bài viết trong chuyên mục "sinhthuc"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn sinhthuc. Hiển thị tất cả bài đăng

hạnh phúc, bình thường và đơn sơ

Ở gần sở tôi làm có một hồ nước rộng, những lúc trưa rảnh, tôi thường ra ngồi trên một chiếc ghế dài bên cạnh bờ hồ.  Có những ngày im gió mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu rõ bầu trời xanh và mây trắng lặng yên trôi trên mặt hồ.  Thỉnh thoảng, có một chiếc lá của tàng cây cạnh bên rơi xuống, chạm khẻ vào mặt nước gợn thành một làn sóng thật nhẹ lan rộng ra xa.
Tâm ta cũng như mặt hồ ấy phải không bạn?  Khi ta ngồi cho thật yên ta có thể cảm nhận được những gì đang có mặt, nếu như mặt hồ đang sóng gió thì có lẽ chiếc lá ấy sẽ rơi xuống mà không tạo nên một ảnh hưởng gì hết.  Nếu như trong ta có một sự an tĩnh thì một hạnh phúc nhỏ cũng có thể là niềm vui lan rộng, đôi khi đó chỉ là nụ cười của một người thân, một buổi sáng mưa, lời thăm hỏi của một người bạn, hay ánh trăng bên cửa sổ...
    Trong cuộc sống bận rộn với những lo âu, có biết bao nhiêu những hạnh phúc đã chạm vào đời mình mà ta vô tình không hay và không biết.  Trong cuộc sống, có bao nhiêu những chiếc lá thu thật đẹp đã rơi trong mơ bạn hả?
    Có những buổi sáng leo lên đồi tôi nhìn thấy những áng mây giăng ngang phía chân trời, khi bình minh mới lên, mặt trời đỏ hồng.  Có những đêm tôi ngước lên thấy bầu trời khuya như một đáy chậu thuỷ tinh lấp lánh ngàn sao vụn vỡ, nhưng dường như mỗi vì sao đều có một vị trí và không gian riêng của nó.  Tôi nghĩ, chúng giúp tôi tiếp xúc lại được với hạnh phúc trong những gì ta cho là đơn sơ và bình thường.
Mà thật ra hạnh phúc ấy đang có mặt trong ta, vì vậy mà ta đâu cần phải làm gì nhiều đâu!  Tôi nhớ câu thơ thiền,

Ta ngồi yên tĩnh lặng,
Mùa xuân đến 
và lá cỏ xanh tươi…
    Ta đâu cần làm gì đâu, mùa xuân về thì lá vẫn xanh, hoa vẫn nở, trời vẫn trong, mây trắng vẫn êm trôi.  Ta đâu cần cố gắng gì đâu, một chiếc lá vẫn nhẹ nhàng rơi làm đẹp thêm một mặt hồ yên tĩnh.  Có những hạnh phúc rất đơn sơ.  Có lẽ chúng ta chỉ cần trở về và ngồi lại cho yên thôi!
– nguyễn duy nhiên

