bài viết trong chuyên mục "Truyện Phật Giáo"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Phật Giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

 

11 câu chuyện ngắn nơi cửa Phật giúp ngộ ra trí tuệ thâm sâu của cả đời người

Trong cuộc sống, không phải chuyện gì chúng ta cũng có thể ngay lập tức thông suốt và thấu hiểu. Những câu chuyện ngắn nơi cửa Phật dưới đây chứa đựng những triết lý nhân sinh thâm sâu của cả đời người có thể giúp người đọc ngộ ra được nhiều đạo lý mà trước đó chưa từng để ý.

1. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 1


Một vị thiền sư hỏi người cầu đạo: "Anh cho rằng, một thỏi vàng tốt hay là một đống bùn lầy tốt hơn đây?"
 
Người cầu đạo đáp: "Đương nhiên là vàng tốt hơn rồi!"
 
Thiền sư cười nói: "Nếu như anh là một hạt giống thì sao?"
 
Bài học suy ngẫm:
 
Sống trên đời, đôi khi chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ và góc nhìn nhận, có lẽ ta sẽ phát hiện ra những điều tốt đẹp mà bản thân chưa từng để ý.

Xem thêm: Buông 10 điều để cuộc sống an nhàn thêm 10 phần

Cau chuyen ngan noi cua Phat
 

2. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 2

 
Một thanh niên tìm tới nhà sư để xin chỉ dạy: "Đại sư, có người nói tôi là thiên tài, lại cũng có người mắng tôi là kẻ ngốc, vậy đại sư nghĩ sao?"
 
"Vậy anh nhìn nhận ra sao về chính bản thân mình?" Nhà sư hỏi ngược lại.
 
Người thanh niên đầy vẻ mờ mịt không hiểu gì.
 
Nhà sư nói tiếp: "Ví dụ như cùng là một cân gạo, trong mắt những người làm bếp thì là mấy bát cơm; trong mắt người làm bánh thì là mấy cái bánh rán; trong mắt người bán rượu lại là mấy chén rượu. Gạo vẫn là gạo. Cũng như vậy, anh vẫn là anh, anh có năng lực giỏi giang ra sao đều dựa vào cách anh nhìn nhận về bản thân mình."
 
Nghe xong lời nhà sư, thanh niên bất giờ mới thấu tỏ thông suốt.
 
Bài học suy ngẫm:
 
Không sợ bị người khác coi thường, chỉ sợ bạn tự coi thường chính mình. Ai nói bạn không có giá trị? Không một ai có thể quyết định cuộc đời bạn sẽ ra sao. Bạn lựa chọn con đường nào để đi, nó sẽ quyết định tương lai cuộc đời của bạn sẽ phát triển theo hướng như thế ấy.
 
Giá trị lớn nhất của đời người chính là việc chúng ta có thể tự ý thức được giá trị của bản thân trong cuộc sống hay không. 
 

3. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 3

 
Một người nông dân đi tới miếu để cúi lạy trước thần Phật nhằm cầu xin bình an cho gia đình.
 
Sau mấy hồi dập đầu, người nông dân này bỗng thấy bên cạnh mình có một người cũng đang cúi lạy. Nhưng điều đáng nói là dung mạo của người này giống hệt với bức tượng Phật trên đài cao kia.
 
Người nông dân thấy rất khó hiểu, hỏi nhỏ: "Ngài là Phật sao?"
 
Người kia đáp: "Đúng vậy."
 
Người nông dân lại càng mê muội, hỏi tiếp: "Vậy tại sao Ngài lại vẫn phải cúi lạy chứ?"
 
Người kia trả lời: "Bởi vì tôi biết, cầu khấn, nhờ vả hay xin xỏ người khác không bằng tự cầu cứu chính bản thân mình. Chỉ có bản thân mình mới thực sự giúp được mình mà thôi, không nên trông đợi vào người khác."

4. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 4

 
Một vị võ sĩ nắm trong tay một con cá rồi đi tới phòng của một vị cao tăng.
 
Võ sĩ nói: "Chúng ta thử đánh cược đi, thiền sư nói con cá trong tay tôi sống hay chết?"
 
Vị cao tăng kia biết nếu ông nói con cá đó chết rồi, người võ sĩ chắc chắc sẽ buông tay thả con cá đi; nhưng nếu ông nói nó còn sống, võ sĩ nhất định sẽ ngầm bóp chết con cá lập tức.
 
Vì vậy, cao tăng trả lời: "Con cá đó đã chết rồi."
 
Võ sĩ lập tức buông tay ra, cười nói: "Thiền sư thua rồi, ngài nhìn xem con cá này rõ ràng vẫn còn sống."
 
