bài viết mới

. An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

 

Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp không cần phẫu thuật thẩm mỹ

Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp xuất phát từ việc rèn luyện bản thân chứ không phải nhờ cậy vào các yếu tố bên ngoài. Những điều này chúng ta đều có thể làm được, miễn là đủ kiên nhẫn và theo đuổi chúng đến cùng.
Người đời ai chẳng muốn mình xinh đẹp, nhất là các cô gái ngày này đang đua theo nhau đi phẫu thuật thẩm mỹ để mong có được nhan sắc mơ ước càng phản ánh được thực tế khao khát cái đẹp của con người hiện đại. 

1. Lời Phật dạy về 4 kiểu phụ nữ trong cuộc đời

 
Chuyện cô nữ tu ngoại đạo Sundarī và kỹ nữ Ciñcā-māṇavikā có sắc đẹp tuyệt trần nhưng lại mang thân phận thấp hèn và cả hai đều bị chết thảm khiến hoàng hậu Mallikā không khỏi phiền lòng và thắc mắc về nhân sinh cõi người.

Sau đó, bà xin được đảnh lễ, hầu Phật rồi thưa rằng:
 
- Bạch đức Thế Tôn! Hôm nay cho đệ tử được hỏi về những điểm giống nhau, khác nhau, liên hệ đến sự đẹp, xấu, giàu, nghèo, sang, hèn của tất thảy nữ nhân trên đời này?
  
Sau khi nghe hoàng hậu trình bày xong, đức Đạo sư thuyết giảng rằng:
 
- Này hoàng hậu Mallikā! Tóm tắt, vậy là có bốn hạng phụ nữ.

+ Hạng thứ nhất: Người xấu xí, đói nghèo và bất hạnh.

+ Hạng thứ hai: Người tuy xấu xí nhưng lại phú quý và vinh hoa.

+ Hạng thứ ba: Người tuy có dung sắc xinh đẹp, mỹ lệ nhưng lại bất hạnh, đói nghèo.

+ Và hạng thứ tư: Người vừa có dung sắc xinh đẹp, mỹ lệ vừa được sống trong phú quý, vinh hoa.
 
Phat day cach co tuong mao xinh dep
 
 
Sau khi giảng giải, phân tích rõ nhân quả của bốn hạng phụ nữ trên đời, đức Thế Tôn kết luận nguyên nhân của những điều trên như sau:
 
1. Nhân duyên tạo nên quả báo có khuôn mặt xấu xí, ngũ quan xiêng lệch, da dẻ sần sùi, tỏa mùi hôi khó chịu, khó nhìn đó là những phụ nữ đó có tính cách nóng nảy, hay sân hận, hoán thù. Họ thường xuyên giận dữ và luôn cau mày, cáu bẳn.
 
2. Nhân duyên tạo nên quả báo người có đời sống cơ cực, đói khổ, thiếu cơm, rách áo là vì họ không có đức tin, không có giữ giới, không biết bố thí.
 
3. Nhân duyên tạo nên người thấp hèn, thân phận nô bộc là vì họ có tâm đố kỵ, ganh ghét, tị hiềm đối với những người có địa vị, danh vọng, tiền bạc.
 
4. Nhân duyên tạo nên người có sắc thân xinh đẹp, da dẻ mịn màng, tỏa mùi thơm, ngũ quan cân đối, tuyệt mỹ là vì họ ít có tâm sân hận, luôn dịu dàng, từ hòa, mát mẻ, thần sắc luôn phấn chấn, tươi vui. 
 
5. Nhân duyên tạo nên người giàu sang, phú quý là họ có đức tin, có tâm tạo phước điền, biết bố thí vật thực, y phục đến cho sa-môn, bà-la-môn hay những kẻ cơ cực, đói nghèo. 
 
6. Nhân duyên tạo nên người cao sang, đạt địa vị, danh vọng là vì họ không có tâm đố kỵ với những người nhiều lợi lộc; không ganh tỵ với những người được tán dương, khen ngợi; không tị hiềm đối với những người được sự cung kính, thường xuyên làm được nhiều việc đúng đắn...
 
Đấy chính là sáu nhân, sáu duyên, sáu hành nghiệp đưa đến sáu quả báo, sáu hoàn cảnh với ngũ quan, dung sắc, tài lộc, địa vị, danh vọng khác nhau.

Trong “Tứ khố toàn thư” viết: “Vị tương nhân chi tương, tiên thính nhân chi thanh; vị thính nhân chi thanh, tiên sát nhân chi hành; vị sát nhân chi hành, tiên quan nhân chi tâm". 
 
Ý nói rằng, đừng nhìn tướng mạo người mà trước tiên hãy nghe thanh âm của người ta, đừng nghe thanh âm người mà trước tiên hãy quan sát hành vi của người ta, đừng quan sát hành vi người mà trước tiên hãy xét cái tâm của người ta.

Điều này càng nhấn mạnh rằng cái “tâm” quyết định cái “tướng” của con người, rằng biến hoá của tướng mặt cũng là biểu hiện ra bên ngoài của sự biến hóa của tâm mang lại.
 
Hoang hau thac mac ve nhan sac cua phu nu
 

2. Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp

 
Theo những lời Phật dạy về cái đẹp ở trên có thể thấy tướng mạo không luôn cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài, hơn nữa nó biểu lộ ra vận mệnh tương lai của một người.

