bài viết trong chuyên mục "nguyenduynhien"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyenduynhien. Hiển thị tất cả bài đăng

And all I'm saying is what a wonderful world it would be if only we'd give it a chance.  Love.  That's the secret...



It's a Wonderful World, still... from Phap Than on Vimeo.

Một số người trẻ thường hay bảo với tôi rằng, "Sao ông cứ lại nói là 'Thế giới này đẹp tuyệt vời'?  Còn chiến tranh đang xảy ra khắp nơi trên thế giới thì sao?  Ông bảo đó là đẹp tuyệt vời sao?  Thế còn những nạn đói khát và ô nhiểm môi trường vẫn còn đang có mặt?  Chúng có gì là kỳ diệu đâu ông?"

Này các bạn hãy lắng nghe ông già này một vài phút.  Ta thấy rằng cuộc sống này thật ra tự nó không có tồi tệ đến thế, nhưng là vì những gì chúng ta đã làm cho nó.  Điều ta muốn nói chỉ là, thế giới này sẽ vô cùng nhiệm mầu nếu như chúng ta biết cho nó một cơ hội.  Tình thương, chỉ cần tình thương thôi.  Đó là điều bí mật.  

Nếu như nhiều người chúng ta biết thương yêu nhau hơn, đối xử tử tế với nhau hơn, ta sẽ giải quyết được hết mọi vấn đề.  Và cuộc đời này sẽ trở nên đẹp biết bao nhiêu.  Đó là điều mà ta muốn chia sẻ.

Louis Armstrong

free hit counter


đừng lỗi hẹn với thực tại

Vào những ngày nghỉ cuối tuần, tôi thường ra một quán cà phê hay tiệm sách gần nhà để ngồi đọc sách.  Ở bên này có những tiệm sách lớn, bên trong có hàng bán cà phê với những chiếc bàn nhỏ, chúng ta có thể ngồi uống nước, đọc sách hay viết lách gì cũng được, rất thích và tiện lợi.

