bài viết trong chuyên mục "duy nhien"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn duy nhien. Hiển thị tất cả bài đăng

Làm sao đo được cuộc đời?

Tối hôm kia, tôi có đến trường xem buổi trình diễn Khánh Như hát chung với các bạn trong lớp. Khánh Như bây giờ đã lớn, vài năm nữa là đã lên đại học rồi! Tưởng chừng như mới hôm qua đây mỗi ngày tôi vẫn còn đưa nó đến lớp mẫu giáo.
Nhớ một sáng nào, ngày đầu tiên chở nó đến trường, ẵm vào trao cho cô giáo, lên xe đến sở mà lòng tôi cứ lo không biết ngày đầu đi học sẽ ra sao. Rồi mỗi trưa chúng tôi thường chạy đến trường, đứng ngoài xa xa để lén xem KN thế nào. Lúc ấy, nó mặc chiếc áo đỏ đứng  vơ một mình ở một góc sân, quan sát những đứa trẻ khác chạy giỡn với nhau. Giờ này mà bước đến bên nó, thấy chúng tôi chắc KN sẽ mừng vui biết đến chừng nào. Nhưng đứng nhìn một hồi lâu đến giờ chúng vào lớp, chúng tôi cũng trở về lại sở làm thôi. Ngôi trường mẫu giáo cũ kỹ ngày nào giờ đây đã bán cho người khác, họ phá xuống và xây lại thành những căn nhà mới và to hơn.
    Bây giờ, tôi ngồi đây xem Khánh Như cùng với đám bạn bè trung học đứng trên sân khấu hát. Đêm nay là lần trình diễn cuối năm của lớp nên cũng có khá đông phụ huynh đến tham dự. Vài tháng trước, trường cũng có một buổi trình diễn nhạc tương tự. Lần ấy, lớp nó có hát một bài hợp ca khá đặc biệt. Cô giáo lên giới thiệu rằng bài hát này được sáng tác từ một câu kinh Phật giáo, “Gate Gate Paragate Parasamgate Bodhi Svaha.” Cả lớp trình diễn theo một hình thức mới lạ vui tươi, có chen vào những nhịp vỗ tay, dậm chân cùng tiếng hallelujah. Tôi vui khi thấy đạo Phật cũng đã bắt đầu từ từ đi vào đại chúng và giới trẻ Tây phương bằng nhiều phương tiện khác nhau. Xong buổi trình diễn ấy, Khánh Như gặp tôi cười nói, “Con biết hôm nay Ba thích nhất bài hát nào!”
Làm sao đo được cuộc đời?
Nhưng thật ra nó đâu biết rằng tối nay tôi thích nhất bài nào! Buổi trình diễn cuối năm được kết thúc với bài “Seasons of Love” trong vở nhạc kịch Rent. Bài hát ấy có những lời như sau:
Năm trăm hai-mươi-lăm ngàn sáu trăm phút
Năm trăm hai-mươi-lăm ngàn sáu trăm thời gian yêu dấu
Làm sao ta đo lường được một năm?
Bằng nắng sớm - bằng hoàng hôn
Bằng đêm khuya - bằng những tách cà phê
Bằng tiếng cười - bằng tiếng khóc
Bằng thước tấc - bằng dặm đường
Năm trăm hai-mươi-lăm ngàn sáu trăm phút
Năm trăm hai-mươi-lăm ngàn sáu trăm dự định trong cuộc đời
Làm sao ta đo lường được một năm của đời mình?
Làm sao ta đo được cuộc đời của anh hay chị?
Bằng những sự thật mà anh đã học được
Hay bằng những lần chị đã khóc
Bằng những chiếc cầu anh đã đốt đi
Hay bằng cách mà chị đã qua đời
Năm trăm hai-mươi-lăm ngàn sáu trăm phút
Làm sao ta đo được một năm của đời mình?
Tình thương thì sao!
Hãy nhớ đến tình thương
Chia sẻ tình thương, san sẻ tình thương, ban rải tình thương
Hãy đo lường cuộc đời mình bằng những tình thương...
“Hãy đo lường cuộc đời mình bằng những tình thương”. Tôi nghĩ, những người có tình thương lớn có thể là những người đôi khi rất ngây thơ, khờ dại khi phải tiếp xúc với những bon chen, ganh tỵ của cuộc đời. Nhưng cuộc đời của họ sẽ mang lại niềm tin cho người khác, giúp cho cuộc sống chung quanh tươi đẹp hơn, bầu trời xanh hơn, dòng nước trong hơn, vầng trăng sáng hơn, và con người lại gần nhau hơn. Họ không đo lường cuộc đời mình bằng những thăng trầm, mất còn, hơn thua, hay địa vị cao thấp trong cuộc sống, mà bằng những hạnh phúc họ san sẻ.
    Một tình thương rộng mở phải có một cái nhìn rất lớn và một hiểu biết thật sâu. Bài hát này tôi đã có dịp nghe đâu đó lâu rồi, đơn sơ, nhưng có những lời thật đẹp. Dường như thời gian và những đổi thay trong cuộc đời khiến mỗi lần tình cờ nghe lại, mình lại thấy thấm thía hơn. Hình như càng lớn tuổi, mình lại càng thấy nó hay hơn, sâu sắc hơn. Mà thật vậy, nếu không đo lường cuộc đời mình bằng tình thương thì ta còn biết là gì nữa…