Kinh Phật nói “Tất cả pháp từ tâm tưởng sanh”, tức là thân thể và dung mạo của chúng ta là do “tâm tưởng sanh” (tâm sinh ra). Nửa đời trước của một người, là ảnh hưởng từ kiếp trước, nửa đời sau, chính là tự mình. Vậy mới nói, sau khi đến trung niên, cần phải chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình.

Vì thế, muốn được xinh đẹp chúng ta phải tìm cách rèn giũa nội tâm theo lời Phật dạy như sau:
 

2.1 Sống hiếu thảo

 
Dù có chăm sóc, lo lắng cho bố mẹ bao nhiêu thì ta cũng không thể bù đắp được công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Những ai không có tâm yêu kính cha mẹ thì khó có thể khởi sinh tâm từ bi với hết thảy chúng sinh.

Ngược lại, người biết yêu thương, hiếu kính cha mẹ với tất cả tâm biết ơn và chân thành sẽ luôn nỗ lực sống hướng thiện, chân chính để cha mẹ được vui lòng. 

Không những thế, bạn cần nhớ: Đối xử tử tế với người thân, quan tâm người bên cạnh, khoan dung những người làm bạn tổn thương, vì đây đều là nhân quả. Xem thêm: Lời phật dạy về báo hiếu cha mẹ: Vận may tối thượng ở ngay chữ Hiếu
 
chu hieu luon luon duoc dao Phat de cao
 

2.2 Không sân hận, thường vui vẻ


Sân hận chính là độc dược hủy hoại chính chúng ta theo thời gian, chúng có sức tàn phá mãnh liệt mà ta không nhận ra cho tới khi nhận được kết quả của nó thì đã quá muộn.

Người có tâm sân hận sẽ phải gánh chịu những cảm xúc phiền não, đau khổ hoặc bùng phát qua các hành động như cau có, quát tháo, thậm chí dẫn đến xô xát, đánh đập, tàn sát lẫn nhau.

Những năng lượng tiêu cực này đang nuôi dưỡng trong tâm khiến cơ thể trở nên mệt mỏi, gương mặt trở nên xấu xí.

Ngược lại, tâm thường vui vẻ sẽ giúp cho mình có năng lượng tích cực, lạc quan và tươi trẻ. Muốn thế, bạn nên dành phần lớn thời gian bên người khiến bạn cảm thấy vui cười. 
 
Những người khiến bạn có thể cười mới là người quan tâm, tin yêu bạn sâu sắc nhất, mới là người dành riêng cho bạn. Người có thể khiến bạn mỉm cười là người quan tâm tới bạn nhiều nhất.
 

2.3 Biết bố thí
 

Việc bố thí là việc nên làm thường xuyên nhưng nó xuất phát từ tâm chứ không phải từ mong muốn nhận lại lợi về mình.

Trong Kinh Tăng Chi II, Đức Phật dạy: “Người có bố thí, khi được làm một vị trời hoặc được là người đều vượt qua người không bố thí trên năm phương diện. Đó là thọ mạng, nhan sắc, an lạc, danh xưng và tăng thượng".

Đức Phật lại dạy có ba phần thuộc về người bố thí, đó là: “Trước khi bố thí, ý được vui lòng; trong khi bố thí, tâm được tịnh tín; sau khi bố thí, cảm thấy hoan hỷ.

Thực hành hạnh bố thí ngay lập tức đã giúp ta xả bớt tâm tham lam, ích kỷ; tăng trưởng được tâm từ bi để sống đời sống an vui, khuôn mặt vì thế mà rạng ngời, thần thái cũng thu hút hơn.

Xem thêm: Lợi ích bố thí, cúng dường: Vì sao lễ vật của Hoàng hậu không bằng muối của người nghèo?
 

2.4 Kết thân với người có trí


Câu nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” chưa bao giờ sai vì theo thời gian chúng ta dần hình thành tính cách với người mà ta gần gũi nhất. Do đó, Đức Phật khuyên ta nên gần bậc hiền thiện để học hỏi những đức tính tốt đẹp, hướng tới cuộc sống lành thiện, bỏ ác làm lành thì chắc chắn người đó sẽ được tăng trưởng trí tuệ.

Người biết kính trọng bậc Hiền Thánh cũng sẽ đoạn trừ được tâm kiêu căng, thân tâm luôn được an lạc, dung mạo được trang nghiêm tốt đẹp. 

Trong bài kinh Điềm Lành Tối Thượng, Đức Phật dạy:
 
“Không thân cận kẻ ngu
Nên gần gũi bậc trí
Tôn kính người hiền thiện
Là điềm lành tối thượng”.
 
ket than voi nguoi co tri de hoc hoi
 

2.5 Không chê bai người xấu xí, ghen tị người đẹp

 
Ta muốn xinh đẹp thì người đời cũng vậy nhưng không phải ai cũng may mắn và họ thường cảm thấy tự ti, mặc cảm, đau khổ, bị mọi người xa lánh và gặp nhiều thiệt thòi trong giao tiếp xã hội cũng như công việc.