Có một lần ngồi nơi chiếc bàn nhỏ trong góc phòng, tôi nghe họ mở bài hát "Send In the Clowns".  Bài hát có nhịp điệu chậm, với những nốt nhạc đều đều như một lời thở than.  Tôi vẫn nghe bài hát này rất nhiều lần nhưng có lẽ chưa bao giờ hiểu ý tác giả!  Có người bạn giải thích rằng, ngày xưa trong những gánh xiếc, mỗi khi có những màn trình diễn nào nguy hiểm nếu lỡ có tai nạn xảy ra, thường có một anh hề chạy vào sân khấu làm trò để che lấp, đánh lạc hướng chú ý của khán giả.  Và trong cuộc đời cũng vậy, mỗi khi gặp khổ đau, đôi khi người ta cũng muốn tìm kiếm một niềm vui tạm bợ nào đó, để khoả lấp vấn đề.   Bài hát ấy là của một nhân vật nữ trong một vỡ nhạc kịch, cô ta than thở và mỉa mai những thất vọng trong cuộc sống của mình, send in the clowns.  Và cô hy vọng rằng, sang năm sau đời cô sẽ có nhiều hạnh phúc hơn, well, may be next year…
Mà cuộc đời này thì có bao giờ mà lại không còn những thất vọng bạn nhỉ?  Chắc bạn còn nhớ câu truyện về người mẹ trẻ mất một đứa con nhỏ.  Cô tìm gặp đức Phật và cầu xin Ngài làm cho đứa con yêu dấu được sống lại.  Đức Phật bảo cô hãy đi xin một hạt cải từ một căn nhà nào mà trong gia đình chưa từng có người chết.  Cô đi từ sáng đến chiều, nhưng nhà nào cô gõ cửa hỏi cũng đều có người đã qua đời.  Rồi đến một lúc cô tự nhiên chợt thấy ra!  Điều cô mong muốn, nó không hiện hữu trên cuộc đời này.
Bạn nghĩ gì về lời khuyên của Phật cho người mẹ trẻ ấy!  Đức Phật không thuyết giảng cho cô nghe về lý vô thường, về khổ đau, về những mất mát trong cuộc đời.  Ngài chỉ khuyên cô hãy tự nhìn và lắng nghe đi, và rồi mình sẽ thấy ra.  Và nhờ vậy mà cô thôi không còn ôm ấp một khổ đau chung, và nhận đó là chỉ của riêng chính mình.  Có những khổ đau to tát quá, câu hỏi bao la quá, mà ngôn ngữ không thể nào diễn đạt được.  Nhiều khi sự giải thích chỉ làm người ta vướng mắc thêm thôi.
Nhìn thấy chứ không cần tìm kiếm
Mấy ngày nay trời mưa thật nhiều.  Tôi nghe nói mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn mọi năm.  Mới đầu tháng chín mà đã thấy có vài chòm lá đổi màu.  Sáng nay trời vần vũ mây đen âm u cả ngày.  Sau những ngày mưa, con suối ngập nước, những làn nước trong chảy mạnh mẽ tràn qua các khe đá lớn.  Con suối nhỏ nhưng tiếng nước chảy róc rách vang thật xa trong khu rừng.
Chánh niệm có nghĩa là ta có ý thức sáng tỏ về những gì đang xảy ra trong giờ phút này.  Và tôi cũng ý thức được một điều là chánh niệm không phải để ta tìm hiểu nguyên nhân của vấn đề, mà là giúp ta thấy được điều gì đang thật sự xảy ra.  Điều ấy đã giúp tôi rất nhiều trong sự tu học.  Tôi kinh nghiệm rằng, chỉ cần thấy và cảm nhận được những gì xảy ra trong ta thôi, cũng mang lại một năng lượng giải thoát rất lớn.  Mỗi khi giận, ta chỉ cần ý thức được biểu hiện của cơn giận ấy trong ta như thế nào, trong cảm giác nơi thân, qua những xúc động của mình…
Chúng ta không cần hỏi tại sao, không cần tìm hiểu nguyên nhân, và cũng không cần thay đổi gì hết, chỉ cần nhận diện thôi cũng là đủ!  Thấy được rồi, ta sẽ bớt để bị chúng sai xử mình thêm.  Bạn có thấy vậy không?  Mỗi khi ta càng cố gắng tìm hiểu vấn đề bao nhiêu, là ta lại càng bị nó dẫn dắt đi theo con đường mòn cũ, của một cái tôi nhỏ bé của mình mà thôi.