Bớt dục vọng và thêm tình thương
Tôi nhớ có nghe một vị giáo thọ người Hoa kỳ chia sẻ, khi bà ta đi hướng dẫn những khóa tu ở Tây phương, vào mỗi cuối khóa bà hay giảng về phần giới luật cho các thiền sinh. Vì khi người ta bắt đầu trở về và tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình, giới luật là quan trọng. Và thường thì bà trình bày Năm Giới thành lại như là một giới - nguyện nuôi dưỡng tuệ giác và biểu hiện nó ra thành lòng bao dung và tâm từ.  Bà nói, sống với tâm từ là một biểu hiện của một tuệ giác sâu sắc.
    Trong quyển Ánh Đạo Vàng cụ Võ Đình Cường có kể một câu chuyện về đức Phật.
"Có lần trên đường tầm đạo sau khi theo đuổi con đường tu khổ hạnh, một ngày nọ Phật kiệt sức, ngài được một cô thiếu nữ, Tu-xà-đa, đến dâng cho một bát cháo sữa.  Sau khi dùng xong bát cháo sữa ấy, Phật lấy lại sức khoẻ, ngài hỏi cô Tu-xà-đa
    - Hôm nay ta nhờ bát cháo sữa của người mà được mạnh khoẻ như xưa, công ơn ấy ta biết lấy gì đền đáp lại cho người?
Cô Tu-Xà-đa đáp:
    - Thưa ngài! Lòng con là một đoá hoa lan nhỏ bé, chỉ vài giọt sương mai là đủ để tươi thắm rồi. Con không có một mong ước tham cầu nào hết. Con sống không đòi hỏi cũng không từ chối: thản nhiên nhận lấy mọi việc không may xảy đến cho con, không oán trách cũng không trốn tránh.  Nhưng bao giờ con cũng tin chắc rằng những điều xảy đến ngày mai sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm nay, vì như con đã thấy, những việc ác sẽ gây hoạ, và những việc thiện sẽ gây phúc. Một hạt giống tốt sẽ mang lại một chuỗi hạt lúa vàng. Luật sống của con chỉ tóm tắt trong hai điều này mà thôi:  bớt dục vọng và thêm tình thương.
Ðức Phật mỉm cười bảo:
    - Những gì người nói rất đích đáng. Sự hiểu biết của người không cần kinh sách. Người đi trúng đường không cần ai chỉ bảo, như con bồ câu bay trúng hướng một cách tự nhiên. Nhưng trong nhân loại, đếm được mấy người hiểu và sống như thế?  Và biết bao người cần phải có kẻ chỉ dẫn! Chính vì thế mà ta đi tìm đạo. Thôi người hãy về đi. Ta chúc người làm tròn phận sự của người. Còn ta, ta sẽ làm tròn phận sự của kẻ đi tìm phương giải thoát cho nhân loại."
Tôi thấy lời chia sẻ của cô Tu-xà-đa rất sâu sắc là: “Luật sống của con chỉ tóm tắt trong hai điều này là bớt dục vọng và thêm tình thương”. Mà tôi nghĩ rằng thật ra hai điều ấy chỉ là một mà thôi, hễ bớt dục vọng thì ta sẽ có thêm tình thương, và ngược lại nếu ta có thêm tình thương thì ta cũng sẽ bớt đi dục vọng. Tình thương đâu có khác gì với tuệ giác phải không bạn?
Measure your life in love
Ở sở tôi làm có một hồ nước mà vào mùa này, những ngày yên gió, trời, lá và nước làm thành một bức tranh thật tĩnh lặng. Mặt hồ phẳng lặng in hình bầu trời xanh cùng mây và lá. Trưa nào tôi cũng ra nơi đây ngồi trên chiếc băng gỗ hoặc đi dạo chơi. Những ngày mát tôi đi dạo quanh hồ, bước lên những chiếc lá thu đủ sắc màu trên con đường nhỏ và nhớ đến bài hát ấy: “Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes. Five hundred twenty-five thousand journeys to plan. How do you measure the life of a woman or a man?... How about love? Measure your life in love... Remember a year in the life of friends”.
    Hơn hai ngàn năm trăm năm trước có một người thật sự tin rằng tình thương là năng lượng của sự sống và hạnh phúc. Ngàn năm sau, có những Xuân, Hạ, Thu, Đông... rồi lại Xuân. Vòng xoay vẫn tiếp tục. Cuối mùa thu trời thường có những cơn mưa bất chợt, tôi thấy tình thương là mỗi hạt nuớc mưa rơi xuống làm tươi mát và đẹp thêm cuộc đời này. Trong một ngày mưa, chúng ta thường có dịp ngồi yên nhìn những hạt mưa bay bay bên khung cửa sổ cuộc đời và nghĩ lại quảng đường mình đã đi qua. Và làm sao ta đo lường được cuộc đời của mình bạn hả? Tình thương, và chỉ có thể bằng tình thương, phải không bạn?
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