Do vậy, bằng sự cảm thông, thấu hiểu ta nên học cách chia sẻ và tôn trọng họ. Đây chính là pháp thực tập về tâm từ bi rộng lớn. Khinh chê dung mạo người khác cũng chính là mình tự gieo nhân xấu, sẽ gặt phải quả báo bị xấu xí nhiều đời nhiều kiếp về sau.
 
Muốn xinh đẹp ta lại càng thấy vui và chúc phúc cho ai có tướng mạo đẹp. Mình không nên ghen ghét, đố kỵ mà hãy cùng tán thán, hoản hỷ với họ đó là cách thể hiện rằng ra cũng muốn điều ấy. Nếu cố tình chê bai họ thì nhân ta tạo ra đó là: không thích người xinh đẹp vì thế ta cũng chẳng thể nào đẹp lên được.
 
Tin sâu nhân quả và thực hành những lời Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp để tâm của chúng ta đẹp lên, trang nghiêm lên thì tướng cũng sẽ đẹp, trang nghiêm lên. Đó mới là cái đẹp lâu dài mà việc phẫu thuật thẩm mỹ không thể sánh được.
 

2.6 Khó mà trẻ mãi không già


Những người giàu có từ xưa luôn muốn kéo dài tuổi thọ của mình nên muốn được “Trường sinh bất tử” hay “trẻ mãi không già”.

Nhưng Đạo Phật khuyến khích chúng ta sống thực tế hơn, hiểu được dòng trôi chảy với thời gian và thuận theo tự nhiên.

“Có sanh tức có già chết”, Đức Phật đã dạy như thế. Kinh Pháp Cú khuyên mọi người tập quan sát và hiểu về bản thân mình: “Xe vua đẹp cũng già; thân này rồi sẽ già”.

Thực tập cách nhìn trôi chảy đối với mọi hiện hữu và sống với tâm thanh thản, bớt ưu tư lo lắng về sự thực trôi chảy ấy thì đấy là phương pháp sống khỏe sống đẹp được nói đến trong đạo Phật. Đó cũng chính là đường hướng thực nghiệm an lạc, giải thoát, là nghệ thuật giữ cho sắc đẹp luôn được tươi tắn, không héo mòn, như lời Phật dạy.

 

10 Lời Phật dạy về nghiệp lành mang phước đức bền lâu

 Để có thể sống thật vui vẻ, hạnh phúc chúng ta phải để cho bản thân được thoải mái, bình yên. Khi nắm được những điều này, ai cũng có thể sống một cuộc sống thật vui vẻ!
Vạn vật trên trái đất từ con người đến cỏ cây, chim muông, hoa lá, lâu đài, phố thị, làng mạc…đều nương tựa trên mặt đất. 
 
Cũng như vậy, chúng sinh hữu tình, các bậc trí tuệ, chư thánh, đức Phật…cũng do 10 nghiệp lành mà có sắc thân, tướng mạo, y báo, chánh báo sai khác, dị đồng…
 
Lời Phật dạy, mười nghiệp lành không chỉ ngăn giữ chúng ta khỏi bị đọa lạc vào con đường đau khổ, mà còn mở cánh cửa hạnh phúc an vui.

Mười nghiệp lành thường quyết định duyên lành, làm cho con người thông minh sáng láng, học hành thành đạt, sự nghiệp hanh thông, gia đình ấm êm và cả trí tuệ thông hiểu con đường xuất ly ba cõi nữa.


Loi phat day ve Nghiep lanh giup cuoc song hanh phuc hon
 
 

1. Thân vĩnh viễn từ bỏ sự giết hại các loài hữu tình

 
Lời Phật dạy về nghiệp lành, tất cả các loài hữu tình ở trên mặt đất, dưới biển, ao hồ, sông rạch, trên hư không… đều có sự sống, có tâm tính, biết đau đớn – người Phật tử phải biết tôn trọng, chẳng nên giết hại.

Chúng đều do sự chi phối, tác động của nghiệp, là thừa tự của nghiệp. Khi chúng trả hết ác nghiệp, chúng có thể trở lại thân người. 
 
Trái lại, nếu không tạo trữ phước lành, cứ tà kiến, ngu si, ác độc làm việc dữ; chúng ta cũng phải bị đọa vào các cảnh giới đau khổ ấy. Để tránh khỏi sự khổ báo và trả vay nhân quả, chúng ta chẳng nên sát sanh hại vật; dù sinh mạng chúng nhỏ nhiệm thế nào.
 
Nếu biết vĩnh viễn từ bỏ sự giết hại, người Phật tử sẽ phát triển được lòng từ bi và những trạng thái tâm ác độc, hung dữ lần hồi sẽ lắng dịu.

Tâm từ càng phát triển thì tâm sân, sát, hận, ưu sẽ không còn. Khi ấy, người Phật tử sẽ cảm nghe một năng lực từ hòa, mát mẻ từ bên trong lan tỏa ra bên ngoài, thấm nhuần khắp cả không gian, người, vật, cây, cỏ…Đó cũng là lúc mà nghiệp lành thứ nhất đã thành tựu, đã tuyệt hảo, trọn vẹn, viên mãn vậy.
 