Thấy được cả bầu trời
Nhưng muốn thấy cho rõ thì ta cần phải biết để cho mình được rỗng lặng và trong sáng phải không bạn!  Có ai cứ hấp tấp, vội vã mà lại thấy được việc gì đang xảy ra bao giờ đâu!  Ông Trang Tử có viết “Người ta, không ai lại soi mình ở dòng nước chảy, mà soi mình ở dòng nước đứng.  Chỉ có cái gì ngưng lặng mới có thể làm cho người khác ngưng lặng được.”  Tôi nghĩ, trong đời sống bận rộn hằng ngày chúng ta khó có một khả năng dừng lại!  Thỉnh thoảng ta cũng cần có một không gian mới giúp ta ngưng lặng lại để soi thấy chính mình.  Chỉ có cái gì ngưng lặng mới có thể làm cho người khác ngưng lặng được.  Khi mặt nước lặng yên ta sẽ thấy được cả một bầu trời.
Chánh niệm có khả năng chuyển hoá những khó khăn và vấn đề nào nó soi sáng, nhưng sự chuyển hoá ấy phải là một tiến trình hữu cơ, an organic process.  Sự chuyển hóa ấy là do một cái thấy và biết đơn thuần.  Ví dụ như khi trong ta có một cơn giận khởi lên, nếu như ta có chánh niệm và ý thức được là mình đang giận, thì chuyện gì sẽ xảy ra?  Ta sẽ trở nên hết giận chăng?   Thật ra tôi nghĩ, chánh niệm về cái giận không có nghĩa là ta sẽ trở nên hết giận, mà là ta thấy  được cái giận của mình.  Đó mới là quan trọng.  Và khi ta thấy được cơn giận ấy trong ta, biểu hiện qua những cảm thọ và ý nghĩ của mình, thì sự chuyển hóa sẽ xảy ra tự nhiên thôi.
Một cái thấy sâu sắc sẽ mang lại cho ta một tự do rất lớn.  Tôi thấy mình có tự do hơn khi ta tập nhìn, chú ý, và không cần hỏi tại sao nữa!  Mỗi khi phải đối diện với những hoàn cảnh khó khăn, bước vào những trường hợp khó xử, thay vì phân tách và lo âu, mong cầu hay lo sợ, thì tôi chỉ tự nhớ quay lại nhìn những cảm xúc của chính mình.  Khi ta thật sự có mặt với những gì đang xảy ra, thực tại sẽ trở nên sáng tỏ, và sự chuyển hóa sẽ là việc tự nhiên.
Thiền Tập là một việc làm tự nhiên
Khi nói đến thiền tập chúng ta thường nghĩ rằng đó là một công việc của tâm ý.  Chúng ta nghĩ rằng ngồi thiền có nghĩa là ta tập luyện, quán chiếu, hoặc suy tưởng sâu xa về một vấn đề nào đó.  Tông phái thiền Tào Động có một phương châm thực tập là “Just Sitting”, chỉ cần ngồi thôi.  Ngồi cho yên là đủ rồi.  Ta ngồi cho thoải mái, ngồi sao cho thân mình được nguyên vẹn và tỉnh giác, ta không cần phải phân tách, suy tư, quán chiếu, hay tìm một sự an lạc nào hết.  Ta chỉ cần ngồi thư giản, buông thả cho thật tự nhiên.  Khi thân yên rồi thì tâm cũng sẽ được an.  Ngọn đèn của mình còn lao chao quá thì những gì ta thấy cũng chỉ là những bóng dáng xưa cũ của chính mình mà thôi, phải thế không bạn?
Trong những khóa tu học tôi thấy người ta thường thắc mắc và đặt những câu hỏi như là tại sao, làm sao, thực tập như thế nào…  Phải chi mình hãy cứ thử ngồi lại cho thân tâm được thong thả tự nhiên trước đã.  Mà thật ra, không phải khi ngồi yên rồi ta sẽ tìm thấy được câu trả lời đâu!  Nhưng rồi, ta sẽ thấy thật sự mình không có một câu hỏi nào hết, không có gì quan trọng cần phải được giải đáp hết.  Vì mọi việc đều có mặt rất tự nhiên.
