lại mình khi xưa.
    Tuổi 13 và cũng đang “ở giữa”, middle school.
    Một lứa tuổi với nhiều sự thay đổi và thách thức.
    Tôi bây giờ đã trên 70
    Tôi có khác biệt gì hơn so với ngày tháng ấy không?
    Cũng không có gì là hoàn toàn rõ rệt lắm.
    Các em đang tìm hiểu và tự hỏi mình là ai.
    Và tôi bây giờ cũng vậy.
    Các em lo lắng về những biến đổi đang xảy ra trong cơ thể mình.
    Tôi bây giờ cũng vậy.
    Các em tự hỏi không hiểu tại sao không ai thích mình hết.
    Tôi cũng vậy.
    Các em muốn hòa đồng và giống với mọi người, nhưng cũng lại muốn người khác thấy mình là đặc biệt và duy nhất.
    Tôi cũng thế.
    Con người bên trong mà các em biết về mình, không phải là con người bên ngoài mà người chung quanh thấy và biết, và các em muốn thế giới thấy được con người thật của mình, mà cũng lại vừa muốn đừng ai biết được sự thật đó.
    Và tôi bây giờ cũng vậy.
    Các em không hiểu được người khác phái.
    Tôi cũng không hiểu được.
    Các em có cảm tưởng là mình đang bị kẹt ở giữa: là một đứa con nít và là một người lớn.
    Tôi cũng vậy.
    Các em tự hỏi không biết khi lớn lên mình sẽ trở thành như thế nào.
    Tôi cũng vậy.
    Các em tự hỏi không biết mình sẽ qua đời khi nào, như thế nào và tại sao.
    Tôi cũng vậy.
    Và cái gánh nặng các em mang không phải là chiếc túi đeo lưng. Mà đó là ý thức rằng, cuộc đời mình nằm trong tay của những quyền lực mà ta không có khả năng kiểm soát được: văn hóa, tập quán, di truyền, hormones, sự cấu tạo của thần kinh bộ óc, thầy cô, bạn bè, internet, và cha mẹ.
    Và tôi cũng vậy.
    Có một điều khác biệt rõ rệt giữa tôi và các em lớp trung học đệ nhất cấp, middle school, là tôi không có cái túi đeo lưng.
    Tôi cũng muốn có một cái.
    Nhưng nếu tôi bỏ những đồ đạc của tôi vào, tôi sẽ không thể nào vác nổi hay là đi đâu được xa.
    Bây giờ thì tôi còn có thêm bao nhiêu là trăm ngàn thứ lỉnh kỉnh khác so với thời còn ở trung học.
    Mỗi khi nhìn các em học sinh 13 tuổi tan trường, những ý nghĩ ấy lại đến với tôi.
    Ước gì tôi có thể chia sẻ với các em một vài điều giúp cho những gánh nặng của các em được nhẹ đi. 
    Và bây giờ có điều gì tôi biết mà ngày xưa tôi không biết chăng?
    Rằng bản chất của con người sẽ không thay đổi gì nhiều theo thời gian?
    Em sẽ luôn luôn bị kẹt vào một nơi, ở giữa nơi mình đã qua và nơi mình sắp đến, giữa những gì mình và những gì mình muốn.

    Bây Giờ không phải là một nơi chốn, nó là một tình trạng.
    Sống không phải là một nơi nào để đến, mà nó là một hành trình trên chuyến xe.
    Em bao giờ cũng sẽ có nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.
    Em sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn hiểu được mình và thế giới chung quanh.
    Em sẽ không bao giờ thật sự biết được người khác nghĩ sao về mình
    Em sẽ không bao giờ thật sự hiểu được mình nghĩ gì về mình.

    Em không cô đơn như mình nghĩ, nhưng lúc nào em cũng có cảm tưởng như vậy. 

    Em lúc nào cũng sẽ ở “giữa”, middle.
    Giữa sự thật và sự lầm lẫn, giữa những hân hoan và sự tàn nhẫn của cuộc đời.
    Và điều ấy sẽ mang nặng trong tâm em suốt đời 
    Cuộc sống là một gánh nặng chúng ta mang.
    Nhưng phần lớn chúng ta đều có thể xử lý được.
    Em rồi cũng quen thôi.
    Và rồi một ngày nào đó em sẽ hiểu rằng, mình lúc nào cũng đang ở trong trường học, cho đến ngày cuối cuộc đời.
    Đó không phải là một tin buồn. Nó chỉ là như vậy thôi - cho tất cả chúng ta.
    À, còn thêm một điều này nữa:
    Có những bạn đứng đợi xe bus vẫn cười đùa và hát ca.
    Bất cứ khi nào được, em nhớ hãy cùng đi chung xe với các bạn ấy.”

