bài viết mới

An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

Do người ta đánh mất chính mình nên bị tham lam, ích kỷ, tham muốn quá đáng chi phối rồi sinh ra sân giận, thù hằn, ghét bỏ mà tìm cách giết hại lẫn nhau. Có một chú tiểu sau nhiều năm tu học ở chùa mới cung kính thưa hỏi hoà thượng:

“Thưa sư phụ, con người ta sợ nhất cái gì?” Hoà thượng hỏi lại vị đệ tử: “Vậy theo con thì sợ nhất cái gì?” “Dạ thưa sư phụ, có phải là sự cô độc không ạ?” Hoà thượng lắc đầu: “Không đúng!” “Dạ thưa sư phụ, vậy là sự hiểu nhầm chăng?” - “Cũng không đúng!” - “Là sự tuyệt vọng?” - “Càng lại không đúng!”

Rồi chú tiểu liền đưa ra mười mấy phương án khác nhưng hết thảy hoà thượng đều không chấp nhận. Chú cảm thấy mất tự tin trước những lời xác định là không nên vặn hỏi lại sư phụ: “Vậy là gì thưa sư phụ?” - “Là chính mình?” Chú tiểu bất ngờ nhận ra chính mình là tâm trong sáng, thanh tịnh.

Lúc này, Hoà thượng mới từ tốn nói: “Thực ra, những điều con vừa nói như sự cô độc, sự hiểu lầm, sự tuyệt vọng hoặc vô vàn những sự kiện khác… đều là cái bóng phản chiếu của tính biết sáng suốt, nó là cảm xúc do sự vọng động của chính mình mà ra. Nếu ai cũng nghĩ những thứ đó là đáng sợ thì chúng ta tự đánh mất chính mình. Ngược lại, chúng ta không sợ gì hết vì nghĩ rằng không có nhân quả nghiệp báo thì vô tình tạo thêm nhiều tội lỗi làm tổn hại cho người và vật.” Sau câu nói của sư phụ, chú tiểu đủ niềm tin biết mình có tâm thanh tịnh, sáng suốt ngay nơi thân này.

Câu chuyện trên luôn nhắc nhở chúng ta sống ở đời cần có sự suy gẫm, chớ nên buông xuôi mọi việc. Có lẽ ai cũng đã từng đôi ba lần đánh mất một thứ gì đó. Trong tất cả những điều bị đánh mất, có khi nào chúng ta tự hỏi lòng mình rằng chúng ta lo sợ bị đánh mất điều gì nhất không? Thật ra, trong mọi thứ bị đánh mất, đánh mất chính mình mới là điều đáng sợ nhất, nên từ đó con người ta mới tham lam, ích kỷ, sân hận, ganh ghét, tật đố rồi tìm cách tạo vây cánh, bè phái đấu tranh, giành giựt, giết hại lẫn nhau.

Những người đang yêu nhau tha thiết không muốn rời xa nhau vì đam mê, vì say đắm, vì luyến ái nhớ nhung và có lẽ sợ nhất là mất người yêu. Có người thì sợ mất gia đình người thân mà mình yêu quý nhất như cha mẹ lo cho con cái, như vợ chồng thương yêu nhau, như anh em cùng vui vẻ, thuận thảo, thương mến nhau… Và những người đang thăng tiến trên con đường công danh, sự nghiệp thì có lẽ sợ mất quyền cao chức trọng và sợ không còn ai cung kính, tôn trọng khi bị thân bại danh liệt… Nói chung, tất cả chúng ta sợ bị đánh mất rất nhiều thứ, toàn là những điều có liên quan đến sự sống gia đình và xã hội. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất, quý giá nhất mà chúng ta đã đánh mất nó từ lâu là chính mình.

Chúng ta đừng bao giờ vì muốn được lòng một ai đó mà tự đánh mất chính mình. Thế gian này đã từng có rất nhiều người đánh mất cả cuộc đời chỉ vì quyền lợi riêng tư, mong được có địa vị danh vọng và mau thăng quan tiến chức mà sống trong lừa đảo, dối trá, bóc lột kẻ dưới… Chính vì vậy, “nhận biết chính mình” mới là điều cần thiết và quan trọng nhất. Nếu chúng ta biết tất cả mọi thứ trên đời, trên thông thiên văn, dưới am tường mọi sự việc mà lại không biết chính mình là ai, là gì, mình từ đâu đến và sau khi chết đi về đâu thì sự hiểu biết ấy chỉ đáp ứng được giá trị bên ngoài nên không thể giúp ta hoàn thiện chính mình để thật sự sống bình yên, hạnh phúc.

Người xưa nói “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Thắng ở đây không chỉ là thắng theo kiểu chiến trận, thắng ở đây cũng chưa hẳn là thắng người hay thắng kẻ thù mà thắng ở đây là thắng chính mình. Chúng ta chiến thắng những dục vọng thấp hèn có tính cách tham lam, sân hận, si mê để vươn lên vượt qua cạm bẫy cuộc đời nhờ biết cách làm chủ bản thân để không bị các thói quen xấu ác có tính cách làm tổn hại cho người và vật.