không hiện hữu nhưng vẫn nhiệm mầu

Giáo lý của đức Phật có trình bày về Ba sự thật.  Ba sự thật ấy còn được gọi là ba con dấu, trong kinh gọi là Tam pháp ấn, the three dharma seals.  Chúng là ba đặc tính có mặt trong mọi kinh nghiệm của cuộc sống: vô thường, khổ và vô ngã.  Khi ta hiểu sâu sắc được Ba sự thật ấy, chúng sẽ mang lại cho ta một sự tự tại và an lạc ngay trong cuộc sống này.
Thật ra thì Ba sự thật ấy cũng rất là hiển nhiên.  Có một vị giáo thọ Tây phương kể lại rằng mỗi khi bà mang ra dạy, các thiền sinh thường nói: “Chỉ có vậy thôi sao? Ai mà lại không biết chuyện đó!”  Thật ra đó là những sự thật rất bình thường và hiển nhiên, nhưng ta cần hiểu cho thật thẩm thấu, để những tuệ giác ấy có thể giúp ta bớt sợ hãi hơn và có tâm từ ái hơn trong cuộc sống này.
Điều dễ gây nên nhiều hiểu lầm, mà cũng có năng lượng mang lại sự giải thoát lớn cho chúng ta, là giáo lý về vô ngã, anatta.  Thật ra đó cũng chỉ là một hình thái khác của luật vô thường mà thôi.  Tôi nghĩ, vô thường là khi ta nói về khía cạnh thời gian, và vô ngã là khi ta nhìn về phương diện không gian, vật lý.  Chúng chỉ có nghĩa là tất cả luôn biến đổi, không có gì là có một thực thể cá biệt và độc lập được hết.
Và vì mọi vật đều luôn luôn thay đổi, nên “cái Tôi” là một động từ chứ không phải danh từ.  Chúng là những kinh nghiệm biến đổi liên tục, là những sự việc đang xảy ra, mà chúng tự góp nhặt và kết nối nhau lại thành một câu truyện.  Trong kinh đức Phật dùng chữ duyên khởi để diễn tả rằng mọi việc nhờ nương nhau mà có.  Và vì tất cả mọi hiện tượng đều có liên quan mật thiết với nhau, nên không có một cái gì có thể đứng riêng rẽ, độc lập, một mình được hết.
Bà Sylvia Boorstein, một giáo thọ người Hoa kỳ và cũng là một nhà Tâm lý học, psychologist,  có chia sẻ một bài viết về sự nghịch lý và tuệ giác của giáo lý vô ngã trong cuộc sống.  Xin gửi đến các bạn.
--- oOo ---
Cái bệnh này là của ai đây?
“Nếu như không có một cái tôi, thì cái bệnh viêm khớp xương, arthritis, này là của ai đây?”  Đó là một trong những câu hỏi mà tôi thường nghe những người mới bắt đầu học Phật hay truyền cho nhau, và tôi cũng thường nhận được qua email.  Câu hỏi ấy hơi có ý châm biếm về lý vô ngã, anatta.  Nhưng tôi nghĩ sự châm biếm ấy thật ra không phải nhắm vào giáo pháp của Phật, mà nó là một sự chế giễu về sự rối rắm trong ngôn ngữ của chúng ta.  Mà vấn đề ngôn từ lẫn lộn ấy cũng là việc dễ hiểu thôi.
Cách đây hai mươi lăm năm, khi tôi bắt đầu thực tập thiền quán, tôi nhớ ngồi nghe vị thầy mình giảng về Tam pháp ấn, the three characteristics of experience, vô thường, khổ và vô ngã, là những tuệ giác mà người tu học cần phải có, để chuyển hóa những tham, sân, si của mình.
Giáo lý về vô thường, anicca, thì có vẽ dễ hiểu đối với tôi.  Tôi thấy rõ được rằng mọi việc luôn biến đổi, thời gian đang trôi qua, và một hạnh phúc hay nỗi đau nào rồi cũng đều sẽ phai nhạt theo thời gian.  Khổ đau, dukkha, cũng hợp lý đối với tôi nữa.  Tôi hiểu được, dầu chỉ bằng khái niệm, về nỗi khổ gây ra do sự dính mắc.
Nhưng tôi không hiểu được thế nào là vô ngã, thế nào là không có một cái tôi.  “Như vậy thì ai ở trong này đây đang tiếp xúc với sự sống đang xảy ra chung quanh, nếu không phải là chính tôi?  Thân này là của tôi, tư tưởng này của tôi và chuyện đời này là của tôi!”  Tôi còn nhớ là lúc ấy tôi tin chắc là mình đúng, vị thầy hoàn toàn sai, nhưng vì tôi rất thích giáo pháp của đức Phật nên tạm gác thắc mắc ấy sang một bên.