Nguyễn Duy Nhiên


free hit counter

Một câu hỏi đúng

Có lần một người bạn hỏi tôi, "Nếu như bây giờ mình được gặp Phật và được phép hỏi Ngài một câu, anh nghĩ mình sẽ hỏi gì?"
    Câu hỏi ấy như là một công án bạn hả? Nhưng thật ra tôi cũng không nghĩ ra được mình sẽ hỏi gì! Tôi nhớ, những lần có dịp được gặp các vị thầy lớn, những bậc có sự tu tập sâu sắc, tôi thường có những nghi vấn trong tâm định sẽ mang ra hỏi. Nhưng khi ở gần và tiếp xúc với các vị ấy thì tôi thấy dường như những thắc mắc của mình là không cần thiết. Sự có mặt của họ đã trả lời hết mọi thắc mắc cho tôi rồi. Bạn biết không, tôi khám phá ra rằng thật ra ta cũng không có gì cần để hỏi hết.
    Được mời uống một tách trà, nghe đọc một bài thơ, nhìn vạt nắng sớm mai trải trên sàn gỗ, xem một tranh thư pháp, được chỉ cho một áng mây trắng đang bay trên bầu trời, một con sâu nhỏ trên lá...  tôi thấy thực tại này muôn đời cũng vẫn là như vậy, tự nó cũng rất đầy đủ. Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta chỉ có thắc mắc và nghi ngờ, khi ta vô tình đánh mất sự sống đang có mặt trước mắt và đi tìm kiếm một sự thật khác xa xôi nào đó.
Còn củi thì còn lửa
Có lần, một người du sĩ tên là Vacchagotta đến gặp Phật và hỏi: "Thưa Ngài, sau khi chết một người đã giác ngộ và giải thoát rồi sẽ đi về đâu?" Nhưng dù cho anh ta có cố đặt câu hỏi cách nào đi chăng nữa, đức Phật vẫn nói rằng câu hỏi của anh là không đúng, vì nó không thích hợp. 
    Sau cùng, Phật bảo anh ta "Này, Vaccha hãy lượm những que củi nhỏ quanh đây và nhóm lửa lên." Anh ta vâng lời nhặt các que củi lại và đốt lửa. Ðức Phật lại nói: "Anh hãy bỏ thêm củi vào!" Anh ta làm theo lời Phật dạy.
  Ðức Phật hỏi: "Thế nào rồi?" Vacchagotta đáp: "Dạ, lửa cháy rất tốt." Phật bảo: "Thôi đừng bỏ thêm củi vào nữa." Và sau đó đám lửa lụi tàn dần. Phật lại hỏi: "Thế nào rồi?" "Dạ, đám lửa đã tàn, thưa Ngài."
    Đức Phật hỏi, "Nếu bây giờ có người hỏi anh rằng ngọn lửa tắt rồi đi về ngã nào? Hướng Đông hay hướng Tây, Nam hay Bắc? Ði tới trước hay phía sau? Trái hay phải? Lên hay xuống? Vaccha sẽ giải đáp thế nào? "
    "Câu hỏi đặt như thế không đúng, thưa Ngài, bởi vì lửa cháy do nhiên liệu, cỏ và cây khô. Khi nhiên liệu hết, không còn nhiên liệu nữa, không còn gì nuôi ngọn lửa nữa, ta nói rằng ngọn lửa tắt." Vacchagotta đáp.
    “Cũng đúng như vậy, đó cũng là điều sẽ xảy ra cho kẻ đã giải thoát sau khi mất. Cũng giống như ta bứng gốc một cây kè và không còn gì có thể đâm chồi lên nữa, nó tắt hẳn."
    Và đức Phật kết luận, "Này Vaccha, người ấy đã vứt bỏ được cái gọi là thân này rồi, không thể đo lường được, thật siêu việt, mênh mông như biển lớn. Nói rằng vị ấy tái sanh là không đúng. Nói rằng vị ấy không tái sanh cũng không đúng. Mà nói rằng vị ấy không tái sanh cũng không không tái sanh cũng không đúng."
    Nghe những lời ấy xong, Vacchagotta cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Anh nói những lời Phật dạy như một ngọn đuốc soi sáng một căn phòng đang tối, và anh nguyện sẽ nương tựa vào tuệ giác ấy để sống.
Một câu hỏi đúng
Đó là ngày xưa, còn bây giờ là ngày nay. Nhưng có điều là xưa nay gì thì vấn đề cũng không có gì là khác biệt nhau lắm. Vì câu trả lời ta nhận từ giáo pháp của đức Phật, bao giờ cũng hoàn toàn tương xứng và phù hợp với sự sâu sắc của câu hỏi mà ta đặt ra.