Nhìn thấy để mỉm cười
Có những vị thiền sư còn khuyên chúng ta hãy mỉm cười với những gì đang có mặt với ta.  Ta mỉm cười với mặt trời hồng buổi sáng, với áng mây tím buổi chiều.  Chúng ta mỉm cười với buổi sáng thứ hai trong sở làm, mỉm cười với một ngày mưa, với một chiếc lá đẹp, một bài nhạc hay, khi chiếc xe của mình có vấn đề, khi lòng mình đang bất an, khi trong thân mình có một cơn đau…
Mấy tháng trước nướu răng tôi bị đau, tôi có đi bác sĩ vài lần nhưng cũng không thấy bớt.  Thấy tôi cứ trở lại phàn nàn, vị bác sĩ nói “Anh biết không, nướu anh bị đau vì nó đang yếu, cần thời gian mới lành hẳn lại.  Mà anh cũng nên mừng đi vì nó còn tốt nên anh mới còn thấy đau đó.  Chứ khi nào nó không đau nữa thì chừng đó anh hãy lo và phàn nàn!”  Cái đau cũng là một dấu hiệu của sự sống bạn hả?  Và mỗi ngày tôi mỉm cười với cái đau của mình.  Chúng ta hãy làm hết tất cả những gì mình cần làm để cuộc sống nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng nhớ mỉm cười với tất cả bạn nhé!
Trong cuộc sống sẽ có những vấn đề, những khó khăn xảy đến cho chúng ta, không tránh được.  Chúng như là một mũi tên bắn vào thân ta.  Nhưng chúng ta lại thường tự bắn thêm cho mình một mũi tên thứ hai trong tâm, đó là sự buồn khổ, lo âu, tưởng tượng... của mình đối với chúng.  Đức Phật khuyên chúng ta đừng nên mang khổ đau chồng lên thêm khổ đau làm gì.  Đừng tự bắn cho mình thêm mũi tên thứ hai!  Hãy nhìn thấy và mỉm cười với mũi tên thứ nhất, để mũi tên thứ hai trở thành một bàn tay ấm áp chở che của tâm từ, nhờ vậy mà vết thương của ta cũng sẽ được mau lành hơn.
Hạnh phúc ở nơi mình đang ngồi
Tôi đến mua một ly cà phê nóng và đi xuống dãy kệ sách về tâm lý học, self-help, và tôn giáo trong tiệm sách.  Bạn có biết những quyển sách bán chạy ngày nay có tựa đề liên quan đến đề tài nào nhiều nhất không?  Hạnh phúc!  Trên kệ tôi thấy có rất nhiều quyển sách với tựa đề về “happiness”!  Chúng ta đang sống giữa một xã hội có đầy đủ hết những nhu cầu vật chất, nhưng người ta vẫn cảm thấy trống vắng, thiếu thốn, và đi tìm kiếm hạnh phúc.  Tôi thấy ngày nay những quyển sách viết về hạnh phúc thường nhắc đến việc sống trong giây phút hiện tại.  Điều này có thể khiến ta nghĩ rằng khi ta có mặt trong hiện tại thì mình sẽ có hạnh phúc.
Nhưng bạn biết không, tôi trở về với hiện tại không phải để đi tìm hạnh phúc, mà là để tiếp xúc lại với những gì đang có mặt.  Hễ ta còn tìm kiếm và mong cầu thì ta sẽ không bao giờ gặp.  Tôi có đọc một câu thư pháp,Có khi lỗi hẹn một giờ, lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm.”  Tôi nghĩ, chúng ta lỡ hẹn với giây phút hiện tại này không phải vì mình chần chờ, do dự, mà phần lớn cũng tại vì mình cố gắng và mong cầu quá đi thôi.  Ta hãy mỉm cười tự nhiên và ngồi lại đây, để mình không phải lỗi hẹn với giây phút này.
Hôm nay trời trở lạnh và nhiều mây.  Dường như trời đất cũng vừa mới sang mùa vào cơn mưa buổi sáng nay!
Nguyễn Duy Nhiên