free hit counter

bóng mây khe núi


Tôi muốn nghe tiếng suối chảy trong một ngôi rừng mùa thu.  Tôi muốn ngồi trong một căn phòng vắng nghe trời chuyển mưa.  Tôi muốn đi trên con đường dốc nhỏ vào một sáng sương mù.  Tôi muốn nhìn ánh trăng nằm trong một hạt sương đọng trên lá.  Tôi muốn đứng yên lắng nghe sự thinh lặng của không gian trong một ngày mưa tuyết.  Tôi muốn lên núi xem mặt trời đỏ bình minh nhuộm hồng trời đất.  
Tôi muốn nhìn đường phố buổi trưa thành phố vắng người.  Tôi muốn buổi chiều ngồi ngoài hiên, nghe tiếng chim tíu tít gọi nhau về tổ.  Tôi muốn nhìn một sân cỏ rộng mới cắt.  Tôi muốn ngồi nghe Moon Light Sonata của Beethoven, tiếng nhạc dương cầm theo ánh trăng rơi rụng trên cành lá hòa với tiếng đêm.  Tôi muốn đứng trên chiếc cầu gỗ trước một tòa lâu đài thời trung cổ ở Âu Châu, với những lũy, những hào, vào một hoàng hôn nắng đang phai.  Tôi muốn ngồi trên một phiến đá to Kim Tự Tháp, nhìn mặt trời lặn ở phía bên kia bờ sông Nile.  Tôi muốn đi dọc theo bờ suối ngược dòng để tìm nguồn.
          Tôi muốn ôm một đứa bé miệng cười toe toét vào lòng.  Tôi muốn nắm tay một người già cô đơn.  Tôi muốn chạy giỡn trên những vũng nước vào một ngày mưa dầm dề ở quê nhà.  Tôi muốn nhìn một đứa bé ngủ say.  Tôi muốn đem lại cho cuộc đời một người nào đó một ý nghĩa.  Tôi muốn dẫn mấy đứa cháu đi nhặt những vỏ sò đủ màu, đủ dạng trên một bãi biển vắng người.  Tôi muốn thức sớm để sửa soạn lên đường.  Tôi muốn nhìn nước chảy xiết trong những con kinh nhỏ sau một ngày mưa lớn.  Tôi muốn nhìn mùa thu ở vùng cao nguyên đông bắc.  Tôi muốn bỏ chân không chạy từ trên cát nóng xuống nước biển xanh mát.  Tôi muốn nhìn những chim hạc bay thành hình chữ V về phương nam.  Tôi muốn nhìn những cuộc chia tay ở một ga xe lửa.  Tôi muốn nhìn những cuộc xum họp ở một ga xe lửa.  Tôi muốn đi trên những phiến đá lớn đặt trên một con đường mưa lấm bùn.  Tôi muốn một ngày không ai biết tôi ở đâu.  Tôi muốn theo sông Cửu Long đi ngược về nguồn, lên tận ngọn Hy Mã Lạp Sơn cao vút nằm khuất trong mây.  Tôi muốn người ta chỉ viết những quyển sách dễ đọc.  Tôi muốn buổi sáng chủ nhật uống một ly cà phê, nói chuyện tào lao vô ích với bạn bè.  Tôi muốn ngồi trọn một ngày trong thư viện.  Tôi muốn viết nhật ký.  Tôi muốn một ngày không nghe, không biết gì tin tức, không lo gì thời sự nóng bỏng.  Tôi muốn đi xe lửa từ bờ Thái Bình Dương sang bờ Đại Tây Dương.  Tôi muốn ngồi uống trà dưới trăng rằm mười sáu.
          Tôi muốn bỏ vào ống heo tất cả những đồng xu lẻ mà tôi nhặt được.  Tôi muốn bỏ một tờ giấy hai chục đô vào chiếc lon nhỏ bằng thiếc của ông già ăn xin ngồi đầu xóm.  Tôi muốn ngủ một giấc không mộng mơ.  Tôi muốn lau khô một giọt nước mắt.  Tôi muốn làm cho một người bớt sợ hãi.  Tôi muốn tin vào chuyện thần tiên.  Tôi muốn những đêm tối khó khăn đừng dài quá.  Tôi muốn cô đơn không đồng nghĩa với lại cô độc.  Tôi muốn người ta không còn coi bệnh tật là những chuyện bất thường.  Tôi muốn mây bay thấp hơn.  