bài viết trong chuyên mục "Lời Phật Dạy"

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lời Phật Dạy. Hiển thị tất cả bài đăng

 

Thần Tài trong Phật giáo: Nguồn gốc và đức hạnh bố thí

 Đã từ lâu hình tượng Thần Tài chiếm lĩnh vị trí quan trọng trong đời sống tâm linh của nhiều quốc gia. Đó là hình ảnh rất đỗi quen thuộc, nhất là với những người kinh doanh, buôn bán. Thế nhưng không phải ai cũng tường tận về nguồn gốc cũng như những đức hạnh bố thí của hình tượng này trong Phật giáo.

1. Đôi nét về nguồn gốc Thần Tài

 
Dân gian tồn tại rất nhiều điển tích về Thần Tài, có thể tham khảo Truy tìm nguồn gốc Thần Tài qua truyền thuyết các nước Đông Nam Á để biết thêm điển tích về ông. Tuy nhiên, hình tượng này đuợc nhiều người biết đến thường gắn liền với nhân vật có thật trong lịch sử Trung Quốc, tên là Phạm Lãi.
 
Theo sử sách ghi chép, Phạm Lãi là một trung thần của Việt Vương Câu Tiễn. Ông hết lòng giúp vua Việt Vương trong cơn hoạn nạn và phò tá vua Việt để báo thù Ngô Phù Sai. Đất nước bị diệt vong mà Phạm Lãi còn có thể giúp Việt Vương khôi phục hưng thịnh trở lại là một điều không dễ dàng.
 
Than Tai trong Phat giao Nguon goc va duc hanh bo thi hinh anh 2
 
Nhưng khi đất nước ổn định, Phạm Lãi là người hiểu rõ tính cách, con người của vua Việt Vương Câu Tiễn. Vua là người có thể chia hoạn nạn mà không thể chia giàu sang. Lúc hoạn nạn, mọi người đồng tâm hiệp lực, cứu đất nước, cứu dân tộc, đánh bại quân địch, mình được thắng lợi, thống nhất rồi, những người làm được việc như vậy không cần nữa, thủ đoạn cuối cùng là đem họ ra xử tử.
 
Phạm Lãi rất thông minh, giúp cho Câu Tiễn phục hồi đất nước, rồi ông ta bỏ trốn, không cần chào vua mà lặng lẽ trốn đi. Ông thay tên đổi, vốn từ họ Phạm đổi thành họ Đào. Mọi người hoàn toàn không biết gốc gác ông ta khi ông thay tên đổi họ.
 
Từ đó người ta chỉ biết ông tên là Đào Châu Công, làm nghề buôn bán. Ông buôn bán mấy năm thì phát tài, tiền của rất nhiều. Nhưng ông không tích của, làm được nhiều tiền liền đem số tiền của này bố thí cho những người nghèo khó. Số còn lại chỉ giữ cho bản thân làm ít vốn nhỏ. Sau đó ông lại chăm chỉ làm việc, làm qua mấy năm lại phát tài nữa, phát tài lớn, phát tài lớn lại bố thí nhiều.
 
Chính nhờ đức hạnh bố thí của ông mà người đời tôn sùng ông là một vị thần mang đến tài lộc cho mọi người, gọi đó là Thần Tài.
 

2. Hình tượng Thần Tài trong Phật giáo

 
Hình tượng Thần Tài từ lâu được biết đến gắn chặt với đời sống tâm linh, nhưng đây không phải là nhân vật có mặt trong Phật giáo. Dẫu vậy đức hạnh của ông tương ứng với lời dạy của Đức Phật, đó là hạnh bố thí mà mỗi chúng ta cần học hỏi và noi theo. 
 
Trên thực tế, hầu hết mục đích thời cúng ông Thần Tài chính là người ta muốn cầu tài lộc bằng cách cúng kiến ông trái cây, thức ăn. Đó là quan điểm dân gian và nếu so với quan điểm Phật giáo thì không phù hợp, vì nó trái luật nhân quả mà Đức Phật đã dạy
Đạo Phật không dạy chúng ta cầu khẩn giàu sang bằng cách cung phụng cho một vị thần linh nào đó mà Đức Phật đề cao hạnh bố thí, giúp người sẽ được tài lộc tương ứng. Cho nên bố thí và cúng dường là nhân lành để kết hoa thơm trái ngọt phước báo giàu sang phú quý trong hiện tại và mai sau.
 
Than Tai trong Phat giao Nguon goc va duc hanh bo thi hinh anh 2
 

3. Bài học rút ra từ biểu tượng Thần Tài

 

Hạnh bố thí

 
Câu chuyện lý giải về nguồn gốc Thần Tài trên đã cho thấy sự bố thí rộng lớn của ông từ vua quan đến thường dân. Ông bố thí với tâm từ bi không mong cầu và vì lợi lộc. Do đó, khi đất nước ổn định, ông không đòi hỏi vua ban tặng vàng bạc mà lặng lẽ ra đi. Đây là điều chúng ta cần phải học.
 