free hit counter

bóng mây khe núi


Tôi muốn nghe tiếng suối chảy trong một ngôi rừng mùa thu.  Tôi muốn ngồi trong một căn phòng vắng nghe trời chuyển mưa.  Tôi muốn đi trên con đường dốc nhỏ vào một sáng sương mù.  Tôi muốn nhìn ánh trăng nằm trong một hạt sương đọng trên lá.  Tôi muốn đứng yên lắng nghe sự thinh lặng của không gian trong một ngày mưa tuyết.  Tôi muốn lên núi xem mặt trời đỏ bình minh nhuộm hồng trời đất.  
Tôi muốn nhìn đường phố buổi trưa thành phố vắng người.  Tôi muốn buổi chiều ngồi ngoài hiên, nghe tiếng chim tíu tít gọi nhau về tổ.  Tôi muốn nhìn một sân cỏ rộng mới cắt.  Tôi muốn ngồi nghe Moon Light Sonata của Beethoven, tiếng nhạc dương cầm theo ánh trăng rơi rụng trên cành lá hòa với tiếng đêm.  Tôi muốn đứng trên chiếc cầu gỗ trước một tòa lâu đài thời trung cổ ở Âu Châu, với những lũy, những hào, vào một hoàng hôn nắng đang phai.  Tôi muốn ngồi trên một phiến đá to Kim Tự Tháp, nhìn mặt trời lặn ở phía bên kia bờ sông Nile.  Tôi muốn đi dọc theo bờ suối ngược dòng để tìm nguồn.
          Tôi muốn ôm một đứa bé miệng cười toe toét vào lòng.  Tôi muốn nắm tay một người già cô đơn.  Tôi muốn chạy giỡn trên những vũng nước vào một ngày mưa dầm dề ở quê nhà.  Tôi muốn nhìn một đứa bé ngủ say.  Tôi muốn đem lại cho cuộc đời một người nào đó một ý nghĩa.  Tôi muốn dẫn mấy đứa cháu đi nhặt những vỏ sò đủ màu, đủ dạng trên một bãi biển vắng người.  Tôi muốn thức sớm để sửa soạn lên đường.  Tôi muốn nhìn nước chảy xiết trong những con kinh nhỏ sau một ngày mưa lớn.  Tôi muốn nhìn mùa thu ở vùng cao nguyên đông bắc.  Tôi muốn bỏ chân không chạy từ trên cát nóng xuống nước biển xanh mát.  Tôi muốn nhìn những chim hạc bay thành hình chữ V về phương nam.  Tôi muốn nhìn những cuộc chia tay ở một ga xe lửa.  Tôi muốn nhìn những cuộc xum họp ở một ga xe lửa.  Tôi muốn đi trên những phiến đá lớn đặt trên một con đường mưa lấm bùn.  Tôi muốn một ngày không ai biết tôi ở đâu.  Tôi muốn theo sông Cửu Long đi ngược về nguồn, lên tận ngọn Hy Mã Lạp Sơn cao vút nằm khuất trong mây.  Tôi muốn người ta chỉ viết những quyển sách dễ đọc.  Tôi muốn buổi sáng chủ nhật uống một ly cà phê, nói chuyện tào lao vô ích với bạn bè.  Tôi muốn ngồi trọn một ngày trong thư viện.  Tôi muốn viết nhật ký.  Tôi muốn một ngày không nghe, không biết gì tin tức, không lo gì thời sự nóng bỏng.  Tôi muốn đi xe lửa từ bờ Thái Bình Dương sang bờ Đại Tây Dương.  Tôi muốn ngồi uống trà dưới trăng rằm mười sáu.
          Tôi muốn bỏ vào ống heo tất cả những đồng xu lẻ mà tôi nhặt được.  Tôi muốn bỏ một tờ giấy hai chục đô vào chiếc lon nhỏ bằng thiếc của ông già ăn xin ngồi đầu xóm.  Tôi muốn ngủ một giấc không mộng mơ.  Tôi muốn lau khô một giọt nước mắt.  Tôi muốn làm cho một người bớt sợ hãi.  Tôi muốn tin vào chuyện thần tiên.  Tôi muốn những đêm tối khó khăn đừng dài quá.  Tôi muốn cô đơn không đồng nghĩa với lại cô độc.  Tôi muốn người ta không còn coi bệnh tật là những chuyện bất thường.  Tôi muốn mây bay thấp hơn.  Tôi muốn những ngọn núi cao hơn.  Tôi muốn thả mây ra trong đáy giếng.  Tôi muốn nhìn mênh mông sa mạc.  Tôi muốn quên một vài chuyện cũ.  Tôi muốn nhớ một hai chuyện xưa.  Tôi muốn nhìn trái đất từ ngoài không gian.  Tôi muốn ai cũng tin vào ông địa.  Tôi muốn leo lên núi cao xem lá đổ bên thác nước.  Tôi muốn nhìn vào đôi mắt của trẻ sơ sinh.  Tôi muốn chạm nhẹ vào những hoa mắc cở mọc ven đường.  Tôi muốn tìm được một chiếc lá vàng đẹp hơn của mùa thu năm trước.  Tôi muốn nghe tiếng thông reo trên núi.  Tôi muốn những khổ nhọc rồi chỉ là dấu chân chim trên không trung.  Tôi muốn leo lên núi cao nhìn xuống trần gian.  Tôi muốn ngồi nghe một đạo sĩ kể chuyện đời xưa.
          Tôi muốn căn nhà tôi ấm trong mùa đông và mát trong mùa hè.  Tôi muốn một buổi tối tắt đèn xúm xít ngồi nghe kể chuyện ma.  Tôi muốn xuống phi trường gặp lại người thân.  Tôi muốn đi trên một bờ ruộng đất, hai bên lúa xanh rì.  Tôi muốn ngửi mùi nước mưa trong những lu sành to hứng nước đổ từ máng xối.  Tôi muốn chạy thả diều vào những buổi chiều lộng gió.  Tôi muốn chạy xe đạp dưới mưa.  Tôi muốn ngồi đọc sách dưới một gốc cây già bên đường, xa xa là rặng Trường Sơn.  Tôi muốn ngồi trước mũi một con đò đi trên sông nước phù sa nhiều lục bình.  Tôi muốn nghe tiếng mưa đổ ầm ĩ trên mái tôn, rạt rào trên lá chuối.  Tôi muốn đi chân không trên nền nhà làm bằng đất nâu.  Tôi muốn ngắm chiều về trên những con sông ở miền Tây.  Tôi muốn đi dạo dưới ánh trăng trên một con đường làng.  Tôi muốn mặc áo trắng quần xanh đi học.  Tôi muốn đứng xếp hàng trước khi vào lớp.  Tôi muốn được coi lại tuồng cải lương "Yêu Người Điên" của gánh Dạ Lý Hương năm nào.  Tôi muốn đọc truyện Kiều.  Tôi muốn nghe tiếng gà xao xác gáy trưa.
          Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng nhiều gió.  Tôi muốn đọc hồi ký của cụ Nguyễn Hiến Lê.  Tôi muốn xem tự truyện của thánh Gandhi.  Tôi muốn nhìn mây bay trên quê hương.  Tôi muốn bay như mây trên quê hương.  Tôi muốn ngồi trong giáo đường vào một buổi chiều vắng người.  Tôi muốn vào thiền đường trong những buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như những con tằm nằm trong kén ươm mơ hạnh phúc.  Tôi muốn Kinh Lăng Nghiêm dễ đọc và dễ nhớ hơn.  Tôi muốn được làm thị giả cho Sư Ông.  Tôi muốn hiểu được Dịch.  Tôi muốn biết đọc và viết chữ Nho.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  Tôi muốn nghe tiếng hét của thầy Lâm Tế.  Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông.  Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.  Tôi muốn một ngày im lặng.  Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn ngồi trên đỉnh núi Linh Thứu nhìn mặt trời đỏ.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
           Mưa tạnh, khe núi tĩnh
           Ngủ mát dưới rừng phong
           Nhìn lại cõi nhân thế
           Mắt mở vẫn say nồng.
          Tôi muốn khi trời nắng: đất khô, và khi trời mưa: lá ướt.  Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.