2. Thân vĩnh viễn từ bỏ trộm cắp của cải, tài sản của người khác.

 
Của cải, tài sản, cái ăn, cái mặc, phương tiện, nhu cầu sinh sống của mọi người trên thế gian; một phần do phước báu tạo trữ từ nhiều kiếp nên được thọ hưởng sung mãn, dư dật trọn đời; còn đa phần là do lao tâm, lao lực, đổ mồ hôi, sôi nước mắt; chịu khó làm ăn, trăm phương nghìn kế, thức khuya dậy sớm, chăm chuyên cần mẫn, biết để dành, vun quén, tiết kiệm… mới có được.
Nếu khởi tâm trộm cắp đã là ý nghĩ bất chính, đã do lòng tham khởi động, xúi giục, sai bảo. Là nô lệ của vô minh, ái dục và si mê.

Nếu không tỉnh thức, tự chủ, tự chế… thì lòng tham kia sẽ che mờ tâm trí, bịt mắt lương tri, rồi nó sẽ dẫn chúng ta đến chỗ tội tù, lao hình thống khổ.

Chỉ “không khởi tâm” trộm cắp, từ bỏ vĩnh viễn không lấy cắp đã là một nghiệp lành cao cả, sẽ đem đến an vui, an toàn cho mọi người xung quanh và xã hội rồi.
 

3. Thân vĩnh viễn từ bỏ tà dâm, tà hạnh.

 
Gia đình là nền tảng của xã hội. Gia đình được hạnh phúc, an vui thì xã hội mới được hạnh phúc, an vui.

Sự chung thủy vợ chồng là nét đẹp văn hóa truyền thống của nền đạo đức và luân lý Đông phương.

Bởi vậy, tục ngữ mới nói: “Thuận vợ thuận chồng, tát biển đông cũng cạn”. 
 
Lời Phật dạy về tình yêu đích thực nhất định phải khắc cốt ghi tâm. Những bổn phận, trách nhiệm của vợ đối với chồng, của chồng đối với vợ, trong đó sự thương yêu và lòng chung thủy luôn được xem trọng hàng đầu.

Vì vậy, khi muốn gia đình mình được hạnh phúc, an vui thì ta không nên phá hoại hạnh phúc và an vui của gia đình người khác.
 
10 nghiep lanh mo canh cua hanh phuc an vui

 

4. Khẩu vĩnh viễn từ bỏ lời nói dối
 

Thế gian ai cũng ưa ăn ngay nói thật. Lời nói chân thực, biểu hiện đức độ, sức mạnh nội tâm, đem đến sự tin tưởng, tin cậy, tín cẩn ngọt ngào và dễ mến giữa cuộc đời này.
 
Những kẻ có nói không, không nói có, bóp méo sự thật, xuyên tạc lẽ phải thường đem đến nhiều nguy hại, khổ đau và bóng tối cho trần gian biết là ngần nào?
 
Lắng nghe lời Phật dạy về nghiệp lành, là người Phật tử, chỉ có việc “từ bỏ vĩnh viễn lời nói dối” đã là tốt đẹp và cao cả lắm rồi.

Trên phương diện tương quan nhân quả, nghiệp lành này mang đến cho cuộc đời sự bình yên; hoặc ít ra là tạo được không khí trong lành, không bị ô nhiễm bởi những tác hại do những lời nói dối gây ra.
 

5. Khẩu vĩnh viễn từ bỏ lời nói vu oan, vu cáo
 

Lời nói dối đã độc hại, nguy hiểm mà lời nói vu oan, vu cáo kẻ khác còn thâm hiểm, độc ác hơn nhiều.
 
Lời nói dối, ban đầu, có thể do tham sân điều động nhưng chỉ ở mức độ vừa phải. Lên đến cấp độ vu oan, vu cáo thì tham sân ấy đã cương mãnh hơn nhiều.

Đã trở nên mù quáng lý trí, đã đánh mất nhân tính, đã rời xa đạo đức, luân lý và lẽ phải ở đời.

Tham sân ở đây đã trở nên tham độc và sân độc, đã biến con người đầy đủ nhân tính, thiện lương thành các loài rắn rít, bò cạp hoặc độc trùng ghê tởm khác.
 
Là người Phật tử chân chính, không những phải giữ trọn nghiệp lành không nói dối mà còn biết từ bỏ vĩnh viễn lời nói vu oan, vu cáo, giá họa, đẩy người khác đến chỗ không tội mà thành tội, không làm mà thành làm, xô người khác vào vực thẳm tội tù hoặc suốt đời bị đọa đày, oan khuất, tối tăm, thống khổ.
 

6. Khẩu vĩnh viễn từ bỏ lời nói cộc cằn, thô lỗ, chửi rủa, mắng nhiếc, ác ngữ…
 

Lời cộc cằn, thô lỗ, chửi rủa, mắng nhiếc… không ác độc nhưng cũng chẳng hay ho, tốt đẹp gì, đều đem đến nguy hại cả.

Những lời nói như thế ấy làm đau lòng người khác, thường đưa đến sự xô xát, đánh đập tay chân hoặc đùi gậy, dao búa đến sứt đầu, bể trán mà thôi.
 
Người có học thức, hiểu biết, nội tâm đã được huấn luyện, có tu tập; thường dễ dàng tránh xa những lời nói kiểu này.