Ngày nay, nhiều người hành theo hạnh bố thí đa phần vì mong cầu lợi lạc hoặc để người khác nhớ ơn, báo đáp. Điều đó không sai nhưng phước báu sẽ tạo ra không nhiều vì hành thiện có tính toán và bị giới hạn. Chúng ta dễ vướng mắt khi dang tay giúp đỡ người khác vì cho rằng: Mình sẽ được gì? Liệu họ có trả ơn mình không? Đừng nên như vậy! Vì Đức Phật dạy: Thi ân không cần báo đáp.
 
Luật nhân quả luôn tồn tại một cách công bằng nên khi tạo tác nhân thiện, chắc chắn quả thiện sẽ đến khi đủ duyên mà chẳng cần phải mong cầu. Đó là vì sao khi Phạm Lãi làm ăn khắm khá để bố thí mãi là như thế.
 
Vì thế, chúng ta thờ thần Tài, nếu hiểu đúng nghĩa là cần phải noi gương hạnh lành của ông. Biết san sẻ, bố thí, giúp đỡ người thì việc làm ăn sẽ thuận lợi, tiền bạc không bị thiếu hụt. Bố thí đúng cách - hưởng thụ khi học Phật, hành thiện tích đức, phúc báo bền lâu.
 
Than Tai trong Phat giao Nguon goc va duc hanh bo thi hinh anh 2
 

Chăm chỉ làm việc, không ngừng lao động

 
Dù công việc làm ăn thuận lợi, của tiền dư giả nhưng Phạm Lãi vẫn không dựa vào đó mà lười biếng lao động để hưởng thụ. Cách mà ông “hưởng thụ” thành quả của mình chính là phân phát tiền của cho người nghèo. Rồi lại tiếp tục lao động để có tiền mà bố thí.
 
Ông không hề mong cầu một đấng thần linh nào ban phước, ban tài cho ông mà ông tạo mọi của cải bằng chính đôi tay của mình.Còn chúng ta thì ngược lại. Luôn giao phó vận mệnh tài lộc của mình ở một vị thần để van vái, cầu mong mà không tự mình làm chủ lấy mình. Để rồi khi không được như ý thì quay sang trách ông Thần Tài không linh thiêng.
 
Đặc biệt, điều chúng ta học ở ông chính là tính siêng năng. Trong khi đó người đời ngày nay luôn ỷ lại gia đình khá giả mà không chăm lo cho tương lai mà ì ạch, biếng lười, vun tiền vào những chốn ăn chơi sa đọa.

tư vấn phong thủy thiết kế kiến trúc thi công xây dựng dân dụng thi công đình chùa miếu mạo vật phẩm phong thủy.0988611829

Câu trả lời cho người say mê tướng mạo phi phàm của Đức Phật khiến ta phải thức tỉnh

Tướng mạo phi phàm của Đức Phật khiến nhiều người ngưỡng mộ và đó là thể hiện cùng sự dính mắc quá vào một điều gì đó đến nỗi bản thân không còn mục tiêu sống, lạc lối vì sự thiếu hiểu biết của bản thân.

Chàng trai trẻ Vakkali say mê tướng mạo phi phàm của Đức Phật


Thời Đức Phật còn tại thế, có chàng thanh niên Vakkali sống ở thành Xá Vệ hồn nhiên, vô tư cho đến một ngày chàng nhận ra tâm mình bị xao động bởi một hình bóng của một vị Sa môn.

Anh bị cuốn hút bởi sự uy nghiêm, cốt cách hơn người và tướng mạo phi phàm của vị tu khiến sĩ khiến Vakkali ngẩn ngơ ngắm nhìn. Trong lòng thầm thể hiện sự tôn kính, ngưỡng mộ, chàng Vakkali nghĩ:
 
- Sao lại có người lại đẹp đến vậy. Ước gì ta có thể được ở bên Người để lúc nào cũng được ngắm nhìn.
 
Từ ham thích dẫn đến tò mò, chàng trai trẻ dò hỏi và biết được vị Sa môn đáng kính ấy đã từng là một Hoàng tử nhưng từ bỏ ngai vàng để sống cuộc đời tu hạnh. Người ta thường gọi Ngài là Sa Môn Cồ Đam, và đệ tử thì cung kính gọi Ngài là Đức Thế Tôn.

Nghĩ là làm, vì mong được ở gần Đức Thế Tôn nên Vakkali xin được vào Tăng đoàn, xuất gia và sống đời khất sĩ. Mục đích của chàng trai trẻ thì ai cũng rõ, anh chỉ mong được ở gần bậc cao nhân để ngắm nhìn, thế nên hàng ngày ngoài giờ tu hành như mọi người, Tỳ kheo Vakkali chọn cho mình một chỗ thuận tiện để được chiêm ngưỡng nét tướng tốt của Đức Phật cho thỏa thích.

Thế nhưng, đáp lại sự háo hức của cậu đệ tử trẻ là sự thờ ơ và có phần lãnh đạm của Đức Phật. Ngài cũng không hề nhắc nhở khi thấy cậu chẳng quan tâm gì đến việc học kinh hay ngồi thiền.