Tôi muốn những ngọn núi cao hơn.  Tôi muốn thả mây ra trong đáy giếng.  Tôi muốn nhìn mênh mông sa mạc.  Tôi muốn quên một vài chuyện cũ.  Tôi muốn nhớ một hai chuyện xưa.  Tôi muốn nhìn trái đất từ ngoài không gian.  Tôi muốn ai cũng tin vào ông địa.  Tôi muốn leo lên núi cao xem lá đổ bên thác nước.  Tôi muốn nhìn vào đôi mắt của trẻ sơ sinh.  Tôi muốn chạm nhẹ vào những hoa mắc cở mọc ven đường.  Tôi muốn tìm được một chiếc lá vàng đẹp hơn của mùa thu năm trước.  Tôi muốn nghe tiếng thông reo trên núi.  Tôi muốn những khổ nhọc rồi chỉ là dấu chân chim trên không trung.  Tôi muốn leo lên núi cao nhìn xuống trần gian.  Tôi muốn ngồi nghe một đạo sĩ kể chuyện đời xưa.
          Tôi muốn căn nhà tôi ấm trong mùa đông và mát trong mùa hè.  Tôi muốn một buổi tối tắt đèn xúm xít ngồi nghe kể chuyện ma.  Tôi muốn xuống phi trường gặp lại người thân.  Tôi muốn đi trên một bờ ruộng đất, hai bên lúa xanh rì.  Tôi muốn ngửi mùi nước mưa trong những lu sành to hứng nước đổ từ máng xối.  Tôi muốn chạy thả diều vào những buổi chiều lộng gió.  Tôi muốn chạy xe đạp dưới mưa.  Tôi muốn ngồi đọc sách dưới một gốc cây già bên đường, xa xa là rặng Trường Sơn.  Tôi muốn ngồi trước mũi một con đò đi trên sông nước phù sa nhiều lục bình.  Tôi muốn nghe tiếng mưa đổ ầm ĩ trên mái tôn, rạt rào trên lá chuối.  Tôi muốn đi chân không trên nền nhà làm bằng đất nâu.  Tôi muốn ngắm chiều về trên những con sông ở miền Tây.  Tôi muốn đi dạo dưới ánh trăng trên một con đường làng.  Tôi muốn mặc áo trắng quần xanh đi học.  Tôi muốn đứng xếp hàng trước khi vào lớp.  Tôi muốn được coi lại tuồng cải lương "Yêu Người Điên" của gánh Dạ Lý Hương năm nào.  Tôi muốn đọc truyện Kiều.  Tôi muốn nghe tiếng gà xao xác gáy trưa.
          Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng nhiều gió.  Tôi muốn đọc hồi ký của cụ Nguyễn Hiến Lê.  Tôi muốn xem tự truyện của thánh Gandhi.  Tôi muốn nhìn mây bay trên quê hương.  Tôi muốn bay như mây trên quê hương.  Tôi muốn ngồi trong giáo đường vào một buổi chiều vắng người.  Tôi muốn vào thiền đường trong những buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như những con tằm nằm trong kén ươm mơ hạnh phúc.  Tôi muốn Kinh Lăng Nghiêm dễ đọc và dễ nhớ hơn.  Tôi muốn được làm thị giả cho Sư Ông.  Tôi muốn hiểu được Dịch.  Tôi muốn biết đọc và viết chữ Nho.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  Tôi muốn nghe tiếng hét của thầy Lâm Tế.  Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông.  Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.  Tôi muốn một ngày im lặng.  Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn ngồi trên đỉnh núi Linh Thứu nhìn mặt trời đỏ.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
           Mưa tạnh, khe núi tĩnh
           Ngủ mát dưới rừng phong
           Nhìn lại cõi nhân thế
           Mắt mở vẫn say nồng.
          Tôi muốn khi trời nắng: đất khô, và khi trời mưa: lá ướt.  Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.