Vị cao tăng cười mỉm, nói: "Đúng vậy, tôi thua rồi."
 
Bài học suy ngẫm:
 
Cao tăng quả thật đã thua trong lần đánh cược này, thế nhưng ông đã cứu được một con cá. Đó chính là lòng từ bi của người tu hành.
 
Từ bi đối với toàn thể chúng sinh và với chính mình sẽ mang một ý nghĩa to rộng hơn, giúp mở rộng con tim của mình và khiến mình trở thành cao cả, bén nhạy và nhiều nghị lực hơn.

Đừng bỏ lỡ: Từ bi là "vũ khí" vạn năng, mạnh mẽ gấp nhiều lần đao kiếm
 

5. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 5

 
Hàn Sơn hỏi Thập Đắc: "Trên thế gian này có người phỉ báng ta, bắt nạt ta, sỉ nhục ta, cười nhạo ta, khinh thường ta, lợi dụng ta, lừa gạt ta. Vậy nên cư xử ra sao với những người đó?"
 
Thập Đắc trả lời: "Nhẫn nhịn người đó, nhường nhịn người đó, tránh xa người đó, thuận theo người đó, chịu đựng người đó, kính trọng người đó, không để ý đến người đó. Cứ thế qua mấy năm rồi anh hẵng nhìn lại người ta.
 
Bài học suy ngẫm:
 
Những người gây khó khăn lại chính là những người mang đến cho bạn cơ hội để nhìn lại bản thân và giúp bạn có những thay đổi tích cực trong tính cách của mình.
 
Người gây khó khăn cho ta cũng giống như những chiếc gương vậy. Họ giúp chúng ta nhận ra rằng chính chúng ta đã tạo ra một phiên bản méo mó và phóng đại về bản thân mình. Chúng ta tìm thấy con người thật của mình và sống thật với bản thân bằng những gì chúng ta đang có. 
 
Hãy biết ơn những người gây khó khăn trong cuộc sống của bạn, hãy học từ họ và họ sẽ chỉ cho bạn biết chính xác đâu là mẫu người bạn không muốn trở thành. Có thể bạn quan tâm: Đừng khó chịu với những nỗi đau trong cuộc sống, hãy gửi lời cảm ơn tới chúng

Cau chuyen ngan noi cua Phat 2
 

6. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 6

 
Nam Ẩn là một vị thiền sư thời Minh Trị của Nhật Bản. Một ngày nọ, có một vị giáo sư học thức uyên thâm tới tìm ông để hỏi về Thiền, ông chỉ dùng trà để đãi khách.
 
Thiền sư Nam Ẩn rót trà vào ly của khách, cho đến khi rót đầy, ông không hề dừng lại mà vẫn tiếp tục rót nữa.
 
Vị giáo sư kia ngạc nhiên khó hiểu nhìn nước trà không ngừng tràn ra ngoài ly, cho đến khi không thể làm thinh được nữa nữa, ông mới lên tiếng hỏi: "Đã tràn đầy ra khỏi ly rồi, ngài đừng rót nữa!"
 
"Ngài cũng giống như chiếc ly này vậy, "Thiền sư Nam Ẩn chậm rãi trả lời, "bên trong chứa đầy suy nghĩ và thái độ của bản thân. Nếu ngài không làm sạch chiếc ly của mình thì bảo ta phải nói với ngài về Thiền sao đây?"
 
Bài học suy ngẫm:
 
Câu chuyện này không nhất thiết chỉ đúng cho học Thiền. 
 
Muốn tìm hiểu bất kỳ điều gì ờ đời như một tôn giáo, một người, một nhóm người, một nền văn hóa, một dân tộc, một lịch sử, một vụ kiện,… chúng ta phải loại hết những thành kiến, phỏng đoán và kết luận trong đầu về lĩnh vực đó.
 
Giữ đầu óc như một cái tách trống rỗng, một tờ giấy trắng tinh thì chúng ta mới có thể học hỏi được, dung nạp được những điều mới mẻ.
 

7. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 7

 
Tiểu hòa thượng hỏi lão hòa thượng: "Sư phụ, thế giới cực lạc mà người thường nói, con không nhìn thấy vậy tin làm sao?"
 
Lão hòa thượng dắt chú tiểu vào một căn phòng màu đen, nói với chú: "Bên góc tường có một cái búa."
 
Tiểu hòa thượng dù trợn to hai mắt hay híp mắt ti hí vẫn không thể nhìn rõ năm ngón tay. Không thể làm gì khác, chú đành nói với sư phụ rằng mình không nhìn thấy gì hết.
 