Hơn ai hết, Đức Thế Tôn thấu rõ tâm niệm của Vakkali nhưng Ngài vẫn im lặng chờ đợi đến một ngày thích hợp, Ngài mới trò chuyện với cậu trai trẻ.
 
tuong mao phi pham cua Duc Phat
 
Khi Vakkali vẫn đang say sưa ngắm nhìn mình, Đức Phật quay lại bảoi:
 
- Này Vakkali đâu có gì thích thú khi nhìn ngắm một hợp thể bất tịnh gọi là thân ta? Chỉ khi nào Vakkali nghe lời Như Lai dạy, thấy được pháp sinh diệt, thì mới được gọi là thấy Như Lai!
 
Nhưng bất kể lời khuyên của Phật, Vakkali vẫn giữ nguyên tâm niệm và thái độ của chàng không thể nào buông tầm mắt khỏi Đức Đạo sư. Cuối cùng, Đức Đạo sư đành rời Xá Vệ, và cấm không cho Vakkali đi theo. 
.
Ba tuần trăng trôi qua, Vakkali không được thấy hình bóng và nghe pháp âm của đấng Đạo sư, lòng sầu khổ vô hạn. Chàng tự nghĩ rằng: “Mình đã từ bỏ gia  đình, đổi lớp áo cao sang của một chàng công tử danh giá để vào cuộc sống bần hàn kiết số, chỉ với một mục đích duy nhất là được gần gũi, chiêm ngưỡng đấng Đạo sư. Thế mà Ngài lại hất hủi ghét bỏ mình, trong khi Ngài rất mực từ bi dịu dàng đối với tất cả chúng sinh chí đến con sâu, cái kiến…”.

Chàng trai trẻ Vakkali say mê tướng mạo phi phàm của Đức Phật


Thời Đức Phật còn tại thế, có chàng thanh niên Vakkali sống ở thành Xá Vệ hồn nhiên, vô tư cho đến một ngày chàng nhận ra tâm mình bị xao động bởi một hình bóng của một vị Sa môn.

Anh bị cuốn hút bởi sự uy nghiêm, cốt cách hơn người và tướng mạo phi phàm của vị tu khiến sĩ khiến Vakkali ngẩn ngơ ngắm nhìn. Trong lòng thầm thể hiện sự tôn kính, ngưỡng mộ, chàng Vakkali nghĩ:
 
- Sao lại có người lại đẹp đến vậy. Ước gì ta có thể được ở bên Người để lúc nào cũng được ngắm nhìn.
 
Từ ham thích dẫn đến tò mò, chàng trai trẻ dò hỏi và biết được vị Sa môn đáng kính ấy đã từng là một Hoàng tử nhưng từ bỏ ngai vàng để sống cuộc đời tu hạnh. Người ta thường gọi Ngài là Sa Môn Cồ Đam, và đệ tử thì cung kính gọi Ngài là Đức Thế Tôn.

Nghĩ là làm, vì mong được ở gần Đức Thế Tôn nên Vakkali xin được vào Tăng đoàn, xuất gia và sống đời khất sĩ. Mục đích của chàng trai trẻ thì ai cũng rõ, anh chỉ mong được ở gần bậc cao nhân để ngắm nhìn, thế nên hàng ngày ngoài giờ tu hành như mọi người, Tỳ kheo Vakkali chọn cho mình một chỗ thuận tiện để được chiêm ngưỡng nét tướng tốt của Đức Phật cho thỏa thích.

Thế nhưng, đáp lại sự háo hức của cậu đệ tử trẻ là sự thờ ơ và có phần lãnh đạm của Đức Phật. Ngài cũng không hề nhắc nhở khi thấy cậu chẳng quan tâm gì đến việc học kinh hay ngồi thiền.

Hơn ai hết, Đức Thế Tôn thấu rõ tâm niệm của Vakkali nhưng Ngài vẫn im lặng chờ đợi đến một ngày thích hợp, Ngài mới trò chuyện với cậu trai trẻ.
 
tuong mao phi pham cua Duc Phat
 
Khi Vakkali vẫn đang say sưa ngắm nhìn mình, Đức Phật quay lại bảoi:
 
- Này Vakkali đâu có gì thích thú khi nhìn ngắm một hợp thể bất tịnh gọi là thân ta? Chỉ khi nào Vakkali nghe lời Như Lai dạy, thấy được pháp sinh diệt, thì mới được gọi là thấy Như Lai!
 
Nhưng bất kể lời khuyên của Phật, Vakkali vẫn giữ nguyên tâm niệm và thái độ của chàng không thể nào buông tầm mắt khỏi Đức Đạo sư. Cuối cùng, Đức Đạo sư đành rời Xá Vệ, và cấm không cho Vakkali đi theo. 
.
Ba tuần trăng trôi qua, Vakkali không được thấy hình bóng và nghe pháp âm của đấng Đạo sư, lòng sầu khổ vô hạn. Chàng tự nghĩ rằng: “Mình đã từ bỏ gia  đình, đổi lớp áo cao sang của một chàng công tử danh giá để vào cuộc sống bần hàn kiết số, chỉ với một mục đích duy nhất là được gần gũi, chiêm ngưỡng đấng Đạo sư. Thế mà Ngài lại hất hủi ghét bỏ mình, trong khi Ngài rất mực từ bi dịu dàng đối với tất cả chúng sinh chí đến con sâu, cái kiến…”.
 Này Vakkali hãy đến đây với Như Lai!
 