Lắng nghe lời Phật dạy về nghiệp lành, là Phật tử chân chính, ngôn ngữ nói ra phải dịu dàng, từ ái, khiêm tốn dễ nghe. Người ta thường ví miệng thơm như hoa lan để nói đến người có lời nói chân thật, ái từ là vậy.


Gieo nhan nao gat nghiep ay

 

7. Khẩu vĩnh viễn từ bỏ lời nói nhảm nhí, vô ích, rỗng không, phù phiếm…

 
Người xưa nói: Một ngày không đọc sách, một ngày hôi miệng! 
 
Những lời nói rỗng không, nhảm nhí, tục tĩu, vô ích… lâu ngày thành thói quen, tích lũy thành nghiệp ác.

Những lời nói bỡn cợt, ba lơn, ba láp, ba xàm; ban đầu tưởng là vô hại, nhưng lâu dần chúng trở thành cá tính khó rời; khiến ta thành kẻ không đứng đắn, thiếu tư cách, mất phẩm chất thật là uổng phí vậy.

Khi mà đã trở thành như thế thì kẻ ấy dù có chân đứng, địa vị, danh vọng và sự nghiệp gì trên cuộc đời cũng sẽ bị người coi khinh, khi rẻ, nhạo báng, xem thường!
 
Do đó, chúng ta cần vĩnh viễn từ bỏ lời nói nhảm nhí, vô ích, rỗng không, phù phiếm… để tâm luôn được bình an.
 

8. Ý vĩnh viễn từ bỏ sự tham lam

 
Lòng tham tung rải bóng tối, đau khổ và tang thương cho nhân loại từ xưa đến nay. Lòng tham không chừa một ai trên trần thế! Tham ít khổ ít, tham nhiều khổ nhiều, đấy là định luật tất yếu.
 
Do đó,  người Phật tử chân chính muốn chấm dứt các khổ đau, phiền não thì phải biết nghe lời từ bi và trí tuệ của đức Đại Giác; phải biết vĩnh viễn từ bỏ lòng tham này vì lợi ích cho mình và cho người.

Đây là nghiệp lành vừa có phước báu nhân thiên vừa gieo duyên với cứu cánh giải thoát tối hậu.
 

9. Ý vĩnh viễn từ bỏ sự oán hận (thù oán, oán hận, ác ý)


Hanh phuc khi tao nghiep lanh
 
 

Sự oán hận có thể hủy diệt nhân loại, thiêu cháy một làng, một xóm. Nó có thể tạo ngũ nghịch đại tội và đưa chúng ta vào hằng trăm loại địa ngục đồng sôi, lửa đốt, dao đâm, vạc dầu… thật vô vàn thống khổ.
 
Biết sự nguy hại của oán hận, người Phật tử chân chính nguyện phát triển nghiệp lành này, bằng cách tỉnh niệm thường xuyên để thấy rõ sự dấy khởi của nó và vĩnh viễn từ bỏ, loại trừ ưu và hận ra khỏi tâm.
 

10. Ý vĩnh viễn từ bỏ tà kiến (chuyển tà kiến thành chánh kiến)

 
Tà kiến là thấy sai, thấy lệch, thấy nghiêng, thấy một bên, thấy một phía, không thấy được cái chơn, cái thực, cái toàn diện.

Tuy nhiên, mới thấy tà như vậy cũng chưa phải tà kiến. Người thấy tất cả cái tà ấy, còn chấp cái tà ấy là chánh, là sự thật; rồi còn ra sức bảo vệ, phát triển quan điểm lệch lạc ấy nữa, mới chính thật là tà kiến.
 
Những người học Phật thường gọi danh những người chấp đoạn là đoạn kiến, chấp thường là thường kiến. Đoạn kiến và thường kiến chính là tà kiến vậy.
 
Đoạn kiến là quan niệm cho rằng chết là hết, không còn gì. Không có kiếp này, kiếp kia, không có thiện ác, không có thiên đường, địa ngục, không có nhân quả báo ứng.

Và, đạo đức, luân lý trên thế gian chỉ là trò u mê, ngốc nghếch! Vậy hãy hưởng thụ thân xác, làm cho “cái ta” hiện giờ đây được sung sướng, cực lạc. Hưởng thụ dục lạc ngũ trần chính là Niết-bàn vậy.

Các nhà đoạn kiến có quan niệm như vậy rồi dạy môn đệ, viết sách để quảng bá tư tưởng ấy. Chủ nghĩa duy vật chất, chủ nghĩa hư vô, chủ nghĩa hiện sinh rơi vào đoạn kiến này.
 
Thường kiến có quan điểm cho rằng có một linh hồn, một tự ngã thường hằng bất biến, không thay đổi, đầu thai từ kiếp này sang kiếp kia.

Do vậy, kiếp này làm vua thì kiếp sau cũng làm vua. Thương gia, tướng cướp, cùng đinh hoặc đui, què, mẻ sứt… kiếp này thì kiếp sau cũng y như thế.

Làm thiện chẳng có tích sự gì, làm việc ác mà được sung sướng thì cứ làm. Nhân, nghĩa, đạo đức, luân lý là con ngáo ộp dọa người đó thôi.
Chúng ta do Thượng đế đã cho giàu sang thì sẽ giàu sang mãi mãi…
 
Như vậy, đoạn kiến và thường kiến đã đầu độc thế gian, làm cho thế gian đổ nát, hoang vu, điêu tàn, băng hoại. Nó thiêu huỷ, đốt cháy đạo đức, nhân luân, nhân tính cùng các giá trị tinh thần thiêng liêng, cao cả khác.