--- oOo ---

Nhiều năm trước, có lần tôi dự một khóa tu.  Trong bài pháp thoại vị Thiền sư có nói, trong sự tu học, để cho con đường mình đi được an vui và lâu dài, mỗi chúng ta cần phải có một thái độ mong muốn lớn, thật lớn.  Ngày ấy tôi không đồng ý với lời dạy đó và có nêu lên câu hỏi của mình.  
Tôi nhớ trong buổi uống trà sớm, vị Thầy nhìn tôi nói, "Khi ta có những ước muốn cao thượng, rộng lớn thì những sự ham muốn nhỏ nhen của cuộc đời sẽ không còn động chuyển đến mình được.  Nếu như cái ta muốn là một phương trời cao rộng, thì mình đâu còn bị dính mắc vào những góc nhỏ khổ đau nữa làm gì!”.
 nguyễn duy nhiên


free hit counter

Nụ cười của Phật
Có lẽ đa số chúng ta nghĩ rằng con đường tu học sẽ là buồn chán lắm, vì ta sẽ phải buông bỏ đi hết những say mê của mình trong cuộc sống.  Và nếu như ta không còn có một sự ham thích nào nữa thì cuộc sống mình sẽ ra sao?  Nếu như ta chỉ biết chấp nhận và buông xả hết mọi việc, ta có trở nên dửng dưng với mọi việc xảy ra chung quanh mình chăng?
Nhưng theo ông Andrew Olendzki thì tâm xả không phải là một thái độ dửng dưng đối với cuộc sống, mà nó lại là một cảm xúc rất sâu sắc, và có thể mang lại cho ta những niềm vui và hạnh phúc lớn.
Cũng như một ly nước đục, khi ta lọc bỏ đi phần cặn dơ thì nó sẽ được trở nên trong sạch hơn, chứ nước đâu có mất đi.  Cũng vậy, khi ta buông xả đi những độc tố của lòng tham ái, thì ta chỉ bỏ đi phần khổ đau, chứ tình thương, sự rộng lượng, lòng tha thứ vẫn còn có mặt.  Và nhờ vậy mà những hạnh phúc trong cuộc sống lại trở nên nhiệm mầu hơn.
Xin gửi bạn những chia sẻ của ông Andrew Olendzki về nụ cười của đức Phật.
--- oOo ---
Một trong những khái niệm khó giải thích nhất trong đạo Phật, theo sự khám phá của tôi, không phải là lý duyên khởi và cũng không phải là lý vô ngã, mặc dù chúng cũng rất là rắc rối, mà đó chính là cái ý niệm về một tâm xả (equanimity).
Buông xả là buông bỏ lòng tham ái
Chúng ta có thể nào có thái độ bất cần đối với một việc gì, mà lại không cảm thấy dửng dưng hoặc không dính mắc vào nó được chăng?  Chúng ta bị liên kết vào với sự ham muốn của mình chặt chẽ đến nỗi ta tin rằng, nếu như mình không có một sự ưa thích nào, hoặc không còn muốn cái này hơn cái kia nữa, thì chúng ta không thể nào hiện hữu được.  Không còn vướng mắc (nonattachment) nghe thấy khô khan làm sao!  Tôi bao giờ cũng thích một đức Phật Di Lặc bụng to cười thật tươi, hơn là hình ảnh một đức phật khắc khổ ngồi trong thiền đường với một nụ cười nhẹ trên môi.
Thật ra thì đức Phật không hề bảo chúng ta đừng bao giờ biết xúc cảm nữa, mà ngài chỉ khuyên chúng ta hãy buông bỏ đi những cảm xúc bất thiện và thô thiển của mình mà thôi.  Lòng tham ái, được biểu hiện qua hai mặt khác nhau là sự ham muốn và ghét bỏ, là một cảm xúc bất thiện và sẽ đưa ta đến khổ đau.  Tuy ta không dễ gì lúc nào cũng thấy được điều ấy, nhưng đó là một sự thật.
Chúng ta dễ thấy rõ được những hậu quả nguy hại của một sự tham muốn cực độ, ví dụ như là thói nghiện, hoặc của một sự ghét bỏ mù quáng, như là lòng thù hận muốn tàn diệt lẫn nhau.  Nhưng ngay cả khi ở một mức độ trung bình thôi, sự tham ái cũng được vận hành bởi cùng một năng lượng cảm xúc ấy, nhẹ nhàng lôi kéo ta về phía những gì mình thích và đẩy ta ra xa những gì mình không muốn.  Mặc dù ảnh hưởng của chúng rất là vi tế, nhưng đức Phật nhắc nhở chúng ta phải nhận diện đươc rằng chúng cũng đều có thể nguy hại y như nhau.
Vì đó là kẻ xây nhà
Nhưng bạn cũng có thể đặt câu hỏi rằng, có gì là nguy hại nếu như ta ưa thích màu tím hay là cảm thấy chút bực mình trước sự thô lỗ của một người nào đó?  Đúng vậy, nó không có nguy hại gì nhiều.  Nhưng vấn đề là lòng tham ái đó cũng chính là người làm nhà, mà đức Phật đã khám phá trong đêm ngài thành đạo:
Ôi! Người làm nhà kia
Nay ta đã thấy ngươi!
Người không làm nhà nữa.
Ðòn tay ngươi bị gẫy,
Kèo cột ngươi bị tan
Tâm ta đạt tịch diệt,
Tham ái thảy tiêu vong.
Dhammapada 154