Sau đó lão hòa thượng đốt một cây nên soi sáng căn phòng, ở góc tường quả nhiên có một cây búa.
 
Ông nói với đệ tử: "Thứ con không nhìn thấy không có nghĩa là không tồn tại, có phải thế không?"
 
Đến lúc này, chú tiểu mới thốt lên kinh ngạc, thắc mắc của chú bấy lâu nay cuối cùng đã được giải đáp.

Cau chuyen ngan noi cua Phat 3
 

8. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 8

 
Có một vị thiền sư có một người đệ tử rất hay than phiền. Một ngày nọ, thiền sư bỏ một thìa muối vào trong cốc nước rồi đưa cho đệ tử uống.
 
Đệ tử nói: "Mặn chát không chịu nổi."
 
Thiền sư lại đổ nhiều muối hơn xuống hồ nước, rồi kêu đệ nử nếm thử nước trong hồ.
 
Đệ tử uống xong lại nói: "Thật ngọt ngào tinh khiết."
 
Bấy giờ thiền sư mới đáp: "Những đau khổ trong cuộc đời cũng giống như chỗ muối kia, vị mặn nhạt của nó phụ thuộc vào thứ chứa đựng nó. Con muốn làm một cốc nước hay một hồ nước đây?"
 
Người đệ tử hiểu ra và từ đó giảm bớt tính phàn nàn đi rất nhiều, luôn mở rộng lòng và đón nhận mọi điều trong cuộc sống. 

Đọc ngay: Đơn giản hóa cuộc sống để bớt buồn phiền, đau khổ
 

9. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 9

 
Mùa hè nắng nóng, bãi cỏ trong sân chùa héo khô một mảng lớn, trông rất xấu xí.
 
Tiểu hòa thượng thấy vậy mới nói với su phụ: "Sư phụ, hay là chúng rắc vài hạt giống xuống đi!"
 
Sư phụ nói: "Đừng nóng vội, cứ tùy thời."
 
Khi có hạt giống trong tay, sư phụ nói với tiểu hòa thượng: "Con đem trồng đi." Không ngờ, một trận gió nổi lên, thổi bay đi không ít hạt giống vừa reo.
 
Tiểu hòa thượng vội vã nói với sư phụ: "Sư phụ, rất nhiều hạt giống đã bị gió thổi bay đi mất rồi."
 
Sư phụ đáp: "Không sao, những hạt bị thổi đi đều là hạt lép, dù có trồng xuống cũng không nảy mầm được, tùy tính."
 
Mới vừa rắc xong hết chỗ hạt giống, lại có mấy con chim bay tới, đậu dưới thửa đất kiếm ăn.
 
Tiểu hòa thượng vội vã lấy sào xua đuổi chim, sau đó chạy đi mách sư phụ: "Không xong rồi sư phụ ơi, hạt giống bị chim ăn mất rồi."
 
Sư phụ nghe xong chậm rãi trả lời: "Con đừng lo, hạt giống vẫn còn nhiều lắm, không ăn hết được đâu, tùy ngộ."
 
Nửa đêm, một trận mưa to gió lớn kéo đến. Tiểu hòa thượng nức nở chạy tới phòng sư phụ: "Lần này thì xong thật rồi, tất cả hạt giống đều đã bị nước mưa cuốn trôi rồi."
 
Sư phụ đáp: "Cuốn rồi thì thôi, trôi đến đâu nảy mầm đến đó, tùy duyên."
 
Qua mấy ngày, trên mảnh đất trơ trụi mọc lên rất nhiều mầm non xanh, ngay cả những nơi ban đầu vốn không reo hạt giống cũng xuất hiện những mầm xanh tốt nho nhỏ. 
 
Tiểu hòa thượng trông thấy thế vui mừng vô cùng: "Sư phụ, người mau nhìn xem, hạt giống mọc lên hết rồi."
 
Sư phụ vẫn bình tĩnh như trước và nói rằng: "Vốn là nên như vậy, tùy hỷ."

Cau chuyen ngan noi cua Phat 4
 

10. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 10

 
Có một võ sĩ hỏi thiền sư: "Thiên đường và địa ngục khác gì nhau?"
 
Vị thiền sư hỏi ngược lại: "Anh là ai?"
 
Võ sĩ đáp: "Tôi là một võ sĩ."
 
Thiền sư nghe xong cười nói: "Một người lỗ mãng như anh sao xứng hỏi ta?"
 
Võ sĩ vô cùng giận dữ, rút kiếm ra nhằm hướng thiền sư mà chém: "Hãy xem ta giết ngươi!"
 