Thêm vào với cái cảm nhận rằng, “Có một người nào đó bên trong đang làm chủ những việc xảy ra,” thì tôi còn là một nhà tâm lý học, psychologist.  Tôi đã tin, và vẫn tin rằng, cái cảm nhận về một cái tôi khác biệt với chung quanh – “Đây là tôi.  Đây là những tài năng của tôi.  Tôi sử dụng chúng khôn khéo trong một cuộc sống liên hệ với những người khác.  Tôi có thể tự lo cho mình được” – là một phần rất quan trọng cho việc phát triển một xúc cảm tốt lành.
Cái tôi của ngôn ngữ không phải là vấn đề
“Tôi là tôi, tôi khác với bạn,” thật ra cái biết đó cũng rất là chủ yếu trong sự hình thành một ý thức về đạo đức.  Mỗi khi tụng giới, chúng ta đọc, “Ý thức được những khổ đau do sự giết hại gây ra, con xin nguyện thực tập bảo vệ sinh mạng của con người, của các loài động vật, thực vật và môi trường của sự sống,” nó đòi hỏi chúng ta một sự hiểu biết về sự sống của những loài khác với ta, chúng cũng biết kinh nghiệm những khổ đau như chính ta vậy.
Khi ta có thể nói rằng, “Tôi là bạn của người ấy,” hoặc là “Tôi sẽ đi làm ngày mai,” hay “Tôi sống ở địa chỉ này,” là một điều rất hữu ích và cần thiết trong cuộc sống.  Và những “cái tôi” đó không phải là vấn đề.  Chúng chỉ là một thứ dụng cụ, đồ trang bị, để giúp chúng ta quản lý cuộc sống mình.  Chúng chỉ là một phương tiện ngôn ngữ dùng để diễn đạt tình trạng, hoàn cảnh, chứ đó không phải là một thực thể riêng biệt và bất biến nào hết.
Ý niệm về một cái tôi độc lập mới là vấn đề
Còn “cái tôi” có vấn đề là một “cái tôi” hay kể lễ những câu truyện, rồi tự cô lập và giam mình vào khổ đau.
Đây là một ví dụ.  Trong thời gian hai vợ chồng tôi học thiền với một vị thầy.  Có một người bạn làm tôi nổi giận, và tôi nói với chồng mình, “Em tức giận chị ấy vô cùng, không ngờ là chị ta đã nói như vậy về em.”  Anh ta đáp, “Nhưng ‘cái tôi’ đang giận đó nó đang ở đâu?”  Câu trả lời của anh lại càng làm tôi tức giận thêm, tôi đáp, “Anh và tôi đều biết là không có một ‘cái tôi’ nào hết.  Nhưng cái giận có thật!  Khổ đau có thật!”
Giá như nếu lúc đó tôi bình tĩnh hơn một chút, tôi đã có thể nhận diện được một “cái tôi” đông cứng và biệt lập, mà tự chính mình đã dựng lên theo với câu truyện “không ngờ là chị ta đã nói như vậy về tôi.”  Và chính một cái tôi kéo dài ra ấy mới là nguyên nhân của khổ đau.  Nó dựng lên một “cái tôi” bị nói xấu và rồi “cái tôi” ấy bị khổ đau.
Bạn biết không, một “cái tôi” nào có sự mong cầu, bất cứ một loại mong cầu nào, là một “cái tôi” khổ đau.  Khổ đau khởi lên theo với một sự bất an nào đó.
Nhưng đó cũng không phải là một điều gì sai trật hay trái luật tâm linh gì hết: chúng chỉ là những dấu hiệu báo cho ta biết rằng, có việc gì đó đang cần đến sự chú ý của mình.  Và chúng sẽ biến mất đi khi tâm và thân ta được thoải mái, dễ chịu.  Và cũng như mọi hiện tượng khác trong cuộc sống, chúng cũng vô thường và vô ngã, không có một “cái tôi” nào hết, chúng khởi lên và qua đi hoàn toàn tùy thuộc vào điều kiện.
Vô ngã nhưng sự sống vẫn nhiệm mầu
Vài năm trước trong một buổi nói chuyện của đức Đạt Lai Lạt Ma, có một anh thanh niên trẻ than với Ngài, “Con không thể nào tập thiền được.  Lúc nào con cũng nghĩ rằng mình đã làm quá nhiều lỗi lầm, con không thể nào xứng đáng có được hạnh phúc.”  Đức Đạt lai Lạt ma cúi xuống gần anh và nói với một giọng vừa sửa chữa lại vừa cứng rắn.  “Anh lầm rồi!”  Ngài nói. “Mỗi chúng sinh đều là một biểu hiện kỳ diệu của thiên nhiên.  Và có được thân người này lại còn càng là quý giá biết bao nhiêu, vì ta có thêm khả năng để phát triển tình thương và tuệ giác.”
Bạn thấy không, không có một cái tôi nào hết, vô ngã, nhưng sự sống này vẫn rất nhiệm mầu.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