Ngoài ra, rải rác trong kinh điển, còn có những cái gọi là biên kiến, kiến kiết phược, kiến hoang vu, kiến sa mạc, kiến điên đảo, kiến rừng rậm… đều là bà con họ hàng với tà kiến cả vậy.
 
Người Phật tử phải biết chuyển cái thấy sai thành cái thấy đúng, cái thấy nghiêng lệch bằng cái thấy chính chơn, nghĩa là phải biết chuyển tà kiến thành chánh kiến.
 
Chánh kiến thuộc tuệ phần, quan trọng nhất trong con đường Thánh đạo có 8 nhánh. Vậy chuyển tà kiến thành chánh kiến đúng là nghiệp lành tối thượng, cao cả nhất để đến nơi giải thoát, an vui, chân hạnh phúc. Lắng nghe lời Phật dạy để hướng tới cuộc sống vui vẻ, viên mãn.

 

Lời Phật dạy: "Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh con người chính là quay trở về"

Của cải dù nhiều hay ít thì khi nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng thể mang theo. Theo lời Phật dạy về sự trở về: "Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh con người chính là quay trở về".

Loi Phat day ve dieu y nghia nhat cua sinh menh con nguoi hinh anh
Ảnh minh họa
Câu chuyện sau đây sẽ là câu trả lời cho điều đó.
 
Năm 1921, Lewis Lawes trở thành giám đốc nhà tù nổi tiếng khủng khiếp ở Mỹ. Catherine, vợ của Lawes là một phụ nữ đặc biệt. Lúc Lawes tiếp quản nhà tù, Catherine vẫn còn khá trẻ dù họ đã có ba đứa con. Khi đó tình trạng trại giam khá hỗn loạn và nguy hiểm, ai cũng khuyên can, song họ không ngăn được bà thường xuyên đến đó.
 
Dường như bà không thấy có bất kì sự nguy hiểm nào khi đối diện với các tù nhân, mặc dù nhà tù nơi chồng bà cai quản nối tiếng về những tù nhân bất trị, đã phạm những tội ác đáng sợ.
 
Các tù nhân thường thấy bà đến, gương mặt bình thản, thân thiện, bà đẹp và dịu dàng, mỗi căn phòng nơi giam giữ các phạm nhân bà đều ân cần dừng lại, hỏi thăm, chia sẻ với họ đôi câu chuyện.
 
Một hôm, nhà tù tổ chức giải đấu bóng rổ, bà đưa 3 con nhỏ của mình đến xem, bà còn không ngần ngại ngồi xem trận đấu chung với các tù nhân. "Vợ chồng tôi đều rất quan tâm đến họ. Và tôi tin họ cũng sẽ quan tâm đến chúng tôi. Tôi không thấy có điều gì cần đáng lo cả." – Bà nói khi ai đó lo ngại cho bà.
 
Trong số tù nhân có một người mù, từng bị kết tội giết người, Catherine đã đích thân đến thăm anh ta. Bà cầm tay người tù hỏi:
 
– Anh có được học chữ dành cho người mù không?
 
– Người mù đọc chữ là sao, tôi không hiểu? – Anh ta trả lời.
 
Vậy là bà bắt đầu dạy anh ta chữ nổi. Nhiều năm sau, anh vẫn thường khóc mỗi khi nhắc đến bà.
 
Một người tù khác bị câm điếc, Anh không thể giao tiếp với mọi người. Thế là bà lặn lội đi học ngôn ngữ cử chỉ để về dạy cho anh. Trong gần 20 năm, bà thường xuyên lui tới nhà tù để giúp đỡ các tù nhân.
Nhưng không may, một ngày khi đang trên đường bà bị tai nạn giao thông và qua đời. Lawes phải lo đám tang cho vợ nên vắng mặt và một người khác đã tạm thời quản lý nhà tù thay ông.
 
Ngay lập tức, đã có chuyện không ổn xảy ra. Một đám đông tù nhân đã tập trung ở cổng lớn vào buổi sáng hôm mai táng Catherine, nhất định không chịu giải tán, trong đó có cả những tù nhân hung dữ với tội ác tày trời. Nhiều người trong số họ đã rơi nước mắt.
 
Hiểu được tình cảm họ dành cho Catherine, người quản trại tạm thời nói:
 
– Được rồi, các anh có thể đi tiễn Catherine, nhưng nhớ quay về trại trước khi trời tối.
 
Sau đó, ông ra lệnh mở cổng chính để tất cả tù nhân đến nhà Lawes nhìn mặt Catherine lần cuối. Không có bất kỳ giám thị nào đi theo họ cả. Dòng người xếp hàng ngay ngắn, đi bộ suốt gần một dặm đến nhà Lawes. Đêm ấy, họ trở về đông đủ, không thiếu một ai.
 
Mạnh Tử – Một học trò xuất sắc của Khổng Tử có câu: “Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Nghĩa là bản tính nguyên sơ của mỗi người trong chúng ta đều là lương thiện. Thế nên chúng ta thường thấy mỗi đứa trẻ khi mới sinh ra đều đẹp tựa thiên thần.
 