Khi thanh kiếm chỉ còn cách đầu thiền sư vài tấc, ông cũng không hề hoang mang lo sợ, nhẹ giọng nói: "Đây chính là địa ngục."
 
Võ sĩ nghe thế rất kinh ngạc, vội vã dừng tay. Sau đó dường như ngộ ra, anh ta vứt bỏ thanh kiếm, chắp hai tay, cúi đầu quỳ lạy: "Xin cảm ơn sư phụ đã chỉ dạy, xin ngài hãy tha thứ cho sự thô lỗ vừa rồi của tôi."
 
Thiền sư mỉm cười nói: "Đây chính là thiên đường."
 
Bài học suy ngẫm:
 
Trong mỗi con người đều tồn tại hai mặt thiện và ác, tốt và xấu. Sự nóng giận mất kiểm soát sẽ đẩy con người đến địa ngục còn khi mang trong mình thiện niệm, trở về với bản tính chi sơ, cánh cửa thiên đường sẽ được mở ra. 

Lắng nghe: Lời Phật dạy làm người: Lương thiện là việc không cần cố gắng
 

11. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 11

 
Có một ngày, Tô Đông Pha đến chỗ nhà sư Phật Ấn nói chuyện phiếm, hai người ngồi xếp bằng đối diện nhau cùng luận về Thiền.
 
Khi đang nói chuyện vui vẻ, Tô Đông Pha mới hỏi nhà sư Phật Ấn: "Ngài nhìn tôi bây giờ giống cái gì?"
 
Thiền sư Phật Ấn nói: "Tôi nhìn ngài giống một phi tượng Phật."
 
Tô Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay: "Tôi lại nhìn ngài giống như một đống phân bò."
 
Thiền sư Phật Ấn chỉ cười mà không nói gì.
 
Tô Đông Pha đắc ý lắm vì nghĩ mình đã thắng. Sau khi về nhà, ông tự đắc khoe với em gái.
 
Em gái Tô Đông Pha nghe xong câu chuyện liền nói: "Trời, anh thua rồi! Tấm lòng của thiền sư rộng như cảnh giới của Đức Phật, cho nên mới nhìn thấy anh giống Phật. Còn lòng anh như phân bò cho nên nhìn thiền sư cũng chỉ giống như một đống phân bò mà thôi."
 
Tô Đông Pha nghe em mình nói xong mặt đỏ tới mang tai, biết mình đã thua một keo nặng.
 
Bài học suy ngẫm: 
 
Tâm người càng rộng rãi, mắt nhìn chỉ thấy điều tốt đẹp, còn lòng dạ hẹp hòi, nhỏ nhen thì chỉ nhìn thấy những thứ xấu xí. Khoan dung độ lượng với người chính là tạo phúc báo cho mình

 

Từ câu chuyện “Cái bè qua sông”, lắng nghe lời Phật dạy về buông bỏ vật chất


Của cải vật chất chỉ là vật ngoài thân, chỉ giúp chúng ta vào một lúc nào đó trong đời, giống như chiếc bè kia thôi, chứ không phải là thứ ta chiếm hữu cả đời
Vật chất đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc sống nhưng không thể quyết định tất cả. Câu chuyện dưới đây cùng lời Phật dạy về buông bỏ vật chất sẽ giúp bạn thấm thía hơn điều này.

 

1. Câu chuyện “Cái bè qua sông”

Đây là một trong những câu chuyện cuộc sống vô cùng ý nghĩa trong cuộc đời Đức Phật. Một ngày nọ, Đức Phật kể cho các môn đồ về chuyện một người đàn ông muốn qua sông song lại bị kẹt lại ở trên bờ. Ở bên này sông đang có một hiểm nguy lớn đang chờ ông ta, còn bên kia sông lại rất an toàn. Tuy nhiên, chẳng có cây cầu hay chiếc phà nào để qua sông. Vậy ông ấy phải làm sao?
 
Sau khi suy nghĩ, người đàn ông một bờ sông đã đi nhặt những cành củi, lá cây và dây leo kết thành một chiếc bè, dùng nó để qua sông, thoát khỏi nguy hiểm rình rập, đến một nơi an toàn.
 
Đức Phật hỏi các môn đồ: "Theo các ngươi, sau khi qua sông rồi, người đàn ông sẽ nghĩ gì và làm gì? Phải chăng ông ta sẽ cho rằng, cái bè rất hữu ích khi đã giúp ông ta qua được cửa ải nguy hiểm, nên ông ta sẽ đeo nó trên lưng để tiếp tục cuộc hành trình trên đất liền?"
Nghe thấy vậy, các môn đồ đều cho rằng, cái bè quả thật rất hữu ích khi đưa ông ta qua sông, nhưng mang theo nó trên những chẳng đường tiếp theo không hợp lý chút nào.
 