    Vào thập niên 70, thiền sư Ajahn Chah được mời sang giảng dạy ở Anh. Vào cuối chuyến đi, sau một bài nói chuyện trước khi trở về lại Thái Lan, ngài Ajahn Chah hỏi đại chúng có mặt "Quý vị còn có những câu hỏi chót nào không? Có vấn đề gì mà quý vị vẫn còn thắc mắc và chưa thấy hài lòng chăng?"
    "Thưa có," một cô thiền sinh đáp. "Tôi đã được nghe giáo lý này trong nhiều năm qua, nhưng chưa bao giờ tôi nghe một câu trả lời nào thật thoả đáng cho câu hỏi này, đó là  'Niết bàn là gì? Và chúng ta có còn hiện hữu nữa hay không?' "
    Có một ngọn nến đang cháy bên cạnh bục ngồi của Ajahn Chah. Thấm ướt hai ngón tay, Ngài quay sang và bóp tắt ngọn nến.
    "Bây giờ ngọn nến đã tắt rồi, chúng ta có còn gì để bàn luận thêm về nó không - nó đã đi đâu, bây giờ nó có hiện hữu ở một nơi nào khác hay không?" Ajahn Chah hỏi. Và khi người thiền sinh im lặng, không trả lời, Ngài nói thêm, "Không. Không có một lời giải thích hay luận bàn nào là thích hợp."
    "Cô có hài lòng với câu trả lời của tôi không?"  Ajahn Chah hỏi.
    "Không!"   ta đáp.
    "Tôi cũng vậy, tôi cũng không hài lòng với câu hỏi của cô."
Bạn biết không, có những câu hỏi, thắc mắc mang ta đi thật xa, dẫn ta đến những tranh cãi và luận bàn miên man, và có những câu hỏi đem ta trở về tiếp xúc với sự sống đang có mặt ngay trước mắt.
    Mà nhiều khi những vấn đề có liên quan đến hạnh phúc và khổ đau của chính mình, những phiền não của ta, chúng phát sinh lên và diệt đi như thế nào, lại là những câu hỏi chúng ta ít khi muốn thật sự tìm hiểu… Mà thật ra đó mới là những câu hỏi đúng và chỉ có chính ta mới có thể thấy được câu trả lời thôi, phải thế không bạn?
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Ngài sẽ nói những gì?
Một trong những đặc tính về giáo pháp của đức Phật là Sanditthiko, có nghĩa là thiết thực hiện tại. Thiết thực, practical, và hiện tại, here now. Hay nói một cách khác là giáo lý ấy phải có tính cách cụ thể và có mặt ngay trong bây giờ và ở đây.
    Bạn biết không, ngày nay với một rừng kinh điển mênh mông, chúng ta có thể nghĩ rằng những điều Phật dạy rất là cao siêu và huyền bí, khó hiểu và khó thấy. Nhưng thật ra, giáo lý của Phật không bao giờ là xa vời mà chúng rất rõ ràng ngay trước mắt. Những điều Phật dạy là những gì sát với thực tế, đang xảy ra trong một thực tại có mặt ngay trong bây giờ và ở đây.
    Có lần trong một buổi hội thảo, có người đặt một câu hỏi với Đức Đạt-lai Lạt-ma như sau,
    “Nếu như cả cuộc đời Ngài là một người câm, không nói được lời nào. Và bây giờ Ngài chỉ có thể nói được vài lời trong giây phút này mà thôi, thì Ngài có thông điệp gì để chia sẻ với mọi người?”
    Đức Đạt-lai Lạt-ma chăm chú lắng nghe rồi Ngài bật cười to và đáp,
    “Đó là một câu hỏi rất ngô nghê… Lẽ dĩ nhiên là nó cũng tùy theo hoàn cảnh thôi. Ví dụ như ngay lúc đó nếu tôi đang đói thì tôi sẽ nói rằng ‘Ồ, có gì cho tôi ăn không!’”
    Giáo lý của Phật tuy rất uyên thâm và sâu sắc, nhưng đừng vì thế mà chúng ta lại suy luận, tìm cầu xa xôi quá, và vô tình đánh mất đi yếu tố thực tại hiện tiền của nó.
Nguyễn Duy Nhiên