Vakkali reo lên vì vui mừng:
 
- Có thật chăng? Có thật là Thế Tôn gọi con, Ngài không xua đuổi con nữa ư?
 
Và dưới bóng mát của một cội cây rừng bên tảng đá, Đức Đạo Sư ôn tồn bảo:
 
- Này Vakkali! Tại sao con có ý định quyên sinh?
 
- Bạch Thế Tôn, vì con cảm thấy quá sầu não, quá phiền muộn! Con không tìm thấy niềm vui nào trong đời sống khất sĩ đạm bạc này. Ngoài việc chiêm ngưỡng tướng mạo phi phàm của Thế Tôn!
 
- Này Vakkali! Niềm vui nào rồi cũng phải úa tàn. Sắc thân của Như Lai, dù là phi phàm đi nữa rồi cũng phải chịu sự chi phối của già, bệnh, chết! Bất cứ pháp gì trên đời này có sinh đều phải có diệt. Đó là một định luật đương nhiên. Nếu biết rõ điều ấy, ta có nên đặt hết lòng hy vọng bám víu vào những pháp sinh diệt ấy, để mưu cầu một hạnh phúc vĩnh cửu không bị tàn phai chăng?
 
Vakkali im lặng cúi đầu, đấng Đạo Sư giảng trạch thêm cho chàng về tính chất phù du, tạm bợ của các hợp thể gọi là sắc thân Ngài. Sau thời pháp, Vakkali xúc động thưa:
 
- Bạch thế tôn, con đã hiểu rồi! Từ lâu con đã chạy theo những bóng dáng phù du do tâm thức con phóng chiếu ra, lấy đó làm niềm vui độc nhất của mình. Khi nguồn vui  ấy bị cản trở, con đâm ra buồn phiền sầu khổ. Con quá si mê không biết rằng, cái gì có sinh cũng phải có diệt.

Sắc thân Như Lai tuy đẹp đẽ vô song thật, nhưng trước kia không nay có, thì thế nào cũng sẽ trở về không. Nguồn vui của con cũng chỉ là một cảm xúc nhất thời, nếu không được nuôi dưỡng thì nó cũng phải lụi tàn! Con đã hiểu rồi, và con cũng xin hứa với Thế Tôn, là từ nay Vakkali chỉ thực hành những lời giáo huấn của Như Lai, thay vì chiêm ngưỡng từ dung của Ngài như dạo trước.
 
- Hay lắm! Này Tỳ Kheo! Nếu lòng con đầy hỷ lạc, đầy niềm tin nơi lời dạy của Như Lai, thì chẳng bao lâu con sẽ đạt được hạnh phúc tối thượng!
 
Và thế rồi, Vakkali từ giã Đức Đạo sư độc cư thiền định ngay trên đỉnh núi mà chàng định quyên sinh. Đúng như lời tiên đoán của đấng Đạo sư, chẳng bao lâu Vakkali đắc quả A La Hán. Từ đó, Thế Tôn xếp Vakkali vào hàng môn đệ có lòng tin chân thật nhất.
 
ve dep cua Duc Phat luon duoc ca tung
 

Chớ dính mắc vào Sắc rồi sầu khổ

 

Quá nhiều hiện thân Vakkali hiện đại


Thực tế là ngày nay chúng ta còn ham mê Sắc hơn cả chàng Vakkali ở thành Xá Vệ ngày xưa khi mà các Thẩm mỹ viện ngày nay phát triển như nấm mọc sau mưa để đáp ứng nhu cầu làm đẹp cho cả phụ nữ lẫn đàn ông thời hiện đại.

Theo đó, có không ít người chịu đau đớn để sửa chỗ này, sửa chỗ kia cho đẹp, thậm chí có người biến dạng cả cơ thể lẫn mặt mũi nhưng vẫn chưa một lần rút kinh nghiệm, dừng đam mê này. Họ tưởng rằng có tiền họ có tất cả nhưng càng theo đuổi họ càng nhận về sự tuyệt vọng.

Đó là chưa kể có những chuyện đáng thương hơn khi có người tử vong trong quá trình phẫu thuật thẩm mỹ để lại nỗi thương xót cho người ở lại. Thế nhưng, dường như đó chẳng là lời cảnh tỉnh mà con người ta vẫn cứ theo đuổi việc thay đổi khuôn mặt, cơ thể như là mục tiêu trong đời để hướng tới cái đẹp hoàn mỹ vậy.

Họ đâu biết rằng không có gì là hoàn hảo cả nên càng sửa họ càng muốn sửa thêm vì họ cũng đang cố theo đuổi sự hoàn hảo. Khổ nỗi, càng cố thì họ càng đi xa khỏi những gì họ mong muốn ban đầu. Bạn có thể học theo Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp không cần phẫu thuật thẩm mỹ.

