An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

Tự do cho một kiếp người

Có một nhà thơ, kiêm nhà viết kịch trẻ mà tôi vẫn hằng kính trọng. Một buổi hoàng hôn mùa xuân, tôi gặp anh. Anh ăn mặc lem luốc như một người đạp xích lô. Một tay anh ôm bọc quần áo, một tay anh ôm chồng sách buộc bằng dây gai. Nhưng mặt mũi hí hởn vui lắm. Tôi gật đầu chào anh. Anh khoe .

- Tôi bị vợ đuổi rồi.

- Sao vậy?

- Không kiếm được tiền nuôi vợ con chứ sao.

Tôi nhìn anh ái ngại. Xưa nay số người cầm bút chỉ có một phần ba trong số họ bình thường. Số còn lại, không chống nổi những cám dỗ của cuộc sống. Họ thường sống vật vờ như những chiếc lá cây nổi lên trên vũng nước sau trận mưa. Người đàn bà bào chả may lấy phải họ chắc chắn khổ lắm. Bắt họ sống theo qui luật bình thường của kiếp người, không thể được. Nuông chiều họ ư, muôn đời không được. Làm sao bây giờ? Nhưng không nên đuổi chồng ra khỏi nhà.

Một nhà thơ trẻ nổi tiếng, ra cuộc đời, chắc chắn có nhiều chuyện lắm lắm. Bao giờ cuộc đời cũng có những cô gái trẻ yêu thích nhà thơ. Tâm hồn của các cô gái này cũng giống như ”cây đàn muôn điệu“. Cây đàn hàng ngàn sợi dây. Trong đó chỉ có một sợi reo được khúc nhạc vi vu. Sợi này, chỉ có những nhà thơ mới gảy được. Thơ ca hôm nay vô duyên với cuộc đời, và rất có duyên với đàn bà, nhất là đàn bà đẹp. Những nhà thơ thường có cái tật rất đáng yêu: họ có thể yêu tới lần thứ một trăm, nhưng lần nào cũng mê man như mối tình đầu vậy. Tất nhiên nhà thơ mà mê, các cô còn mê mẩn hơn nữa. Trong cái vòng lẩn quẩn của ái tình, bao giờ nó cũng rối như một mối tơ hồng. Cổ nhân ngày xưa cũng chịu không gỡ nổi.

Tôi đang bần thần nghĩ lung tung thì nhà thơ chào tôi ra đi. Tôi nói với theo anh.

- Có tiền chưa?

Anh chỉ tay lên trời. Bầu trời trong vắt.. Nửa mảnh trăng đầu tháng, sáng như bạc nén, mọc sớm. Anh trả lời.

- Tiền kia kìa. Đem nó vào cửa hàng vàng bạc mà bán.

Tôi nghĩ thầm. Chịu các bố thật. Các vị muốn đem mảnh trăng duy nhất của cả nhân loại bán lấy tiền tiêu. May mắn, người đàn ông hôm nay không có quyền bán vợ. Chứ nếu không, vợ con cũng bị đem đi bán. Anh nhà thơ bước đi, vừa đi vừa hát.

- Trái đất bé tẹo tròn xoe.

Trái đất hôm nay không một bóng người

Ta cô đơn...

Ta tự do...

Đến đây, nhà thơ tắc tị. Anh hát tiếp:“ là lá la... là lá la...“. Anh đi khuất trong phố. Tôi nhìn theo bật cười...

Tôi lại vốn rất thân với chị vợ của nhà thơ nọ. Một tháng sau, chị đến gõ cửa nhà tôi tìm chồng. Tôi hỏi chị.

- Tại sao chị đuổi anh ấy đi?

- Chúng em dỗi nhau đấy thôi... Anh ấy nhân cớ chạy thẳng.

- Dại rồi... Bây giờ phải tìm nhanh...

- Tìm đâu?

Tôi gắt: ”Tìm khắp cái thành phố này chứ sao.“

Chị vợ lắc đầu, buồn bã bước đi. Trong khi đó, tôi đoán anh nhà thơ rất hạnh phúc. Đêm nay anh sẽ không cô đơn. Các nhà thơ không bao giờ chịu đi một mình trong đêm cô đơn. Bên anh sẽ có một cô gái vừa trẻ vừa xinh. Vai cô khoác một túi du lịch nhỏ. Họ sẽ đi một vòng quanh trái đất. Có trời mới biết họ nói gì... và làm gì...

Cuộc đời trôi đi, ai cũng buồn vì nó thường đơn điệu. Những đêm mưa ngồi một mình trong phòng, tôi rất muốn như anh nhà thơ nọ. Những người hay hư hỏng thì lại có hạnh phúc. Còn tôi, người rất đứng đắn nhưng lại bất hạnh. Trong muôn nỗi buồn, nỗi buồn của một người đàn ông có vợ, không có tình nhân lại là nỗi buồn lớn nhất...

Kiếp nhân sinh, vô tình lại dễ gặp nhau. Hai tháng sau, trên một đường phố vắng, tôi gặp anh. Đúng như dự đoán, từ xa tôi đã thấy anh đi bên một cô gái. Nàng mặc quần bò mài, áo phông trắng muốt. Tôi thầm ghen với anh. Nhưng đi đến gần thì mái tóc của nàng dựng lên như trái mâm xôi. Nàng bị chột mặt, mặt rỗ, mồm rộng. Trên hàm răng đều tăm tắp lại bị gãy mất hai chiếc. Gió đêm thổi qua đó, nghe vi vu như tiếng sáo diều. Nhà thơ để người tình đứng khuất ở một góc đường, rồi bước lại nói chuyện với tôi.

- Anh không về nhà ư? - tôi hỏi

- Không.... Về nhà với vợ mất tự do. tôi muốn tự do cho một kiếp người.

- Anh không sợ ư?

- Sợ gì?

- Sida!

Nhà thơ nghe thấy tôi nhắc đến tên con bệnh khủng khiếp của thê kỷ, anh im lặng. Biết tính các nhà thơ. Tôi đến bên thì thào vào tai mấy câu. Sau đó chúng tôi chia tay.

Vài hôm sau, tôi đến tìm vợ anh. Tôi chỉ cho chị biết chỗ ở bí mật của anh. Chị vợ khóc lóc cảm động đến ngay tìm chồng. Đến nơi, chị bắt gặp nhà thơ đương ngồi nói chuyện với hai cô diễn viên điện ảnh đẹp như tiên. Chị vợ tròn mắt vừa phục vừa sợ chồng. Được tôi dặn trước, chị nín nhịn lẳng lặng vào dắt tay ông chồng về. Nhà thơ sau một hồi cự nự, rồi cũng đi theo vợ. Rất may, nhà thơ của chúng ta còn nguyên vẹn trong trắng...

Từ đó trở đi, nhà thơ bạn tôi không thấy đòi tự do cho một kiếp người nữa./.

Nhãn:

Đăng nhận xét

[blogger]facebook][disqus]

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.