The Dalai Lama just living in the present from Phap Than on Vimeo.
free hit counter

Thứ Năm

Có một lần trong một khoá tu học, sau khi hướng dẫn các thiền sinh đi thiền hành ngoài trời, bà Natalie Goldberg đọc bài thơ này của nhà thơ William Carlos Williams cho tất cả mọi người nghe,
          I have had my dream - like others -
          and it has come to nothing, so that
          I remain now carelessly
          with feet planted on the ground
          and look up at the sky -
          feeling my clothes about me,
          the weight of my body in my shoes,
          the rim of my hat, air passing in and out
          at my nose - and decide to dream no more.
Tôi cũng đã có những mộng mơ - như bao kẻ khác -
và chúng không thành gì cả, vì thế
Tôi bây giờ không lo tính nữa
với bàn chân vững vàng đặt trên đất
và ngước lên nhìn trời cao -
cảm giác quần áo chạm trên người,
sức nặng thân tôi trong đôi giày
vành nón, không khí ra vào
ngay nơi mũi - và quyết định sẽ không còn mơ mộng nữa.

Và rồi bà hỏi mọi người đoán thử xem tựa của bài thơ này là gì? Có người đoán là "Một giấc mơ", có người nói là "Chánh niệm", "Sống trong hiện tại",hoặc là "Không còn mơ mộng nữa"...  Bạn nghĩ sao? Tựa của bài thơ ấy là gì?
    Tựa của bài thơ ấy là "Thursday". Thật đơn giản, Thứ Năm. Một tựa đề rất bình dị và gần gũi. Ông Williams có được một khám phá, tuệ giác ấy, vào một ngày thứ năm bình thường trong tuần, trong lúc đi dạo. Thời gian và không gian không có gì đặc biệt hết.
    Tôi nghĩ bài thơ ấy hay có lẽ một phần cũng nhờ cái tựa đề của nó, nhẹ nhàng như một tiếng chuông thanh thản vang trong không gian, nó khẻ lay ta tỉnh dậy. Trong một ngày thứ năm, tác giả trở về với hơi thở của mình, tiếp xúc với mỗi bước chân và những cảm giác nào đang có mặt trên thân, và ông quyết định sẽ buông thả hết những muộn phiền, suy tư của mình. Ngày hôm ấy có lẽ cũng bình thường như một ngày hôm nay.
Chánh niệm là có mặt
Tôi nghĩ một ngày bình thường không phải là một ngày không có những khó khăn. Vì cuộc sống nào mà lại không có những vấn đề của nó, chỉ ít hay nhiều mà thôi. Và trong một ngày như hôm nay, ta vẫn có thể tiếp xúc được với hạnh phúc, hoặc như ông Williams, có được một khám phá hay tuệ giác nào đó.
    Trong lúc này, có thể là một người đang ngồi đọc một bài viết, ngoài kia trời đang mưa, hay ngoài sân hoa đang nở, nắng đang lên tan sương mù, hoặc là có thể ta đang có sự lo lắng, một nỗi sợ, niềm vui hay là một sự bất an nào đó...  Nhưng những sự việc ấy cũng chỉ có thể có mặt trong ngày hôm nay mà thôi. Chúng mới là sự thực.
    Trong những khóa thiền tập tôi thường nghe người ta đặt câu hỏi rằng, trong lúc ngồi thiền chúng ta có thể chọn một hình ảnh đẹp nào đó, để giúp mang lại cho mình một cảm giác thư giản và an tĩnh không? Ví dụ, ta nghĩ tưởng như mình đang ngồi bên bờ biển với tiếng sóng vỗ rì rào, lắng nghe tiếng mưa rơi, hay quán tưởng rằng có một đóa hoa sen nở trong ta...