Tâm niệm luôn chạy theo, dính mắc vào Sắc, cứ tưởng Sắc là thật, là thứ ta sở hữu, nắm bắt được đã trở thành nguyên nhân cái khổ của con người. Cho đến khi họ nhận ra Sắc không còn là “của ta” nữa thì không ngớt khổ đau, tuyệt vọng. Chuyện tưởng đơn giản là vậy, mà đã có ai luôn tỉnh giác không để cho tâm dính mắc vào cái Sắc vô nghĩa ấy chưa?
 
chung ta chiu dau don de phau thuat
 

Hãy biết đủ


Việc không dính mắc vào Sắc không có nghĩa là ta xuề xòa, không chăm sóc cơ thể, vẻ ngoài của mình mà thay vào đó ta nên biết chữ đủ. Giữ sao cho cơ thể sạch sẽ, gọn gàng, thơm tho là ta cũng đã đủ trở nên thu hút với mọi người chứ không cần phải làm quá lên mọi thứ.

Thứ thu hút người khác không chỉ là Sắc bên ngoài mà còn là ở khí chất của một người. Đó là lý do ta thấy nhiều người xinh đẹp nhưng vô hồn trong khi có những người không quá đẹp nhưng luôn có THẦN THÁI khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

THẦN THÁI ấy không tự nhiên mà có, nó thường tỏa ra từ năng lượng của trí tuệ, của sự thông thái, rèn giũa bản thân. Và đó mới là giá trị mà nhà Phật luôn khuyến khích chúng ta hướng tới.

Có thể thấy tướng mạo không luôn cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài, hơn nữa nó biểu lộ ra vận mệnh tương lai của một người.

Đừng quên lời Phật dạy rằng mọi thứ trong cuộc đời này đều vô thường. Khi ta nhận ra mọi thứ đều là giả tạm thì cũng là lúc ta nên tập trung để trả lời câu hỏi: Ta phải chuẩn bị những cái gì cho cái chết để tập trung toàn lực vào đó, không lãng phí thời gian của mình.

Con người có phần hồn và phần thể xác, thể xác rồi sẽ già yếu, xấu xí và chết đi nhưng linh hồn sẽ vẫn còn mãi. Chúng ta là những linh hồn đến trái Đất này mượn thể xác là để học hỏi, rút kinh nghiệm cho từng những sai lầm của mình để trưởng thành.

Bài học về Sắc cũng có thể được xem là bài học đáng giá nhưng bên cạnh đó đừng quên học thêm vô số những điều khác để nuôi dưỡng linh hồn của bạn.
 
Trong “Tứ khố toàn thư” viết: “Vị tương nhân chi tương, tiên thính nhân chi thanh; vị thính nhân chi thanh, tiên sát nhân chi hành; vị sát nhân chi hành, tiên quan nhân chi tâm". 
 
Ý nói rằng, đừng nhìn tướng mạo người mà trước tiên hãy nghe thanh âm của người ta, đừng nghe thanh âm người mà trước tiên hãy quan sát hành vi của người ta, đừng quan sát hành vi người mà trước tiên hãy xét cái tâm của người ta.

Thay vì quá để ý tới Sắc, bạn hãy để ý tới Tâm của mình ngay từ giây phút này bạn nhé!

tư vấn phong thủy thiết kế kiến trúc thi công xây dựng dân dụng thi công đình chùa miếu mạo vật phẩm phong thủy.0988611829

 

Lời Phật dạy cho người nóng tính, nhớ để chớ phạm sai lầm

 Nóng giận là cơ chế, hay nói cách khác đó như một sự phản xạ của con người trước những điều không như ý muốn. Chẳng hạn như, bạn muốn thực hiện một việc gì đó, nhưng bạn lại không thực hiện được. Điều này làm bạn tức giận… Vậy làm sao để tránh hoặc kìm nén cơn nóng giận đó, sau đây là những lời Phật dạy cho người nóng tính.
Câu chuyện kể rằng: Có một anh chàng là một người nóng tính, lúc nào cũng cau có, tức giận, đụng chuyện gì cũng tỏ vẻ khó chịu và không hài lòng đến mức không thể khống chế được hành vi của mình. Anh ta biết sự tức giận của mình không những làm ảnh hưởng tới mọi người xung quanh, mặt khác điều này khiến anh ta bị cô lập hoàn toàn, bởi cái tính khí không ai ưa đó.
 
Rồi một ngày, anh ta tìm tới một ngôi chùa, sau vài lần thử về tính kiên nhẫn cũng như sự kiềm chế sự nóng giận của bản thân, anh ta rút ra được bài học rằng sự tức giận là không đáng, tức giận hay không cũng do bản thân mình mà ra.
 
Loi Phat day cho nguoi nong tinh, nho de cho pham sai lam hinh anh
 
Tức giận càng làm cho con người căng thẳng, tự làm cho mình khổ đau, và những người xung quanh cũng theo đó mà buồn lòng. Lúc tức tối tức giận, không gì ngăn cản cái miệng, buông lời quái ác, một số lời lẽ trong đó có thể làm đau lòng người nghe, thậm chí có cả những người yêu thương quan tâm mình.
 