bóng mây khe núi


Tôi muốn nghe tiếng suối chảy trong một ngôi rừng mùa thu.  Tôi muốn ngồi trong một căn phòng vắng nghe trời chuyển mưa.  Tôi muốn đi trên con đường dốc nhỏ vào một sáng sương mù.  Tôi muốn nhìn ánh trăng nằm trong một hạt sương đọng trên lá.  Tôi muốn đứng yên lắng nghe sự thinh lặng của không gian trong một ngày mưa tuyết.  Tôi muốn lên núi xem mặt trời đỏ bình minh nhuộm hồng trời đất.  
Tôi muốn nhìn đường phố buổi trưa thành phố vắng người.  Tôi muốn buổi chiều ngồi ngoài hiên, nghe tiếng chim tíu tít gọi nhau về tổ.  Tôi muốn nhìn một sân cỏ rộng mới cắt.  Tôi muốn ngồi nghe Moon Light Sonata của Beethoven, tiếng nhạc dương cầm theo ánh trăng rơi rụng trên cành lá hòa với tiếng đêm.  Tôi muốn đứng trên chiếc cầu gỗ trước một tòa lâu đài thời trung cổ ở Âu Châu, với những lũy, những hào, vào một hoàng hôn nắng đang phai.  Tôi muốn ngồi trên một phiến đá to Kim Tự Tháp, nhìn mặt trời lặn ở phía bên kia bờ sông Nile.  Tôi muốn đi dọc theo bờ suối ngược dòng để tìm nguồn.
          Tôi muốn ôm một đứa bé miệng cười toe toét vào lòng.  Tôi muốn nắm tay một người già cô đơn.  Tôi muốn chạy giỡn trên những vũng nước vào một ngày mưa dầm dề ở quê nhà.  Tôi muốn nhìn một đứa bé ngủ say.  Tôi muốn đem lại cho cuộc đời một người nào đó một ý nghĩa.  Tôi muốn dẫn mấy đứa cháu đi nhặt những vỏ sò đủ màu, đủ dạng trên một bãi biển vắng người.  Tôi muốn thức sớm để sửa soạn lên đường.  Tôi muốn nhìn nước chảy xiết trong những con kinh nhỏ sau một ngày mưa lớn.  Tôi muốn nhìn mùa thu ở vùng cao nguyên đông bắc.  Tôi muốn bỏ chân không chạy từ trên cát nóng xuống nước biển xanh mát.  Tôi muốn nhìn những chim hạc bay thành hình chữ V về phương nam.  Tôi muốn nhìn những cuộc chia tay ở một ga xe lửa.  Tôi muốn nhìn những cuộc xum họp ở một ga xe lửa.  Tôi muốn đi trên những phiến đá lớn đặt trên một con đường mưa lấm bùn.  Tôi muốn một ngày không ai biết tôi ở đâu.  Tôi muốn theo sông Cửu Long đi ngược về nguồn, lên tận ngọn Hy Mã Lạp Sơn cao vút nằm khuất trong mây.  Tôi muốn người ta chỉ viết những quyển sách dễ đọc.  Tôi muốn buổi sáng chủ nhật uống một ly cà phê, nói chuyện tào lao vô ích với bạn bè.  Tôi muốn ngồi trọn một ngày trong thư viện.  Tôi muốn viết nhật ký.  Tôi muốn một ngày không nghe, không biết gì tin tức, không lo gì thời sự nóng bỏng.  Tôi muốn đi xe lửa từ bờ Thái Bình Dương sang bờ Đại Tây Dương.  Tôi muốn ngồi uống trà dưới trăng rằm mười sáu.
          Tôi muốn bỏ vào ống heo tất cả những đồng xu lẻ mà tôi nhặt được.  Tôi muốn bỏ một tờ giấy hai chục đô vào chiếc lon nhỏ bằng thiếc của ông già ăn xin ngồi đầu xóm.  Tôi muốn ngủ một giấc không mộng mơ.  Tôi muốn lau khô một giọt nước mắt.  Tôi muốn làm cho một người bớt sợ hãi.  Tôi muốn tin vào chuyện thần tiên.  Tôi muốn những đêm tối khó khăn đừng dài quá.  Tôi muốn cô đơn không đồng nghĩa với lại cô độc.  Tôi muốn người ta không còn coi bệnh tật là những chuyện bất thường.  Tôi muốn mây bay thấp hơn.  Tôi muốn những ngọn núi cao hơn.  Tôi muốn thả mây ra trong đáy giếng.  Tôi muốn nhìn mênh mông sa mạc.  Tôi muốn quên một vài chuyện cũ.  Tôi muốn nhớ một hai chuyện xưa.  Tôi muốn nhìn trái đất từ ngoài không gian.  Tôi muốn ai cũng tin vào ông địa.  Tôi muốn leo lên núi cao xem lá đổ bên thác nước.  Tôi muốn nhìn vào đôi mắt của trẻ sơ sinh.  Tôi muốn chạm nhẹ vào những hoa mắc cở mọc ven đường.  Tôi muốn tìm được một chiếc lá vàng đẹp hơn của mùa thu năm trước.  Tôi muốn nghe tiếng thông reo trên núi.  Tôi muốn những khổ nhọc rồi chỉ là dấu chân chim trên không trung.  Tôi muốn leo lên núi cao nhìn xuống trần gian.  Tôi muốn ngồi nghe một đạo sĩ kể chuyện đời xưa.
          Tôi muốn căn nhà tôi ấm trong mùa đông và mát trong mùa hè.  Tôi muốn một buổi tối tắt đèn xúm xít ngồi nghe kể chuyện ma.  Tôi muốn xuống phi trường gặp lại người thân.  Tôi muốn đi trên một bờ ruộng đất, hai bên lúa xanh rì.  Tôi muốn ngửi mùi nước mưa trong những lu sành to hứng nước đổ từ máng xối.  Tôi muốn chạy thả diều vào những buổi chiều lộng gió.  Tôi muốn chạy xe đạp dưới mưa.  Tôi muốn ngồi đọc sách dưới một gốc cây già bên đường, xa xa là rặng Trường Sơn.  Tôi muốn ngồi trước mũi một con đò đi trên sông nước phù sa nhiều lục bình.  Tôi muốn nghe tiếng mưa đổ ầm ĩ trên mái tôn, rạt rào trên lá chuối.  Tôi muốn đi chân không trên nền nhà làm bằng đất nâu.  Tôi muốn ngắm chiều về trên những con sông ở miền Tây.  Tôi muốn đi dạo dưới ánh trăng trên một con đường làng.  Tôi muốn mặc áo trắng quần xanh đi học.  Tôi muốn đứng xếp hàng trước khi vào lớp.  Tôi muốn được coi lại tuồng cải lương "Yêu Người Điên" của gánh Dạ Lý Hương năm nào.  Tôi muốn đọc truyện Kiều.  Tôi muốn nghe tiếng gà xao xác gáy trưa.
          Tôi muốn vào thăm một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn leo lên những bậc thềm cao đứng nhìn xuống một thung lũng nhiều gió.  Tôi muốn đọc hồi ký của cụ Nguyễn Hiến Lê.  Tôi muốn xem tự truyện của thánh Gandhi.  Tôi muốn nhìn mây bay trên quê hương.  Tôi muốn bay như mây trên quê hương.  Tôi muốn ngồi trong giáo đường vào một buổi chiều vắng người.  Tôi muốn vào thiền đường trong những buổi sáng sớm, ngồi quấn mình trong chăn như những con tằm nằm trong kén ươm mơ hạnh phúc.  Tôi muốn Kinh Lăng Nghiêm dễ đọc và dễ nhớ hơn.  Tôi muốn được làm thị giả cho Sư Ông.  Tôi muốn hiểu được Dịch.  Tôi muốn biết đọc và viết chữ Nho.  Tôi muốn nhặt một lá bồ đề ép vào trang kinh cũ.  Tôi muốn nghe tiếng hét của thầy Lâm Tế.  Tôi muốn xách một thùng nước làm bằng gỗ trong một ngôi chùa cổ.  Tôi muốn thấy núi không phải là núi và sông không phải là sông.  Tôi muốn thấy núi cũng chỉ là núi và sông cũng chỉ là sông.  Tôi muốn một ngày im lặng.  Tôi muốn gom vũ trụ, góp thời gian cất vào trong hạt bụi bay giữa không gian.  Tôi muốn ngồi trên đỉnh núi Linh Thứu nhìn mặt trời đỏ.  Tôi muốn đọc một bài thơ thiền bình dị:
           Mưa tạnh, khe núi tĩnh
           Ngủ mát dưới rừng phong
           Nhìn lại cõi nhân thế
           Mắt mở vẫn say nồng.
          Tôi muốn khi trời nắng: đất khô, và khi trời mưa: lá ướt.  Tôi muốn đi, đứng, nằm, ngồi thong thả trong trời đất như một chiếc lá vàng chín rơi trên một ao nước tĩnh lặng giữa rừng thu - nhẹ như bóng mây trong khe núi.