Nhưng rồi trong dòng xoáy cuộc đời, trải qua bao năm tháng biến động, tranh đấu, bon chen, nhiều người trong họ có thể đã biến đổi thành tàn ác, xấu xa. Người đời cũng không ai muốn tôn trọng hay yêu mến họ nữa.
 
Vậy tại sao Catherine có thể đối xử với họ như thế? Tại sao bà không thấy sợ, khinh bỉ hay căm ghét những người đã phạm phải lầm lỗi đáng sợ hoặc đáng khinh.
 
Chẳng phải trong lòng bà không hề nghĩ chi đến những tội ác họ đã từng phạm phải, chẳng phải bà chỉ nhìn thấy ở họ một sinh mệnh vốn dĩ là lương thiện và bà tin rằng cái cội rễ ấy vẫn ở sâu thẳm trong tâm hồn họ và không bao giờ mất hẳn.
 
Chẳng phải bà hiểu rằng, không ai hoàn mỹ, ai cũng có thể mắc sai lầm. Có thể lớn, có thể nhỏ. Nhưng nếu chỉ nhìn vào sai lầm hay cái xấu của người khác thì trong tâm trí ta cũng chỉ tràn ngập bóng tối của những thứ xấu mà thôi. Và điều đó cũng không thể khiến họ tốt hơn hay khác đi.
 
Điều quan trọng hơn cả sự trả giá, là sự biết nhìn lại, nhận ra và "phản bổn quy chân", quay trở về với bản tính thuần thiện trong trẻo mà mỗi chúng ta đều đã từng có và có thể đã đánh mất trong những năm tháng đầy biến động của cuộc đời.
 
Nhà tù có thể giam giữ thân thể, nhưng bao dung và từ bi mới cứu chuộc được tâm hồn. Mới có thể thực sự đưa con người từ địa ngục trở về và thấu hiểu đến tận cùng giá trị của tình yêu thương, sự chân thành, tấm lòng lương thiện.
 
Những người tù ấy, vào buổi sáng trên con đường đến tiễn đưa Catherine, trong tâm hồn họ chẳng phải sẽ tràn ngập ánh sáng chiếu rọi từ thiên đường, nơi tình yêu, sự chân thành, nhân hậu mà bà đã dành cho họ. Và chẳng phải cái mầm thiện lành bà đã gieo vào tâm hồn họ trong những năm tháng bà còn sống, bằng những ân cần, trìu mến và bao dung ấy đã nảy nở và đơm hoa trong tâm hồn những con người tội lỗi.
 
Và ngay khi chẳng có quản ngục nào đi theo, chẳng có song sắt nào giam giữ thì chính sức mạnh vô hình ấy đã khiến họ không bao giờ làm điều xấu, đã không có tù nhân nào bỏ chạy. Bởi vì họ sẽ sống xứng đáng với sự từ bi, cao thượng mà bà dành cho họ.
 
Phật gia cho rằng: "Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh đời người chính là quay trở về, trở về với bản tính thuần chân nguyên sơ trong mỗi người." Và rằng, Chân – Thiện – Nhẫn là cội nguồn của những điều tốt đẹp..
 
Có Nhẫn mới có thể tha thứ, bao dung với lỗi lầm của người khác, có Thiện mới có thể đem điều tốt lành trao cho người khác, có Chân mới có thể làm mọi việc từ đáy lòng mà không giả tạo.
 
Hãy giữ gìn và vun xới hạt mầm tốt đẹp đó trong lòng mỗi con người, bởi vì không phải chính trị, tiền bạc, dầu mỏ, kim cương mà chính cội nguồn sâu thẳm tạo nên sinh mệnh và vũ trụ ấy mới có thể cứu rỗi thế giới này.

 

Lắng nghe lời Phật dạy về 5 chữ "đừng", cuộc đời đổi thay mỗi ngày

Tâm yên lòng thanh thản, tâm động lòng nổi sóng gió. Sống mà cứ đấu đá, tranh giành, ganh đua nhau từng chút một bảo tâm làm sao an yên? Vì thế, hãy ghi nhớ lời Phật dạy về 5 chữ ĐỪNG dưới đây để cuộc sống không phải vướng bận điều gì nữa!

1. Cái đừng thứ nhất: Có thù hận đừng ghi nhớ

 
loi phat day ve 5 chu dung hay nhat
 
 
 
 
 
 
Cuộc sống này vốn dĩ rất ngắn ngủi, thay vì thù hận người khác sao không thử mở rộng tấm lòng, đối xử một cách bao dung với họ một lần? Người xưa thường nói rằng hành thiện tích đức chính là yếu tố phong thủy lớn nhất trong cuộc đời mỗi người, hãy thử một lần kiểm nghiệm xem sao!
 
Dùng thiện lương nhân ái để đối đãi, không để ý những chuyện nhỏ, gạt bỏ ân oán, buông bỏ thù hận,…chính là cách làm cho cuộc đời của bạn luôn vui vẻ, thanh thản mỗi ngày.
 