Theo tâm linh, làm theo lời Phật dạy, con người không nên tức giận, nóng giận, bởi Tức giận là cuộc kinh doanh lỗ nhất trên đời. Phật không phân biệt nóng giận vì có lý do chính đáng hay không chính đáng, hợp lý hay không hợp lý. Chỉ biết rằng khi nóng giận, tâm con người chắc chắn không đủ để kiểm soát hành vi và ngôn ngữ. Phật dạy : “Hãy từ bỏ nóng giận thì phiền não sẽ

2. Không nên kìm nén

 
Theo Lời phật dạy, trong đạo Phật rất tối kỵ và không chấp nhận việc đè nén dằn ép. Bởi đó không phải là phương cách giải quyết hữu hiệu tuyệt hảo làm cho ta hết đau khổ. Càng ức chế đè nén nó chừng nào, thì lòng bực tức sân hận của ta càng tăng trưởng lớn mạnh thêm chừng nấy. 
 
Ðến một lúc nào đó, ta không còn ức chế đè nén sức ép của nó nữa, thì chừng đó nó sẽ nổ tung lên dữ dội và tàn phá rất mãnh liệt. Ðây là một hậu quả rất tai hại, mà không ai có thể lường trước được. 
 

3. Không nên căm hận, thù ghét

 
Phật dạy ta không nên nuôi dưỡng hạt giống thù hận ganh ghét với bất cứ một ai. Ðôi khi ta sai lầm mà ta vẫn cứ khư khư cố chấp bảo thủ cái định kiến của ta.
 
Loi Phat day cho nguoi nong tinh, nho de cho pham sai lam hinh anh
 
Lòng tự ái của ta lúc nào cũng muốn ta phải lấn lướt hơn người. Muốn hạ nhục người mà ta căm tức thù ghét đến tận cùng đau khổ thì ta mới hả dạ. Tâm trạng đó, thật là quá ác độc!
 
Dù cho ta có thỏa mãn vị ngọt của sân hận, nhưng lòng ta luôn luôn bất an và đau khổ. Ðó là điều mà ta tự chuốc quả khổ cho ta và làm tan nát đổ vỡ tình thân thuộc, bạn bè thân yêu của ta mà thôi. 
 

4. Tránh nói những lời cay độc

 
Loi Phat day cho nguoi nong tinh, nho de cho pham sai lam hinh anh
 
Dân gian có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, có thể trong lúc nóng giận, ta có thể dùng những lời nói cay độc làm tổn thương, khiến người ta đau khổ, thì chính ta đã rước lấy nỗi khổ đau trước rồi. Lời Phật dạy cho người nóng tính, tâm Phật nhưng khẩu xà, khó giữ vinh hoa.
 
Chỉ một giây nóng giận, chúng ta có thể làm tổn thương người khác bằng những từ ngữ được thoát ra từ miệng chúng ta. Điều này sẽ làm tan vỡ mọi mối quan hệ. Hãy khéo biết vỗ về an ủi chăm sóc khi cơn giận nổi lên, thì cường độ của sự giận tức sẽ không còn cơ hội bộc phát mạnh mẽ. Nguồn tuệ giác của đạo Phật giúp cho ta tháo gỡ thoát qua những cơn si mê giận tức này. không đến với các người”.

Loi Phat day cho nguoi nong tinh, nho de cho pham sai lam hinh anh
 

Lời Phật dạy cho người nóng tính cần nhớ:

 

1. Tĩnh tâm

 

Tùy theo mỗi người, mà cơn sự tức giận được biểu hiện dưới những dạng khác nhau. Người thì có thể chửi bới những người xung quanh bằng những ngôn ngữ thâm độc, hay hành động một cách điên rồ bằng cách đập phá,… 
 
Chính vì vậy, tĩnh tâm là một phương pháp giúp con người nhìn nhận lại bản thân mình, tĩnh tâm tức làm cho con người biết cân bằng giữa sự việc bên ngoài và cơn nóng giận bên trong được hài hòa hơn.

 

Lời Phật dạy về sám hối: Làm người phải biết “hối” mới mong nhẹ nghiệp

Lời Phật dạy về sám hối giúp ta nhận ra rằng phải biết ăn năn, hối cải về những tội nghiệp dù lớn dù nhỏ mà ta gây ra thì mới mong lòng được thành thơi, nhẹ nhàng. Khi đó, phúc báo sẽ đến với những người biết sám hối

1. Sám hối nghĩa là gì?


Loi Phat day ve sam hoi
 
Lời Phật dạy về sám hối là gì?
 
Sám hối theo cách hiểu thông thường là nhận biết các lỗi lầm mình đã gây ra, ăn năn sửa chữa lỗi lầm đó và hứa không tái phạm sai lầm này về sau.
 
Khi ta muốn lòng thảnh thơi, nhẹ nhõm, trút bỏ hết những tội lỗi cho tâm hồn thư thái thì ta phải tìm cách tẩy trừ cho hết bụi bặm từ những lỗi lầm mà ta đã gây ra. Trong đạo Phật, phương pháp tẩy trừ đó được gọi là sám hối.
 