    Tôi có một người bạn hay chọn chỗ ngồi thiền của mình gần cửa sổ, vì chị thích nhìn ra bên ngoài có trời mây, thiên nhiên thay đổi theo mỗi mùa rất đẹp. Những kinh nghiệm ấy chắc chắn sẽ mang lại cho chúng ta một cảm giác nhẹ nhàng, an tĩnh trong lúc ngồi, nhưng tôi nghĩ thật ra chúng chưa phải là thiền tập.
    Thật ra trong khi ngồi thiền ta chỉ cần thật sự ngồi nơi chỗ mình đang ngồi, và có mặt với bất cứ những cảm giác, hoặc những gì đang xảy ra. Trong thiền tập ta không suy nghĩ, quán tưởng về hơi thở hay cảm giác trong thân, mà ta biết cảm nhận và trải nghiệm chúng. Đó có thể là những cảm giác an vui, dễ chịu, và cũng có thể là những cái đau hay sự khó chịu trong thân. Ta vẫn có mặt trọn vẹn với tất cả, và ghi nhận chúng. Thiền tập là vậy.
Với một sự tự nhiên
Và nếu như ta có khả năng ngồi yên được với chính mình, thì khi ngồi bên bờ biển, hoặc nhìn một đóa hoa đẹp, bên tách cà phê nóng, với ánh trăng bên cửa sổ, ta mới có thể thật sự tiếp xúc được với tất cả. Ta sẽ không lo nghĩ đến việc sắp cần làm, những bận rộn, hay mơ tưởng về một bãi biển, một ngày mưa, hoặc một ánh trăng xa xôi nào khác...
    Nếu như một ngày, trong ta có những muộn phiền, tiếc nuối của quá khứ, hoặc lo âu về tương lai, thay vì cứ nghĩ tưởng về chúng, ta hãy trở về tiếp xúc và thật sự có mặt với những cảm xúc của mình. Đó là một sự buông xả tự nhiên. Thái độ buông xả ấy giúp ta trở về có mặt với những gì đang thật sự xảy ra trong ta và chung quanh ta, và nó cũng có một tác dụng chữa thương rất lớn. Buông xả không phải là một thái độ buông xuôi hoặc đè nén, mà ngược lại, khi ta thấy rõ và biết thứ tha, những nỗi đau của mình sẽ có được một khoảng không gian thênh thang để chúng tự chuyển hoá...
Tuệ giác trong một ngày bình thường
Tôi không nghĩ thiền tập dạy ta trốn tránh khổ đau, hay để trở thành hoặc đạt được một điều gì đó, mà ngược lại là để ta thật sự có mặt với những gì đang xảy ra. Một ý thức sáng tỏ về khổ đau sẽ giúp tâm từ của mình mở rộng ra và giúp ta thấy được một hạnh phúc lớn. Như các thiền sư thường nhắc nhở, sự an lạc chân thật chỉ có thể phát xuất từ ý thức khổ đau. Nhưng chúng ta cũng nên nhớ rằng ta biết có mặt với khổ đau chứ không phải ta sống trong khổ đau. Chất liệu của khổ đau có thể là năng lượng giải thoát, nó giúp ta nhìn sâu hơn và mở ra cho mình những con đường giải thoát mới.
    Hôm nay bạn đang làm gì? Có những tiếc nuối hay lo âu gì không?  Bạn hãy đặt những bước chân vững vàng trên mặt đất, cảm nhận sự có mặt của hơi thở trong thân, và làm lớn một tình thương. Và trong ngày hôm nay, một ngày thứ năm bình thường, biết đâu có thể ta sẽ khám phá ra rằng mình không cần phải ước mơ, hay phiền muộn và lo âu gì nữa...
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Nơi Ấy Cũng là Bây Giờ và Ở Đây
Thiền tập áp dụng trong đời sống hằng ngày
Tác giả: Jon Kabat-Zinn.
Người dịch: Nguyễn Duy Nhiên