Theo lời Phật dạy, muốn sống trưởng thọ, hãy luôn tuân thủ “tam bất thức” (không cần biết 3 điều): không quan tâm ân oán, không quan tâm tuổi tác, không quan tâm bệnh tật. Vì thế, để cuộc đời đổi thay mỗi ngày, vận mệnh cải biến theo chiều hướng tốt, hãy học chữ đừng thứ nhất: bỏ qua thù hận, đừng ghi nhớ mà chuốc lấy phiền não.
 

2. Cái đừng thứ hai: Tức giận đừng để trong lòng

 
thu-han-dung-ghi-nhho
 
“Nhân vô thập toàn”, nếu ai cũng hoàn hảo thì đời chẳng còn điều gì để bàn luận nữa. Trong cuộc đời, ai cũng có thể phải gặp những chuyện khó khăn hay không vừa ý, nhưng cũng đừng vì thế mà tức giận để “nộ khí xung thiên”. Tức giận là tồn tại khách quan, không nên giữ ở trong lòng, nín thở thì khí sẽ ứ tắc, khí ứ tắc thì sẽ sinh bệnh.

Đâu là cách đổi mệnh để sống thọ theo quan niệm của Phật giáo? Gặp phải những sự việc khiến ta tức giận, hãy tìm người để khai thông nó, thổ lộ ra hết, như vậy sẽ gỡ bỏ nó nhanh hơn, nội tâm sẽ yên bình trở lại. Bạn bè chính là giải pháp lựa chọn tốt nhất trong trường hợp này. Bạn bè vừa là nguồn động lực, vừa là chỗ dựa tinh thần, tiếp thêm sức mạnh giúp bạn vượt qua sóng gió cuộc đời.
 
Như vậy, lời Phật dạy về 5 chữ đừng, chữ “đừng”  thứ hai bạn nên học là: Tức giận đừng để trong lòng. Hãy cứ “xả” hết ra để tâm hồn được nhẹ nhõm.

3. Cái đừng thứ ba: Có tình yêu đừng buông bỏ

 
co-tinh-yeu-dung-buong-bo
 
Tình yêu là liều thuốc tinh thần kì diệu, tưới mát tâm hồn trong những ngày hè oi ả, sưởi ấm trái tim trong những ngày đông buốt giá. Ai cũng mong muốn kiếm tìm một người thực sự “tâm đầu ý hợp” rồi mới tính truyện trăm năm, nhiều khi mải mê kiếm tìm sự hoàn hảo mà quên rằng người ấy “xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”.
 
Phật dạy rằng, cho dù yêu hay được yêu đều là duyên phận, đều nên đón nhận, ngày hôm nay bạn buông bỏ, thì kiếp này nó sẽ không bao giờ đến với bạn nữa. 
 
Hiểu để sống và yêu trọn vẹn một đời, vì thế, hãy mở rộng lòng mình đón nhận người đang bên cạnh mình, đừng để đến lúc họ bỏ đi rồi mới cảm thấy hối tiếc: Tại sao không chọn người ấy? Tại sao lại để người ta ra đi?
 

4. Cái đừng thứ tư: Có phúc đừng chờ đợi

 
co-phuc-dung-cho
 
Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời mình, bởi bạn đâu biết ngày mai bản thân sẽ ra sao. Có phúc cứ hưởng, mọi việc đến đâu hay đến đó. 
 
Con cháu đều có phúc của con cháu, đừng quá vì con cháu mà biến mình thành thân trâu ngựa, bởi điều đó chỉ biến bạn thành một con người già nua, thiếu sức sống. Điều này không phải cổ súy cho việc thờ ơ, bỏ mặc người thân, con cháu mà nên biết cách cân bằng để mọi thứ được toàn vẹn.
 
Khi có đủ thời gian và điều kiện, nên tranh thủ thời gian hưởng thụ cuộc sống, đừng vì con cháu mà làm việc quá sức, làm cố quá là sát thủ nguy hiểm nhất của sức khỏe. Xem thêm: Phật dạy 9 hành vi gây chiết giảm phúc báo, 3 đời nghèo khó, cần phải tránh xa
 

5. Cái đừng thứ năm: Có tiền đừng keo kiệt

 
loi phat day ve 5 chu dung co tien dung keo kiet
 
Trong cái xã hội đau đầu vì guồng quay cơm áo gạo tiền hiện nay, người người, nhà nhà ra sức học tập, làm việc cũng chỉ vì mục đích kiếm tiền, kiếm được thật nhiều tiền để có cuộc sống đầy đủ tiện nghi hơn. Đó là nhu cầu chính đáng, không có gì sai cả.
 
Tuy nhiên, nhiều người lại quên mất một điều rằng: Tiền khi sinh chẳng mang theo đến, khi tử chẳng mang theo đi. Sức khỏe mới là thứ quan trọng hơn nhiều, không có sức khỏe, tiền có chất thành đống cuộc sống cũng vô nghĩa.
 
Trong dân gian có câu nói: “Không sợ kiếm ít tiền, chỉ sợ chết sớm”. Có sức khỏe thì ngại gì không kiếm được tiền. Vì sức khỏe, khi nào cần chi tiêu thì hãy chi tiêu, có tiền đừng keo kiệt. Đến lúc ngậm cười nơi chín suối, bạn đâu có đem theo được chúng, dẫu chăng cũng chỉ là nắm tiền vàng mà gia đình cúng viếng thôi.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.