--- oOo ---

Nhiều năm trước, có lần tôi dự một khóa tu.  Trong bài pháp thoại vị Thiền sư có nói, trong sự tu học, để cho con đường mình đi được an vui và lâu dài, mỗi chúng ta cần phải có một thái độ mong muốn lớn, thật lớn.  Ngày ấy tôi không đồng ý với lời dạy đó và có nêu lên câu hỏi của mình.  
Tôi nhớ trong buổi uống trà sớm, vị Thầy nhìn tôi nói, "Khi ta có những ước muốn cao thượng, rộng lớn thì những sự ham muốn nhỏ nhen của cuộc đời sẽ không còn động chuyển đến mình được.  Nếu như cái ta muốn là một phương trời cao rộng, thì mình đâu còn bị dính mắc vào những góc nhỏ khổ đau nữa làm gì!”.
 nguyễn duy nhiên


free hit counter


đi về như nhiên

Vào những ngày cuối năm vùng tôi đang ở thời tiết trở thật lạnh, nhưng buổi sáng vẫn có nắng trong.  Dường như trong dịp năm hết mọi người cũng vội vã hơn, lo thu xếp một vài việc cũ, chuẩn bị cho công việc mới.  Cuối một năm bận rộn thì đây cũng là dịp để người ta nghỉ ngơi, làm mới, và nhìn lại những gì đã qua.