--- oOo ---

Nhiều năm trước, có lần tôi dự một khóa tu.  Trong bài pháp thoại vị Thiền sư có nói, trong sự tu học, để cho con đường mình đi được an vui và lâu dài, mỗi chúng ta cần phải có một thái độ mong muốn lớn, thật lớn.  Ngày ấy tôi không đồng ý với lời dạy đó và có nêu lên câu hỏi của mình.  
Tôi nhớ trong buổi uống trà sớm, vị Thầy nhìn tôi nói, "Khi ta có những ước muốn cao thượng, rộng lớn thì những sự ham muốn nhỏ nhen của cuộc đời sẽ không còn động chuyển đến mình được.  Nếu như cái ta muốn là một phương trời cao rộng, thì mình đâu còn bị dính mắc vào những góc nhỏ khổ đau nữa làm gì!”.
 nguyễn duy nhiên


free hit counter

Nụ cười của Phật
Có lẽ đa số chúng ta nghĩ rằng con đường tu học sẽ là buồn chán lắm, vì ta sẽ phải buông bỏ đi hết những say mê của mình trong cuộc sống.  Và nếu như ta không còn có một sự ham thích nào nữa thì cuộc sống mình sẽ ra sao?  Nếu như ta chỉ biết chấp nhận và buông xả hết mọi việc, ta có trở nên dửng dưng với mọi việc xảy ra chung quanh mình chăng?
Nhưng theo ông Andrew Olendzki thì tâm xả không phải là một thái độ dửng dưng đối với cuộc sống, mà nó lại là một cảm xúc rất sâu sắc, và có thể mang lại cho ta những niềm vui và hạnh phúc lớn.
Cũng như một ly nước đục, khi ta lọc bỏ đi phần cặn dơ thì nó sẽ được trở nên trong sạch hơn, chứ nước đâu có mất đi.  Cũng vậy, khi ta buông xả đi những độc tố của lòng tham ái, thì ta chỉ bỏ đi phần khổ đau, chứ tình thương, sự rộng lượng, lòng tha thứ vẫn còn có mặt.  Và nhờ vậy mà những hạnh phúc trong cuộc sống lại trở nên nhiệm mầu hơn.
Xin gửi bạn những chia sẻ của ông Andrew Olendzki về nụ cười của đức Phật.
--- oOo ---
Một trong những khái niệm khó giải thích nhất trong đạo Phật, theo sự khám phá của tôi, không phải là lý duyên khởi và cũng không phải là lý vô ngã, mặc dù chúng cũng rất là rắc rối, mà đó chính là cái ý niệm về một tâm xả (equanimity).
Buông xả là buông bỏ lòng tham ái
Chúng ta có thể nào có thái độ bất cần đối với một việc gì, mà lại không cảm thấy dửng dưng hoặc không dính mắc vào nó được chăng?  Chúng ta bị liên kết vào với sự ham muốn của mình chặt chẽ đến nỗi ta tin rằng, nếu như mình không có một sự ưa thích nào, hoặc không còn muốn cái này hơn cái kia nữa, thì chúng ta không thể nào hiện hữu được.  Không còn vướng mắc (nonattachment) nghe thấy khô khan làm sao!  Tôi bao giờ cũng thích một đức Phật Di Lặc bụng to cười thật tươi, hơn là hình ảnh một đức phật khắc khổ ngồi trong thiền đường với một nụ cười nhẹ trên môi.
Thật ra thì đức Phật không hề bảo chúng ta đừng bao giờ biết xúc cảm nữa, mà ngài chỉ khuyên chúng ta hãy buông bỏ đi những cảm xúc bất thiện và thô thiển của mình mà thôi.  Lòng tham ái, được biểu hiện qua hai mặt khác nhau là sự ham muốn và ghét bỏ, là một cảm xúc bất thiện và sẽ đưa ta đến khổ đau.  Tuy ta không dễ gì lúc nào cũng thấy được điều ấy, nhưng đó là một sự thật.
Chúng ta dễ thấy rõ được những hậu quả nguy hại của một sự tham muốn cực độ, ví dụ như là thói nghiện, hoặc của một sự ghét bỏ mù quáng, như là lòng thù hận muốn tàn diệt lẫn nhau.  Nhưng ngay cả khi ở một mức độ trung bình thôi, sự tham ái cũng được vận hành bởi cùng một năng lượng cảm xúc ấy, nhẹ nhàng lôi kéo ta về phía những gì mình thích và đẩy ta ra xa những gì mình không muốn.  Mặc dù ảnh hưởng của chúng rất là vi tế, nhưng đức Phật nhắc nhở chúng ta phải nhận diện đươc rằng chúng cũng đều có thể nguy hại y như nhau.
Vì đó là kẻ xây nhà
Nhưng bạn cũng có thể đặt câu hỏi rằng, có gì là nguy hại nếu như ta ưa thích màu tím hay là cảm thấy chút bực mình trước sự thô lỗ của một người nào đó?  Đúng vậy, nó không có nguy hại gì nhiều.  Nhưng vấn đề là lòng tham ái đó cũng chính là người làm nhà, mà đức Phật đã khám phá trong đêm ngài thành đạo:
Ôi! Người làm nhà kia
Nay ta đã thấy ngươi!
Người không làm nhà nữa.
Ðòn tay ngươi bị gẫy,
Kèo cột ngươi bị tan
Tâm ta đạt tịch diệt,
Tham ái thảy tiêu vong.
Dhammapada 154