Chữ “sám” trong tiếng Phạn được gọi là “samma”, tiếng Hán dịch ra là “hối quả”. Trong Kinh Pháp Bảo Đàn có nói: “Sám giả sám kỳ tiền khiên, Hối giả hối kỳ hậu quả”. Tức là, Sám là ăn năn hối lỗi trước, còn Hối là chừa bỏ lỗi lầm về sau.
 
Nếu chỉ dùng một chữ “sám” hay một chữ “hối” thì sẽ chưa đủ nghĩa, bởi vậy đạo Phật từ xưa đã ghép hai chữ lại với nhau thành một từ “sám hối”, tiếng Việt dịch ra là “ăn năn chừa lỗi”.
 
Từ “sám hối” đã hàm chứa ý ăn năn, hối hận vì những lỗi lầm đã gây ra trong quá khứ và hứa từ giờ về sau sẽ không tái phạm. Nếu chỉ ăn năn mà sau này vẫn tiếp tục phạm phải thì sẽ không theo đúng nghĩa của sám hối trong đạo Phật nữa.
 

2. Vì sao ta phải sám hối?
 

Loi Phat day ve sam hoi - vi sao phai sam hoi
 
Sống trong trần thế, chẳng ai là người không mắc phải sai lầm. Cõi đời được gọi là cõi trần, mà đã là cõi trần thì làm gì có ai hoàn toàn trong sạch?
 
Bụi đời đã phủ lên thân ta, len lỏi trong từng tế bào của ta. Chúng che mờ mắt khiến ta không nhìn thấy con đường chính đạo, khiến ta lầm đường lạc lối, vẩn đục tâm hồn.

Có thể bạn quan tâm: Sống tốt, giúp nhiều người có cần phải sám hối?
 
Sám hối cũng có thể hiểu đơn thuần là lời xin lỗi. Đây là một hành vi đạo đức của con người khi họ gây ra lỗi lầm và muốn được người bị tổn thương tha thứ. 
 
Xin lỗi cũng là bài học mà ta được cha mẹ, thầy cô dạy dỗ từ khi còn bé và đó là điều rất cần thiết trong cuộc sống.
Thế nhưng đâu phải ai cũng có thể và bằng lòng nói ra lời xin lỗi. Con người ta bị chính chấp ngã và chấp thủ của mình ghìm chặt.
 
Chấp ngã là đề cao cái tôi của bản thân, dù biết mình sai, mình có lỗi nhưng không chịu nhận lỗi vì sợ đánh mất giá trị của mình khiến người khác coi thường.
 
Chấp thủ là khăng khăng, cố chấp cho rằng mình luôn đúng, còn người khác thì sai. Đó còn gọi là tính bảo thủ.
 
Vậy nên với những người như vậy, lời xin lỗi trở nên vô cùng nặng nề và khó mà nói ra.

Loi Phat day ve sam hoi - sam hoi la gi
 
Đức Phật dạy: Trên đời có hai kiểu người đáng quý nhất, một là người không mắc phải lỗi lầm gì, hai là người có lỗi nhưng biết sai và chịu sửa chữa.
 
Đã là con người, chúng ta ít nhiều sẽ mắc phải những lỗi lầm trong cuộc sống, đó chính là cái “nghiệp” của mỗi người. Vậy, bao giờ trả hết nghiệp? Đây là thắc mắc muôn thuở của đời người.
 
Nghiệp nặng hay nghiệp nhẹ còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó bao gồm cả việc biết mình sai và sửa sai như thế nào. Làm được điều này sẽ giúp ta nhận được sự kính trọng của người khác, khiến lòng nhẹ nhõm, thư thái. Nhờ vậy mà “nghiệp” cũng vơi nhẹ đi.
 
Đó là lý do vì sao chúng ta nên sám hối.
 

3. Ý nghĩa của sám hối trong đạo Phật
 

Loi Phat day ve sam hoi - y nghia cua sam hoi
 
Cả cuộc đời, ai cũng đều tạo ra rất nhiều cái tội và cứ tiếp diễn hết kiếp này sang kiếp khác, vô tận mãi không dừng.
 
Bởi chúng ta là người phàm, bị những suy nghĩ phàm tục, cái lợi trần thế, sống trong sự u mê nên luôn có những suy nghĩ và hành động sai trái, gây tổn thương cho người khác.
 
Từ đó hình thành nên tội nghiệp – tức cái nghiệp do tội lỗi mà ta gây ra.
 
Tuy nhiên, những tội nghiệp ấy không phải chỉ đời này mới có mà đã tích tụ từ nhiều đời, nhiều kiếp của ta trong quá khứ. Đó cũng chính là lý do ta mãi luẩn quẩn trong vòng luân hồi nhân – quả do những tội nghiệp ta đã tạo ra.

Bạn có biết: Sám hối, giúp người là phương pháp giải hạn bằng cách áp dụng luật nhân quả
 
Trong lời Phật dạy về sám hối giúp ta hiểu ra rằng, mọi tội lỗi trên đời đều do 10 điều điều ác đến từ “thân” (hành động), “khẩu” (lời nói), “ý” (suy nghĩ) gây nên. 
 