    Bên này vào dịp cuối năm, thỉnh thoảng tôi cũng nhận được vài tấm thiệp của những người bạn ở xa, họ chia sẻ những việc đã xảy đến với họ trong năm qua, những chuyến đi chơi xa, những thành tựu mới, những sự kiện buồn vui, kể lại vài việc quan trọng xảy ra trong năm…
    Có người bạn chia sẻ rằng mỗi năm, vào giây phút sắp sửa bước sang năm mới, người bạn thường thắp một nén hương, rót một tách trà thơm, và mở đọc một bài thơ mình ưa thích.  Một cách ôn lại những gì đã qua là được ngồi yên với chính mình.  Quay trở về với chính mình trong tĩnh lặng, làm những việc mình thích, cũng là một cách nhìn lại việc đã qua và làm mới lại hạnh phúc đang có.
Tạm nghỉ cuộc chơi
Mà thật ra đâu phải chờ đến dịp cuối năm ta mới có thể dừng lại để nghỉ ngơi và làm mới lại, phải không bạn!  Mỗi khi có thời gian nghỉ, tôi vẫn muốn thong thả được làm những gì mình thích.  Ở gần nhà có một quán cà phê nhỏ, những dịp rảnh rỗi tôi lại thường ghé qua đây, mua một ly cà phê nóng, và tìm một góc ngồi đọc sách.  Giữa những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một ngày, là một hạnh phúc.  Mà trong cuộc đời ta cần có những góc thời gian yên nhỏ ấy.  Con phố cuối năm đông người qua lại, nhưng nơi ta ngồi với tách cà phê thơm vẫn yên lạ.  Quyển sách trên tay thơm mùi giấy mới.  Như được ngồi với một người bạn rất thân quen.  Ánh nắng sớm mai chiếu qua khung cửa sổ lớn in một vạt sáng êm ả nơi góc phòng, ấm áp chỗ tôi ngồi.
    Bạn biết không, nhà văn Robert Fulghum có kể là thỉnh thoảng ông cũng tự bắt mình phải có thời gian “tạm dừng cuộc chơi”, time out.  Những điều luật “dừng chơi” của ông đặt ra cho mình như sau:
-  Ở nhà, không cần phải đi đâu, thoải mái.
-  Không có dự tính gì hết – sống theo mỗi giờ, mỗi ngày.
-   Khi cảm thấy buồn ngủ, đi vào phòng, nằm xuống, ngủ.
-  Khi cảm thấy đói, vào nhà bếp, tìm cái gì đó, ăn.
-  Không có quy định về trang phục – mặc cái gì thoải mái.
-  Không có danh sách cho những việc quan trọng cần làm.
-  Không mở xem những tờ lịch sắp tới.
-  Không mang đồng hồ tay - tránh hết mọi đồng hồ và các thứ đồ điện tử.
-  Lắng nghe nhạc, đọc sách, nhìn mây bay.
-  Tắt hết mọi thứ tin tức từ thế giới bên ngoài.  Thế giới cũng sẽ vẫn có mặt ngay ở đó khi nào mình sẵn sàng trở lại với nó.
-  Chỉ làm những gì mình thích làm và khi ta cảm thấy muốn làm.
-  Và cuối cùng, luật sau chót hết là tất cả những luật ở trên mình đều có quyền không tuân theo, hoặc phớt lờ - nhưng chỉ khi nào đó là điều mình thật sự muốn làm.  Không có gì là bó buộc hết.
Is this where I was going?
Thật ra những điều luật của ông Fulghum cũng là chỉ để tự nhắc nhở cho vui thôi, điều quan trọng là thái độ của mình!  Mà chúng cũng đơn giản thôi phải không bạn!  Tôi nhớ đến câu “Cơ tắc xan hề khốn tắc miên” của vua Trần Nhân Tông.  Nhưng làm được cũng không phải là dễ, vì cái thói quen bận rộn, tất bật của ta, chúng đã ăn sâu vào lối sống của mình rồi.  Ngày nay dường như sự bận rộn còn được xem như là một đức hạnh tốt nữa kìa.
    Cuộc sống thì chắc chắn vẫn có những công việc cần phải làm.  Nhưng nếu như ta không có thời gian để dừng lại, nếu như cứ trôi lăn theo sự bận rộn đi tìm hạnh phúc, rồi một ngày nào đó khi nhìn lại những thành đạt của mình, chúng có thật sự là những gì ta muốn không! 
    Một bài thơ của bà Natasha Josefowtiz viết cách đây hơn 20 năm cho một sự thật mà vẫn còn rất thật đối với chúng ta hôm nay,
Tôi chưa được xem những vở kịch trong vùng, chỉ những giấy tờ công việc
Tôi chưa được đọc những quyển sách mới, chỉ những tờ the Wall Street Journal
Tôi chưa được nghe tiếng chim hót năm này, chỉ những tiếng reo của chuông điện thoại.
Tôi chưa được đi dạo chơi ở một nơi nào, ngoài con đường từ bãi đậu xe vào đến văn phòng.
Tôi chưa bao giờ chia sẻ cảm xúc với một ai, nhưng những gì tôi nghĩ ai cũng biết.
Tôi chưa bao giờ lắng nghe những gì mình cần, chỉ toàn là những gì mình muốn.
Tôi chưa hề rơi một giọt nước mắt nào trong bao năm qua.
Tôi đã đến nơi rồi.  Nhưng đó là nơi mà tôi hằng mong đến đây sao?
I have arrived.  Is this where I was going?
Đi về như nhiên
Và bạn biết không, tôi nghĩ trên con đường tu học cũng vậy, ta cũng có thể bận rộn đi tìm kiếm một hạnh phúc.  Nhưng ta có thật sự biết hạnh phúc đó là như thế nào chăng?  I have arrived, but is this where I was going?  Đôi khi vì sự mong cầu ấy mà ta có thể vô tình xem thường sự có mặt của khổ đau.
    Ngày nay tôi thấy có những con đường tu học rất có hệ thống, rõ từng giai đoạn, từng bước đi.  Nhưng trong một cuộc sống vô cùng kỳ diệu này, đôi khi vì quá có hệ thống mà chúng ta có thể vô tình đánh mất đi một thực tại trong sáng đang có mặt ngay trước mắt.  Ta tìm một con đường trở về, nhưng rồi những bước chân tìm kiếm hạnh phúc, mong cầu giải thoát của ta, lại mang mình đi mỗi lúc một rời xa quê xưa chốn cũ…  Tôi nhớ bài thơ của thầy Viên Minh.
Hữu lai nhi khứ
Hữu khứ lai hề 