Chính lòng tham ái đã xây dựng nên rường cột để khổ đau có nơi nương tựa lên.  Bạn biết không, chỉ có cái ngã mới có tham ái.  Nhưng không phải vì nó có một đặc tính tâm linh cá biệt nào trong vũ trụ, mà là vì chính sự ham muốn hoặc ghét bỏ một cái gì đó, tự chính nó đã tạo nên một cái ngã, cái tôi thương ghét ngay trong giờ phút này.  Và rồi chính việc ấy làm điều kiện cho khổ đau phát khởi.  Phải có một cái ngã mới có khổ đau.  Chúng ta chỉ có thể thất vọng nếu như mình tách rời xa thực tại, với những gì đang có mặt, bằng sự mong muốn rằng thực tại phải khác hơn với như nó đang là.
Lòng tham ái làm giới hạn thực tại
Điểm chính yếu của Tập Đế, Sự Thật Mầu Nhiệm Thứ Hai, là nguyên nhân của khổ đau không phải do những gì ta muốn mà là bởi vìta muốn.
Trong Trung Bộ Kinh 43, Majjhima Nikaya 43,  Phật dạy rằng, tham và sân là nguyên nhân của sự hạn lượng, và vì chúng có hạn định nên chức năng của chúng cũng bị giới hạn.  Chúng ngăn chia tâm thức ta ra thành từng gian, từng khâu, đóng khung ta lại bằng những thói quen, ước mơ, mong muốn, và những nhu cầu cá biệt.
Tâm ta, tự nó là trong sáng và có thể soi chiếu được những gì nó tiếp xúc không ngăn ngại, nhưng bây giờ bị trở nên giới hạn, méo mó và đôi khi còn là gian xảo, vì những cảm xúc thương ghét theo thói quen, mặc dù đôi khi chúng có vẻ như vô thưởng vô phạt.  Và trong tình trạng này, chúng ta không thể nào nhìn thấy được sự vật như nó thật-sự-là được nữa.
Thật ra thì chúng ta lại rất trân quý và bảo vệ những sự thiên vị và các thành kiến của mình, chúng ta đồng nhất mình với lại sự ưa thích và không ưa thích của ta.  Đó cũng chính là một sự vướng mắc khăng khít giữa lòng tham ái và cái Tôi, mà khó làm sao có thể tháo gỡ ra được.
Một phương cách tháo gỡ tham ái
May thay, có một phương cách tương đối khá dễ dàng và có thể ứng dụng được, để giúp ta hóa giải năng lượng dính mắc này của tham ái: phát triển một tâm buông xả. 
Mỗi giây phút của chánh niệm là một giây phút của buông xả.  Và đây không phải là một sự tách rời xa với đối tượng nhận thức của mình, mà ngược lại chính là một sự có mặt hoàn toàn và trọn vẹn với nó.  Khi ta biết hoàn toàn có mặt với hơi thở, với cảm thọ, với tâm ý, với những gì đang xảy ra, cùng một lúc, vừa không muốn nó sẽ tồn tại mãi, mà cũng không muốn nó phải là khác hơn như nó đang là.
Ý thức mà không có sự ham muốn không có nghĩa là không có cảm xúc, vì tâm buông xả (equanimity) tự chính nó cũng là một cảm xúc.  Nếu như một cảm thọ trung hòa nằm ở chính giữa lạc thọ và khổ thọ, thì xả là một phản ứng cảm xúc nằm ở ngay giữa cái thích và không thích, muốn và không muốn, tham và sân.
Cảm thọ trung hòa cũng là một sắc thái của cảm thọ, nhưng chỉ là nó không có lạc và cũng không có khổ.  Và tâm xả cũng vậy, nó có thể là một cảm xúc khá mãnh liệt, nhưng nó không ngả về một phía này hoặc rơi vào phía kia của sự tham ái.
Tâm xả là một cảm xúc mãnh liệt
Tâm từ ái là một ví dụ cho điều này.  Khi chúng ta thực tập quán tâm từ, ta mong cầu sự an lành đến cho người khác, nhưng không hề có một sự dính mắc cá nhân vì lòng ưa thích hay từ một cái muốn riêng tư nào hết.  Nó không phải là một tình yêu nhỏ hẹp, cũng không phải là tình phụ mẫu cao rộng, mà nó là một tình thương vô ngã.
Tình thương một khi bị vướng mắc vào cái ngã, thì cho dù trong sạch hay cao thượng đến đâu, cảm xúc của mình sẽ nghiêng từ vô ngã sang một cái tôi nhỏ hẹp.  Thật ra điều ấy không có gì là sai trật hết, nhưng nó dễ có khuynh hướng làm phát khởi khổ đau. 
Tình thương với sự buông xả vẫn có thể là một cảm xúc rất mãnh liệt, và cũng như hạnh phúc, ngay cả muộn phiền nữa, và luôn cả nhiều những cảm xúc không có độc tố khác, khi chúng không có một cái Tôi xen vào.
Nụ cười của Phật
Bạn biết không, chúng ta không hề đánh mất hay làm giảm bớt đi phần người của mình khi ta loại bỏ những độc tố ra khỏi đời sống cảm xúc của mình, mà ngược lại sẽ được trở thành cao quý hơn.  Khi ta buông bỏ những tham, sân và si, cuộc sống cảm xúc của ta vẫn có đầy đủ những hạnh phúc, với mọi sắc thái và những thiện lành chung quanh ta. 
Và cũng như mọi giáo pháp sâu sắc khác trong đạo Phật, chúng ta chỉ có thể thật sự hiểu được điều này qua sự trải nghiệm của chính mình chứ không thể bằng lý luận suông.  Bạn hãy thực tập tâm buông xả trong chính những kinh nghiệm của mình đi, và thử xem bạn có khám phá ra rằng đức Phật đang mỉm cười về điều gì chăng.
Nguyễn Duy Nhiên

free hit counter

nuôi dưỡng một bình yên


nuôi dưỡng một bình yên from Phap Than on Vimeo.