"Nếu ông ta cẩn thận để lại chiếc bè bên bờ sông thì sao?" – Đức Phật hỏi.
 
"Đó đúng là một thái độ đúng đắn. Giờ đây chiếc bè đối với ông ta là vô tác dụng, ông ta nên biết buông bỏ, đặt nó bên bờ sông để nó có thể giúp ích cho những người khác" – Các môn đồ trả lời.
 
Đến lúc này Đức Phật mới hỏi lại tất cả: "Chẳng phải trong các ngươi, vẫn có những người giữ lại bên mình những thứ mà bản thân đã không còn cần đến nữa ư? Chẳng phải vì tiếc của, vì lòng tham và sự ích kỷ mà các ngươi vẫn không muốn tặng lại cho người khác hay sao?
 
Nên nhớ, của cải vật chất chỉ là vật ngoài thân, chỉ giúp chúng ta vào một lúc nào đó trong đời, giống như chiếc phà kia thôi, chứ không phải là thứ ta chiếm hữu cả đời.
 
Càng biết buông bỏ đúng lúc thì càng có nhiều người được giúp đỡ, và chính bản thân ta cũng được giải thoát khỏi gánh nặng, tâm tư trở nên nhẹ nhõm và thoải mái, không vướng bận".
 
Các môn đồ cúi đầu, im lặng…

Có thể bạn quan tâm: Một hành động nhỏ cứu sống 1,5 triệu người: Sự kỳ diệu của lòng tốt!

2. Lắng nghe lời Phật dạy về buông bỏ vật chất qua câu chuyện

 
loi phat day ve buong bo vat chat y nghia
 

2.1. Buông bỏ vật chất

 
Qua câu chuyện cuộc sống trên, Đức Phật đã khéo léo dạy cho chúng sinh bài học về việc buông bỏ vật chất. Có những thứ không còn cần thiết với ta nhưng lại rất ý nghĩa với người khác. 
 
Vì thế, hãy trao thứ ấy đến người thực sự cần đến nó. Điều ấy góp phần tạo dựng một thế giới tốt đẹp không có lòng tham ngự trị, con người sống với nhau vì tình vì nghĩa, nhân ái, hòa đồng.
 
Người xưa nói: “Không ai giàu ba họ, chẳng ai khó ba đời“, hàm ý sâu xa là thời vận luôn luôn biến đổi, vinh hoa phú quý cũng liên tục đổi dời. Vậy nên, đừng nhìn nhận một người ở của cải, tài vật mà họ đang có trong tay. Thứ ấy sau trăm năm đều biến thành hư ảo cả. Người ta chết rồi cũng chẳng mang được theo đi. Lúc nhắm mắt, ai cũng chỉ còn hai bàn tay trắng mà thôi. 
 
Thế nên, nếu có thể ra tay hiệp nghĩa, cứu giúp những người khó khăn hoạn nạn thì đừng chần chừ gì mà không làm. Hành động nhân văn ấy sẽ đem đến cho bạn phúc báo về sau. Đọc ngay: Phật dạy 9 hành vi gây chiết giảm phúc báo, 3 đời nghèo khó, cần phải tránh xa
 
Sở dĩ phú quý không thể kéo dài là vì con người thường có lòng tham, không biết điểm dừng. Họ có tiền bạc rủng rỉnh, nhà lầu xe hơi, vợ hiền con đẹp nhưng lại chẳng bao giờ vừa ý, thỏa mãn. Họ dành cả đời này để đuổi theo hư vinh, sự xa hoa, cứ muốn kiếm thật nhiều tiền hơn nữa mãi.

Cứ lao đầu chạy theo mộng tưởng, cuối cùng, những con người ấy có thể đánh rơi những phẩm giá quý báu nhất của mình, trở nên vị tư, quên cách bố thí, quên cách nghĩ cho người khác. Như vậy, họ sẽ thất đức, bạc tiền có đầy núi, đầy kho rồi cũng tiêu tán cả.
 

2. Buông bỏ vật chất, đồng thời hãy buông bỏ những ngột ngạt trong cuộc sống này

 
loi phat day ve buong bo vat chat y nghia 2
 
Lắng nghe lời phật dạy về buông bỏ vật chất, câu chuyện về chiếc bè mang nhiều nội hàm sâu xa. Chiếc bè mà Đức Phật nói đến không chỉ là yếu tố vật chất, mà còn là những con người, những mối quan hệ, những suy nghĩ khiến ta thấy ngột ngạt trong một xã hội phức tạp như hiện nay.
 