Hữu lai nhi lai
Hữu khứ khứ hề 

Tri chi bất lai
Tri chi bất khứ  

Nhiên! Khứ lai hề
Thiên thu giả mộng!
    Có những người bước ra đi mong tìm con đường trở về, mà mỗi bước lại càng mang mình cách xa hơn thêm.  Có người tuy đi giữa cuộc đời mà lại trở về gần đến quê nhà hơn.  Có người muốn trở về là quay lại được.  Có người lại cứ lang thang tìm kiếm mà mỗi bước lại càng đi thật xa.  Nếu như ta biết rằng mình chẳng phải đi đâu và cũng chẳng cần phải về đâu.  Vì nơi nào ta đến thì cũng vẫn chỉ là nơi này và ở đây.
Muốn về lại mãi đi xa
Người đi chợt thấy quê nhà vẫn đây
Có người về, cuộc sum vầy
Người đi đi tận chân mây cuối trời
Biết ra chỉ một cuộc chơi
Không lai không khứ thảnh thơi đi về
Thong dong bờ giác bến mê
Muôn đời ảo mộng, đi về như nhiên. 
(Tâm Mãn - Ngọc Quế)
Trong những bước chân đi nơi đâu cũng là chỗ đến, không trốn tránh khổ đau, không mong cầu bình yên hay hạnh phúc, biết đâu ta lại chợt thấy được rằng quê nhà vẫn là đây…
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.