10 điều ác ấy bao gồm:
 
+ 3 điều về “thân”: Sát sinh, trộm cắp, tà dâm
 
+ 4 điều về “khẩu” (miệng): Nói dối, nói lời hung ác, nói lời thêu dệt, nói lời gây chia rẽ
 
+ 3 điều về “ý”: Tham, sân, si

Xem thêm: Như thế nào là phạm tội tà dâm, quả báo tà dâm?
 
Những người đã gây ra tội lỗi làm người khác tổn thương thường thấp thỏm không yên lòng, lương tâm cắn rứt hoặc gặp phải những chuyện không may về sau. Nhưng chỉ cần thành tâm sám hối sẽ thấy lòng được thanh thản, tâm hồn nhẹ nhõm.
 
Sám hối còn giúp diệt trừ những tính xấu, ngăn chặn những lỗi lầm có thể phát sinh trong tương lai nhờ vậy mà con người ta sẽ trả dần được nghiệp của kiếp này, tiêu trừ tội lỗi của quá khứ để tương lai nhẹ nhõm hơn.
 
Do đó, sám hối là điều tất nhiên phải thực hiện với mỗi người. 

 

4. Phật dạy các cách sám hối
 

Loi Phat day ve sam hoi - Phat day cach sam hoi
 
Lời Phật dạy về sám hối rằng, tội lỗi đều to cái tâm của con người tạo ra. Kẻ gieo giống xấu thì ăn trái sâu dở, người trồng giống quý thì được hưởng quả ngon ngọt.
 
Tội lỗi do tâm gây ra thì cũng phải từ tâm mà sám. 
 
Sám hối từ thân nghiệp trước, tiếp theo là sám hối nghiệp của miệng. Nếu đời trước đã tạo khẩu nghiệp, đời này dù có nói đúng, nói mỏi miệng cũng chẳng ai nghe.

Đọc ngay: Lời Phật dạy về khẩu nghiệp: Ghi nhớ và tránh ngay kẻo lỡ
 
Trên bước đường tu, phải biết tránh xa các nghiệp từ miệng. Nói đúng, nói đủ, nói những điều có chất lượng. Còn khi dính vào điều thị phi, tốt nhất mình ít nói hoặc không nói, có như vậy lỗi mới sẽ không sinh ra và lỗi cũ cũng tự tiêu trừ.
 
Một khi đã sám hối thân, giữ khẩu nghiệp thanh tịnh, kế đến là phải sám ba nghiệp của ý là “tham, sân, si”. Ba nghiệp này chính là nguồn gốc của mọi tội tỗi.
 
Không để những suy nghĩ tham lam, bực tức, đố kỵ điều khiển lời nói và hành động của ta. 
 
Lòng đang bực thì làm gì, nói gì cũng không tốt. Lòng đang tham thì nhìn nhận không thể khách quan. Lòng đang ghen ghét thì nhìn cái gì cũng thấy xấu xa.
 
Sám hối hết thảy tham, sân, si để tâm lắng yên, trí tuệ minh mẫn sẽ thấy những điều tốt đẹp của cuộc đời. Đó mới chính là sám hối chân chính.

Nếu muốn hiểu rõ hơn về tham - sân - si, bạn có thể theo dõi chi tiết tại bài viết dưới đây: Thế nào là THAM, SÂN, SI? Làm sao để kiềm chế?


Loi Phat day ve sam hoi - quy sam hoi
 
Tuy nhiên, khi nhắc đến sám hối, nhiều người chỉ quan tâm liệu sám hối có giúp xóa tội lỗi và giảm được nghiệp nặng mà họ đã gây ra hay không. 
 
Lời Phật dạy về sám hối rằng, thực tế, có xóa sạch được tội lỗi hay không không quan trọng bằng việc ta có nhận thức được việc mình làm là xấu hay tốt để kiểm soát, thay đổi lời ăn tiếng nói trong cuộc sống hàng ngày.
 
Có những lỗi lầm là cố ý, nhưng có những lỗi chỉ do vô tình không kiểm soát được nên mới gây ra. Bởi vậy, chúng ta luôn phải giữ thái độ biết hối lỗi để không tái phạm mới là điều quan trọng.
 
Nhìn vào cách người khác đối xử với mình sẽ biết được quá khứ kiếp trước ta đã làm ra những chuyện gì. Vì vậy, hãy lấy cuộc đời này làm gương soi để biết ta nên làm gì.
 
Đời người chính là một quá trình tu hành yêu cầu chúng ta phải không ngừng vượt qua nhược điểm của bản thân. Có thế mới xóa bỏ được những tạp niệm, tâm ma khiến ta lầm đường lạc lối để tìm được sự yên bình cho tâm hồn.
 
Biết sám hối là chân lý của đạo Phật. Điều này sẽ giúp ta tránh được sự đố kỵ, những phiền phức không đáng có. Khi ấy, phúc báo sẽ đến với những người biết sám hối.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.