Con người ai cũng tồn tại những góc khuất và sự ích kỉ của riêng mình. Họ thường có xu hướng quen và gắn bó với những thứ ở bên mình một thời gian, và dù chúng có trở nên xấu đi, trở thành gánh nặng với bản thân thì họ cũng không nỡ bỏ đi. Cứ cố níu kéo, gìn giữ chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi, trong khi đó, trao đi cho người khác lương tâm được thanh thản, tại sao lại không làm?
 
Hãy luôn nhớ rằng những thứ phù phiếm bên cạnh cũng có thể giống như một chiếc bè với ta mà thôi. Chúng chỉ có thể gắn bó với chúng ta trong một khoảng thời gian nhất định trong cuộc sống chứ không thể trường tồn mãi mãi. Đến con người còn không vượt qua khỏi quy luật sinh - lão - bệnh - tử, huống chi là những thứ vô tri, phù phiếm?
 
Hãy trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại trong cuộc đời này. Đến một lúc nào đó, cần buông bỏ thì hãy buông bỏ, đừng cố níu kéo, giành giật hay đau khổ vật vã làm gì. Đó mới là cách cư xử của một người khôn ngoan



Thuở xưa ở trong một cái hồ kia có một con rùa và hai con cò trắng thường lui tới làm bạn với nhau.
Năm ấy trời đại hạn, suốt một năm trời ròng rã như không có cơn mưa nào cả. Nước ở trong hồ cứ cạn dần vì thiêu đốt gay gắt của mặt trời. Cỏ lát trong hồ cũng vàng úa tàn tạ. Có thể nước nóng như một chảo nước sôi, vì thế loài thủy tộc chết lần chết hồi…
Hình minh họa
Ở trong tình trạng đó, chàng rùa ta ngồi đứng không yên và trong đầu óc luôn luôn suy nghĩ một phương kế thoát thân khỏi cái địa ngục nóng này.
Thì may thay! Trong lúc ấy có hai vợ chồng cò đến chơi. Thấy bộ dáng thiểu não của chàng rùa, hai vợ chồng cò ân cần hỏi thăm:
– Chắc có chuyện gì buồn chăng? Mà trông bác có dáng lo nghĩ thế?
Rùa rầu rầu đáp:
– Hai bác ôi, tôi đang gặp phải đại hoạn, phen này chắc chết mà không còn trông gặp mặt hai bác nữa.
Chàng cò chận lời:
– Chúng ta là bạn bè thân thiết với nhau, sung sướng cùng chia thì hoạn nạn cùng chịu. Vậy bác hãy cho chúng tôi biết nguyên nhân nào làm cho bác phiền muộn, họa may chúng tôi có thể tìm phương giải quyết và giúp đỡ bác chăng! Chớ chưa chi mà bác đã than van thất vọng như thế.
Hình minh họa
Rùa trả lời với một giọng lâm ly thống thiết:
– Không biết hai bác này làm ăn thế nào, chứ tôi hai hôm nay chưa có lót dạ nữa con tép chứ đừng nói tôm cá, vì chúng đã hết trọi! Mà nước thì cạn dần thế này, thì trước sau thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay độc ác của lũ chăn trâu. Cách đây 5 năm tôi đã bị chúng bắt một lần, may nhờ một bà già mua và đem đến chùa phóng sanh nên mới sống sót đến ngày hôm nay. Vì thế mỗi lần nghĩ đến tai nạn chết chóc, tôi bắt rùng mình…
Trong lúc chàng cò đang ra dáng suy nghĩ thì chị cò thương hại hỏi:
– Sao bác không đi ở nơi khác một phen xem thế nào?
– Bác thử nghĩ, xưa nay tôi có từng đi đâu, đường sá thì xa xôi nguy hiểm mà sự đi lại của tôi quá chậm chạp, nên tôi nghĩ thà chết nơi chôn nhau cắt rún còn hơn.
Bỗng chàng cò ngóng cổ nói lớn lên với một niềm hy vọng:
– Thôi bác khỏi lo! Cách đây mười dặm, có một hồ sen không khi nào cạn, mặc dù là lúc trời hạn hán. Chúng tôi sẽ đem bác đến đấy, trước là giải quyết sinh kế mà sau nữa được gần gũi nhau trong lúc tối lửa tắt đèn…
Nhưng chàng rùa vẫn lo ngại nói vẻ thất vọng:
– Trời ơi! Mười dặm. Một dặm mà tôi đã đi đến chưa, huống nữa là mười dặm, thôi tôi đành chịu chết vậy!
– Ðiều ấy bác cũng không nên lo, chàng cò tin tưởng nói. Chúng tôi đã có phương pháp; nhưng có điều hơi khó là bác cần phải bình tĩnh và can đảm.
– Bác nói thử xem, chàng rùa vội vàng hỏi, khó thế nào tôi cũng cố gắng.
Chàng cò giải thích với một điều bộ quan trọng:
– Phương pháp như thế này: Hai vợ chồng tôi tha một cái cây mỗi người một đầu. Còn bác thì ngậm ngay chặng giữa, chúng tôi sẽ tha bác đến cái hồ kia. Nhưng có một điều tối quan trọng và nguy hiểm bác nên nhớ. Trong lúc chúng tôi bay bác phải ngậm chặt vào cây và không được nói năng hỏi han gì cả mặc dù gặp phải trường hợp thế nào đi nữa. Chỉ trong vòng nữa giờ là chúng ta đến nơi. Bác nhớ nhé! Tôi dặn lại: Dầu gặp trường hợp nào bác cũng phải ngặm miệng không được nói năng.