--- oOo ---


“Give yourself permission to allow this moment to be exactly as it is, and allow yourself to be exactly as you are. There is just this moment. We are not trying to improve or to get anywhere else. After all, if you really aren't trying to get anywhere else in this moment, it will take care of itself.” - Wherever You Go, There You Are
Bạn biết không, nói cho cùng thì bất cứ một nơi nào bạn đến cũng sẽ chỉ là bây giờở đây. Dù muốn dù không, ta chỉ duy có mỗi giây phút hiện tại này để sống mà thôi. Tuy vậy, ta lại cứ sống trong quên lãng, không nhớ rằng mình đang ở nơi đây, nơi mà ta đang có mặt và trong hoàn cảnh sẵn có.
    Muốn thực sự tiếp xúc với thực tại, cho dù bất cứ đó là gì, chúng ta phải biết cách dừng lại trong sự trải nghiệm của mình. Lâu đủ để nó thấm sâu vào và lắng đọng xuống, lâu đủ để ta có thể thật sự cảm nhận được giây phút hiện tại, thấy được nó một cách toàn vẹn, giữ nó trong tâm, để ta có thể thấy biết rõ ràng hơn. Lúc ấy, ta mới có thể ý thức được sự thật của giây phút này, để học từ nó và rồi tiếp tục.
    Nhưng thay vì vậy, chúng ta lại thường bị ám ảnh bởi một quá khứ đã qua rồi hoặc một tương lai chưa tới. Chúng ta luôn đi tìm ở một nơi xa xôi nào khác, với hy vọng rằng ở nơi đó mọi việc sẽ được tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn, sẽ giống như ý ta muốn, hoặc sẽ được trở lại như xưa.
    Muốn tìm được con đường đi cho mình, ta cần phải biết chú tâm đến giây phút hiện tại này. Ta chỉ có mỗi một giây phút này để sống, để cảm nhận và để chuyển đổi. Chúng ta cần phải biết cẩn thận và ý thức được sự lôi kéo rất mãnh liệt của hai hấp lực quá khứ và tương lai, cũng như cái thế giới mộng tưởng mà chúng hứa hẹn cho ta trong cuộc sống này.
    Không một ai có thể làm công việc đánh thức dùm ta được, mặc dù đôi khi gia đình, bè bạn cũng đã cố gắng hết sức để truyền thông với ta, giúp ta thấy sáng suốt hơn, cũng như phá tan sự mù tối của mình. Nhưng cuối cùng thì sự tỉnh thức là việc mà mỗi người chúng ta chỉ có thể làm cho chính mình. Chung quy lại thì bất cứ nơi nào ta đến, chỉ có thể là bây giờ và ở đây.
    Mục đích của quyển sách này là để mời gọi độc giả ý thức rằng, qua sự trải nghiệm trực tiếp bằng sự chú ý đến những việc mà đa số chúng ta thường bỏ qua, nó có thể mang lại một lợi ích lớn lao, để chúng ta đem sự thực tập chánh niệm thể nhập vào đời sống của mình.
    Nhưng không phải tôi nói rằng chánh niệm là một liều thuốc tiên có công năng chữa trị mọi bệnh, giải quyết hết mọi khó khăn của cuộc sống. Không hề là vậy. Tôi không biết là thật sự có một giải pháp kỳ diệu nào không, mà thật sự tôi cũng chẳng muốn đi tìm. Một cuộc sống toàn vẹn phải được vẽ bằng những đường nét rộng lớn. Có nhiều con đường dẫn đến sự hiểu biết và tuệ giác. Mỗi người chúng ta có những nhu cầu riêng cần được xử lý và khám phá trong hành trình của đời mình. Mỗi người chúng ta phải tự tìm lấy con đường đi, và nó phải thích hợp với sự sẵn sàng của chính mình.
    Quyển sách này mở những cánh cửa đơn sơ để giúp ta bước vào và tiếp xúc với bản chất của thiền tập chánh niệm, cũng như những ứng dụng cụ thể của nó. Nó đặc biệt giúp ích cho những ai cảm thấy không thích hợp với những chương trình có qui củ, gò bó, không thích bị trực tiếp hướng dẫn, nhưng tò mò muốn tìm hiểu về chánh niệm và sự thực hành của nó. Trong sách, tôi thỉnh thoảng có đóng góp những lời nhắn nhủ và gợi ý cho sự thực tập.
    Và cùng một lúc, quyển sách này cũng giúp ích cho những ai đã và đang thực tập thiền quán, muốn mở rộng, đào sâu và tiếp tục sống một cuộc đời tỉnh thức và minh triết. Nơi đây, trong những chương ngắn, tôi đặt trọng tâm vào tinh thần của chánh niệm, trong cả hai lãnh vực: sự tu tập nghiêm túc theo qui củ và sự cố gắng đem phương pháp thực tập áp dụng vào mọi phương diện của cuộc sống. Mỗi chương là một cái nhìn lướt qua trên một mặt nhỏ của viên kim cương chánh niệm với muôn ngàn mặt. Ðôi khi chúng có vẻ tương tợ như nhau, nhưng mỗi mặt đều có một nét đặc thù và hoàn cảnh khác biệt.

http://nhasachphuongnam.com/noi-ay-cung-la-bay-gio-va-o-day-p90086.html

free hit counter

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.