Trích từ “Lời Kinh Xưa Buổi Sáng Này”
Ngày hôm nay, trời nắng trôi về trong một không gian xanh lơ, nằm im trên một cụm mây trắng.  Sáng nay, tôi thấy thiếu bình yên, nhưng ngoài kia cửa sổ, chim vẫn hót ca, mặt trời vẫn ươm hong những hạt sương trên một chiếc lá xanh.  Tôi biết sự có mặt của những muộn phiền, trôi dạt về từ những khổ đau từ vô thủy.  Có một giọt nắng đong đưa trên chiếc lá, rơi xuống đất vụn vỡ thành những mảnh thủy tinh nho nhỏ.  Tôi đem muộn phiền ra hong khô dưới trời, cho gió nhẹ thổi tan làm cát bụi đi luân hồi trong vũ trụ.

Hơi thở, trời xanh, gió mát sáng nay tụ hội về để ấp ủ, chuyển hóa những muộn phiền trong tôi.  Tôi muốn được đưa tay sờ sự vô thường trong khổ đau, cũng như trong hạnh phúc.  Như một lần nhặt chiếc vỏ sò nào nằm ngả nghiêng trên một bãi biển vắng người, xô dạt theo bọt sóng rì rào.  Chiếc vỏ cứng như vôi, lấp lánh muôn màu, những hạnh phúc, muộn phiền ấp ủ trong chiếc vỏ ấy, giờ phiêu dạt nơi nao, nghe vi vu trong gió biển.
Những khổ đau từ vô thủy vẫn quẩn quanh theo chân hạnh phúc.  Tất cả là mộng, là huyễn hóa, như ánh nắng đi qua hạt nước mắt, phân vỡ muôn màu, như hư không nằm trong trũng bàn tay, như ánh trăng chiều mưa, như tiếng đàn rơi trên suối, như giọt mưa lăn trên chiếc lá, như giấc ngủ mùa thu dưới gốc một cây tùng, trong bước chân thiền hành tôi thấy huyễn hóa nuôi dưỡng một bình yên.
Ngày nắng, chiều mưa, trưa lạnh, đêm mát, tôi đứng dậy ôm những muộn phiền giả hóa.  Ngày nắng đời chùng xuống như một giây đàn thấp, tôi nghiêng tai lắng nghe tiếng hư không, cái gì thật sự là có?  Tìm quẩn quanh chỉ thấy lại dấu chân của mình trong buổi ban đầu.  Một hạt nước mắt chạy loanh quanh trong mắt, rơi xuống má chưa bao giờ khô.
Ngoài kia nắng ướp hong hàng cây thông, trong đây tiếng nhạc đong đưa cành lá.  Dây đàn rơi như những hạt mưa thấm ướt trong tâm hồn.  Ôi một hạnh phúc nào tan vỡ khi khổ đau vừa chạm đến, chỉ còn lại một nụ bình yên yếu ớt.  Tôi ý thức được hơi sương lạnh thấm vào chiếc áo vải, ánh nắng đẹp, nhưng sáng nay chưa làm đủ ấm.  Tư tưởng đứng yên giữa chập chùng ý nghĩ.  Những muộn phiền kéo về đây làm sáng thực tại, khổ đau này có nhiệm mầu không?
Nguyễn Duy Nhiên

---oOo ---
free hit countercultivating tranquility
Translated into English by nguyễn hồ kim ngân
The sun drifts to the clear blue sky, quietly rests on a white cloud. Tranquility is missing its presence this morning, though on the other side of the window the birds are singing, and the sun is drying the dewdrops on a green leaf. I am aware of the presence of sorrow that flows from eternal suffering. A sunlight drop dangles on the leaf, falls on the ground and shatters into tiny crystal fragments. I dry sorrow under the sky, so that a gentle breeze will blow it into dust and be on its way to the circle of rebirth.
Breaths, blue sky, gentle breezes - All gather this morning to cradle and transform the sorrow in me. I wish I could raise this hand and touch the impermanence in sorrow, as well as in happiness, just like the time that I picked up a seashell, which had been lying on a desolate beach, riding with the lapping waves. The sparkling shell was as hard as a limestone. The happiness and sorrow that were cradled in it - where did they go? Leaving behind only the empty sounds among the rustling waves. 
The eternal sorrow still lurks around happiness. All are dreams, illusions, like the sunlight that passes through the teardrop and gets shattered into multiple colors, like the empty space in this open palm, like the moonlight on a rainy evening, the music sound that trickles by the brook, the raindrop that rolls on a leaf, an autumn slumber by a pine tree; on my meditation walking path I find illusions nurture tranquility.
Sunny day, rainy evening, cold afternoon, cool night, I rise to hold the illusory sorrow. On a sunny day life gently falls like a detuned guitar string. I stand still and listen to the sound of nothingness, what is real? All the searching only leads to my own footprints in the beginning. A teardrop that runs around the eye and rolls down the cheek has never dried. 
Out there the ripened sun is warming the pine trees; in here the music notes are dangling on the leaves. The string falls as if the rain has soaked this soul. Alas! Happiness has been shattered by a mere touch of sorrow, leaving behind a feeble tranquility. I feel the cold dew seeping through my cotton shirt and the radiant sunlight, but they are not enough to warm this heart. Thoughts stand still among the undulating waves of thoughts. Sorrow gathers here to brighten reality. This suffering - isn't it wonderful?

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.