Hình minh họa
Chàng rùa ra dáng hiểu biết:
– Thôi tôi nhớ rồi, hai bác xem tôi chẳng bằng con nít, dặn đi dặn lại mãi.
Sau khi sửa soạn xong, chàng cò lại thiết tha căn dặn lần cuối cùng:
Ðó, bác bây giờ bác muốn ho hen hay nói gì thì nói đi. Chớ chốc nữa mà mở miệng thì nguy hiểm lắm đấy!
Xong câu đấy, cả ba làm theo ý định bốn cánh vỗ mạnh, hai cặp chân cò duỗi thẳng, chàng rùa hỏng mặt đất rồi từ lên cao, chẳng khác nào chiếc máy bay hai động cơ…
Bay được một lát mặc dù lần đầu tiên thấy những cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt: đây cánh đồng xanh rì gợn sóng như tấm nhung xanh, kia con sông trắng phau nằm quằn quèo như con bạch xà lượn khúc, và cây cối, nhà cửa v.v… bao nhiêu là cảnh đẹp mắt… Ðã bao lần chàng rùa định mở miệng để hỏi cho thỏa tính tò mò, nhưng may thay! Mỗi lần định hỏi, chàng lại sực nhớ đến lời dặn quan trọng của anh chàng cò trắng.
Nếu sự đời yên ổn thì nói làm chi, rủi thay, trên đường hành trình của chàng rùa không qua khỏi cặp mắt tinh quái của lũ trẻ.
Một đứa la lớn:
– Anh em ơi! Ra đây coi nè! Hai con cò tha một con rùa! A ha! Vui quá!
Bọn trẻ đồng la ầm lên. Một thằng lớn nhất trong bọn hét lớn:
– A ha! Thật giống hai thằng mổng dắt một anh thầy bói. A ha! Thầy bói! Thầy bói!
Không dằn được tức giận, chàng rùa định bụng trả lời: “Mặc kệ chúng tao, mắc mớ gì chúng mày. Ðồ nhảy con!”. Nhưng tội nghiệp thay, vừa mới mở miệng, rùa ta đã rơi xuống và tan thân vì đụng nhằm một tảng đá…
Hình minh họa
Ðức Phật dạy: “Ở đời đã biết bao nhiêu người vì không giữ cái miệng, nói không đúng thời mà phải mang họa như trường hợp con rùa trên đây. Này các đệ tử! Họa từ miệng phát sanh, vậy các con hãy giữ gìn cái miệng”.
                                                          _(())_ Nam Mô A Di Đà Phật _(())_

Câu chuyện trước miếu Quan Âm
Câu chuyện trước miếu Quan Âm
Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Trường phong công chúa tới rủ Châu Nhi đi dự tiệc. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng.
Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được hoặc đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được hoặc những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” hay “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được hoặc cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai thành một tiểu thư đài các, trong một nhà quan, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng.
Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Trường phong công chúa tới rủ Châu Nhi đi dự tiệc. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Châu Nhi vừa nhìn thấy Cam Lộc tài hoa đã đem lòng yêu mến, nàng nghĩ chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi ngỡ Phật đã an bài mối nhân duyên này, nàng hỏi Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, vì sao Phật không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ, một người bạn đồng trang lứa với Châu Nhi, biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Châu Nhi, nàng ơi, nàng có biết không, ta đã yêu nàng ngay từ lần đầu tiên gặp nàng trong cung điện, tình yêu trong ta đã ấp ủ bấy lâu. Nay nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn, toan rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương _Cam Lộc_ là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió _Trường Phong_ mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được hoặc đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm

Ai trong chúng ta cũng mải miết đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Phải làm sao để sống thanh thản và trút bỏ mọi lo âu, phiền não?”. Có một người đàn ông vì cuộc đời gặp quá nhiều đau khổ và phiền não đã tìm đến Đức Phật.Sẽ có những thời điểm trong cuộc sống chúng ta thấy hạnh phúc, nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy đau khổ và bế tắc. Và không ai muốn sống trong đau khổ, bế tắc suốt cuộc đời cả.