Chính lòng tham ái đã xây dựng nên rường cột để khổ đau có nơi nương tựa lên.  Bạn biết không, chỉ có cái ngã mới có tham ái.  Nhưng không phải vì nó có một đặc tính tâm linh cá biệt nào trong vũ trụ, mà là vì chính sự ham muốn hoặc ghét bỏ một cái gì đó, tự chính nó đã tạo nên một cái ngã, cái tôi thương ghét ngay trong giờ phút này.  Và rồi chính việc ấy làm điều kiện cho khổ đau phát khởi.  Phải có một cái ngã mới có khổ đau.  Chúng ta chỉ có thể thất vọng nếu như mình tách rời xa thực tại, với những gì đang có mặt, bằng sự mong muốn rằng thực tại phải khác hơn với như nó đang là.
Lòng tham ái làm giới hạn thực tại
Điểm chính yếu của Tập Đế, Sự Thật Mầu Nhiệm Thứ Hai, là nguyên nhân của khổ đau không phải do những gì ta muốn mà là bởi vìta muốn.
Trong Trung Bộ Kinh 43, Majjhima Nikaya 43,  Phật dạy rằng, tham và sân là nguyên nhân của sự hạn lượng, và vì chúng có hạn định nên chức năng của chúng cũng bị giới hạn.  Chúng ngăn chia tâm thức ta ra thành từng gian, từng khâu, đóng khung ta lại bằng những thói quen, ước mơ, mong muốn, và những nhu cầu cá biệt.
Tâm ta, tự nó là trong sáng và có thể soi chiếu được những gì nó tiếp xúc không ngăn ngại, nhưng bây giờ bị trở nên giới hạn, méo mó và đôi khi còn là gian xảo, vì những cảm xúc thương ghét theo thói quen, mặc dù đôi khi chúng có vẻ như vô thưởng vô phạt.  Và trong tình trạng này, chúng ta không thể nào nhìn thấy được sự vật như nó thật-sự-là được nữa.
Thật ra thì chúng ta lại rất trân quý và bảo vệ những sự thiên vị và các thành kiến của mình, chúng ta đồng nhất mình với lại sự ưa thích và không ưa thích của ta.  Đó cũng chính là một sự vướng mắc khăng khít giữa lòng tham ái và cái Tôi, mà khó làm sao có thể tháo gỡ ra được.
Một phương cách tháo gỡ tham ái
May thay, có một phương cách tương đối khá dễ dàng và có thể ứng dụng được, để giúp ta hóa giải năng lượng dính mắc này của tham ái: phát triển một tâm buông xả. 
Mỗi giây phút của chánh niệm là một giây phút của buông xả.  Và đây không phải là một sự tách rời xa với đối tượng nhận thức của mình, mà ngược lại chính là một sự có mặt hoàn toàn và trọn vẹn với nó.  Khi ta biết hoàn toàn có mặt với hơi thở, với cảm thọ, với tâm ý, với những gì đang xảy ra, cùng một lúc, vừa không muốn nó sẽ tồn tại mãi, mà cũng không muốn nó phải là khác hơn như nó đang là.
Ý thức mà không có sự ham muốn không có nghĩa là không có cảm xúc, vì tâm buông xả (equanimity) tự chính nó cũng là một cảm xúc.  Nếu như một cảm thọ trung hòa nằm ở chính giữa lạc thọ và khổ thọ, thì xả là một phản ứng cảm xúc nằm ở ngay giữa cái thích và không thích, muốn và không muốn, tham và sân.
Cảm thọ trung hòa cũng là một sắc thái của cảm thọ, nhưng chỉ là nó không có lạc và cũng không có khổ.  Và tâm xả cũng vậy, nó có thể là một cảm xúc khá mãnh liệt, nhưng nó không ngả về một phía này hoặc rơi vào phía kia của sự tham ái.
Tâm xả là một cảm xúc mãnh liệt
Tâm từ ái là một ví dụ cho điều này.  Khi chúng ta thực tập quán tâm từ, ta mong cầu sự an lành đến cho người khác, nhưng không hề có một sự dính mắc cá nhân vì lòng ưa thích hay từ một cái muốn riêng tư nào hết.  Nó không phải là một tình yêu nhỏ hẹp, cũng không phải là tình phụ mẫu cao rộng, mà nó là một tình thương vô ngã.
Tình thương một khi bị vướng mắc vào cái ngã, thì cho dù trong sạch hay cao thượng đến đâu, cảm xúc của mình sẽ nghiêng từ vô ngã sang một cái tôi nhỏ hẹp.  Thật ra điều ấy không có gì là sai trật hết, nhưng nó dễ có khuynh hướng làm phát khởi khổ đau. 
Tình thương với sự buông xả vẫn có thể là một cảm xúc rất mãnh liệt, và cũng như hạnh phúc, ngay cả muộn phiền nữa, và luôn cả nhiều những cảm xúc không có độc tố khác, khi chúng không có một cái Tôi xen vào.
Nụ cười của Phật
Bạn biết không, chúng ta không hề đánh mất hay làm giảm bớt đi phần người của mình khi ta loại bỏ những độc tố ra khỏi đời sống cảm xúc của mình, mà ngược lại sẽ được trở thành cao quý hơn.  Khi ta buông bỏ những tham, sân và si, cuộc sống cảm xúc của ta vẫn có đầy đủ những hạnh phúc, với mọi sắc thái và những thiện lành chung quanh ta. 
Và cũng như mọi giáo pháp sâu sắc khác trong đạo Phật, chúng ta chỉ có thể thật sự hiểu được điều này qua sự trải nghiệm của chính mình chứ không thể bằng lý luận suông.  Bạn hãy thực tập tâm buông xả trong chính những kinh nghiệm của mình đi, và thử xem bạn có khám phá ra rằng đức Phật đang mỉm cười về điều gì chăng.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.