“Thưa Đức Phật, tại sao cuộc đời con luôn gặp những điều không vui, con luôn phải sống trong lo lắng và phiền muộn?” – người đàn ông hỏi.
Đức Phật đại từ đại bi, chỉ nhìn anh ta mỉm cười và nói: “Muốn sống thanh thản, không phiền não, chỉ có thể phải biết BUÔNG BỎ”.
Tuy nhiên, câu trả lời của Đức Phật khiến người đàn ông chưa thỏa mãn. Anh ta lại hỏi: “Thưa Đức Phật, Trên đời này có muôn triệu người, cũng chính là có muôn triệu phiền não. Nhưng cách mà Người đưa ra chỉ có một, đều giống hệt nhau, há chẳng phải mâu thuẫn lắm sao?”.
Đức Phật điềm đạm hỏi lại người đàn ông: “Buổi tối khi đi ngủ, anh có hay nằm mơ không?”
“Thưa, tất nhiên rồi. Con rất hay nằm mơ”, người đàn ông trả lời.
“Vậy những giấc mơ ấy có đều giống nhau không?”, Đức Phật lại hỏi.
“Tất nhiên là không giống nhau rồi thưa Người”, người đàn ông trả lời, giọng băn khoăn.
“Thế có hay gặp ác mộng không?”, Đức Phật mỉm cười hỏi tiếp.
“Vâng, con rất hay gặp ác mộng”, người đàn ông kính cẩn trả lời.
“Anh ngủ cả nghìn vạn lần, có nghìn vạn lần nằm mơ thấy ác mộng”. Phật Tổ mỉm cười nói tiếp: “Nhưng cách duy nhất để thoát khỏi những cơn ác mộng lại đều rất giống nhau. Đó chính là tỉnh dậy”.
Người đàn ông hỏi Đức Phật: “Làm thế nào để sống thanh thản, vứt bỏ mọi buồn lo?” Và câu trả lời chỉ có 2 từ khiến nhiều người giật mình thức tỉnh - Ảnh 1.
Người đàn ông nghe xong câu trả lời của Phật Tổ bất chợt tỉnh ngộ, chắp tay kính cẩn lạy tạ, thực sự không nói được thêm một lời nào nữa.
Có thể nói, buồn phiền trong đời cũng giống như giấc mộng. Chỉ cần bạn nguyện ý buông bỏ, thì có thể từ trong ác mộng mà tỉnh giấc. Bất luận phiền não của bạn là gì, nguồn gốc từ đâu thì phương pháp loại bỏ chúng đều chỉ có một: Hãy biết buông bỏ!
Đời người ai cũng có rất nhiều khổ nạn không thể xoay chuyển, ai cũng có rất nhiều tiếc nuối chẳng kịp vãn hồi. Nhưng con người thật lạ, mãi cứ ôm giữ phiền não trong tâm mà không chịu buông bỏ.
Rốt cuộc, đến phút cuối cùng, người có thể cứu vớt chúng ta ra khỏi khổ đau chẳng có ai khác ngoài chính bản thân mình.
Đời người có quá nhiều gánh nặng nhưng chúng ta hoàn toàn có thể lựa chọn. Muốn gánh lấy gánh nào, muốn quăng xuống hay không đều là do quyết định của bản thân mỗi người.
Bởi suy cho cùng, cách giải quyết buồn phiền tốt nhất, chính là buông bỏ mọi buồn phiền. Buông bỏ tâm tranh giành bạn sẽ thấy hiển lộ sự từ bi, buông bỏ tâm biện giải bạn sẽ thấy ánh sáng của trí tuệ; biết tha thứ chính là giải thoát, biết thỏa mãn chính là buông tay.
Không loạn trong tâm, không kẹt trong tình, không sợ tương lai, không nghĩ quá khứ; ngẩng đầu đón nhận hiện tại .
Chính vì vậy, bạn hãy luôn nhớ, muốn thoát khỏi vướng mắc của ác mộng chỉ có cách duy nhất là “tỉnh dậy”, muốn quên đi mọi bất hạnh của đời người chỉ có cách duy nhất là “buông bỏ”.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.