Chúng ta cần biết được chính mình để sống tốt hơn trong mối quan hệ với gia đình người thân, với bạn bè, với đồng nghiệp và với tất cả mọi người trong xã hội. Ngày xưa, thời Phật còn tại thế, có vị tỳ kheo đã hoàn tục và xuất gia đến lần thứ 7. Gia tài của thầy chỉ có cây cuốc cùng miếng ruộng nhỏ, ấy thế mà đã làm cho thầy điên đảo vọng động, tính toán hơn thua. Sau nhiều lần hoàn tục chỉ vì tiếc nuối cây cuốc, dù xuất gia nhưng thầy vẫn giấu cây cuốc vào chỗ kín để đến khi cần thì lấy ra xài. Lần thứ 6 khi hoàn tục thầy cảm thấy bất an bởi cuộc sống chẳng có gì khấm khá hơn. Trong thời gian đó, thầy quán chiếu về sự hiện hữu của thân này nên thấy rõ nó là một chuỗi nhân duyên hòa hợp giả có, không thực thể. Vậy cái gì là tôi mà muốn chiếm hữu để rồi từ đó thấy mọi thứ là của tôi mà chúng ta tham đắm, dính mắc vào đó rồi làm khổ đau cho nhau.

Sau lần thiền quán đó đã giúp thầy khai thông trí tuệ, thấy rõ được bản chất thật của thân này là vô thường, tâm suy tư nghĩ tưởng là vọng dối, hoàn cảnh sự vật thì đổi thay nên tất cả đều vô thường. Nhưng ngay nơi thân này có tính biết sáng suốt, thấy chỉ là thấy, nghe chỉ là nghe, mũi-lưỡi-thân-ý cũng lại như thế. Rồi thầy ra bờ sông quăng cây cuốc xuống dòng sông và la lớn lên trong sự mừng rỡ: “Ta đã chiến thắng rồi! Ta đã chiến thắng rồi!”

Lúc này, vua Ba Tư Nặc cùng quan quân vừa mới dẹp loạn xong và đang trên đường trở về, nghe tiếng thầy tỳ kheo nói “Ta đã chiến thắng rồi” nên Vua Ba Tư Nặc mới tự nghĩ thầm trong bụng “Ta mới chính là người đã chiến thắng” rồi đến thưa hỏi thầy tỳ kheo kia: “Thầy đã chiến thắng cái gì?” Thầy tỳ theo mới nói: “Tôi đã 7 lần hoàn tục và xuất gia, hôm nay mới chiến thắng được chính mình là biết cách chuyển hóa phiền não tham-sân-si do lầm chấp thân này là tôi và của tôi.”

Chúng ta từ xưa nay mải mê tìm cầu bên ngoài để kiếm tìm hạnh phúc mà tự đánh mất chính mình. Một số người cho rằng chết là hết nên đánh mất chính mình. Kẻ tin có đấng thần linh thượng đế ban phước giáng họa nên cũng đánh mất chính mình. Còn có nhiều người quan niệm cõi này là cõi tạm, cõi bên kia mới là cõi vĩnh hằng rồi từ đó đánh mất chính mình trong hiện tại. Một số người nói rằng tất cả đều là ngẫu nhiên, khi không nên cũng đánh mất chính mình. Rồi kẻ cầu khẩn, van xin, ỷ lại vào người khác càng đánh mất chính mình nhiều hơn nữa.

Tại một làng nọ có một ông già sống nghèo khổ trên mảnh đất khô cằn, đá sỏi của mình. Sau nhiều năm cày sâu cuốc bẩm, siêng năng đầu đội trời chân đạp đất nhưng chẳng có gì khá hơn. Rồi một buổi sáng đẹp trời ông đang chuẩn bị công việc hằng ngày thì bỗng nhiên người ta phát hiện bên dưới miếng đất của ông có một mỏ đá kim cương. Từ đó, ông già trở nên giàu có, ông sắm một chiếc xe hơi sang trọng với số tiền khổng lồ để mỗi ngày đi du lịch đó đây mà ngắm cảnh xem hoa, vui thú trong quãng đời còn lại.

Tuy nhiên, có một điểm đặc biệt là ông già đó chẳng bao giờ phải tốn tiền mua xăng. Ông đã dùng hai con ngựa để kéo chiếc xe đi hết nơi này sang nơi khác. Nhiều người trong chúng ta hiện nay cũng đang sống một cuộc đời như thế, nhưng đáng tiếc là hầu như tất cả mọi người đều lãng phí thời gian vô bổ để tìm cầu bên ngoài mà tự đánh mất chính mình. Chúng ta quay lại chính mình ở đây không có nghĩa là ta tự hủy diệt thân xác, đày đọa bản thân, mà chúng ta biết cách làm chủ bản thân qua ý nghĩ, lời nói và hành động để không làm tổn hại một ai.

Để hoàn thiện chính mình chúng ta cần phải nhận biết những khuyết điểm của bản thân để tìm cách khắc phục và chuyển hóa. Chúng ta có thể làm tốt hơn tất cả mọi công việc nếu chúng ta quyết tâm và nỗ lực làm mới lại chính mình. Ngay từ giờ phút này mọi người hãy lắng lặng tâm tư để quay về với tuổi thơ, khi còn nhỏ có lẽ ai cũng biết chơi trò đá dế, xem đá dế và cổ động đá dế. Một con dế trống bình thường chỉ thích gáy để ra oai với các nàng dế mái mà không thích đánh nhau, nhưng một khi đã bị con người quay cho chóng mặt rồi thì gặp đâu đá đó, cắn xé điên cuồng với đồng loại. Cuộc đời chúng ta cũng giống như thế, ta bị dòng đời cuốn trôi theo tiền tài, sắc đẹp, quyền cao chức trọng, ăn ngon mặc đẹp, ngủ nhiều nên chúng ta không còn biết chính mình là gì nữa.

Mỗi một ngày chúng ta hãy dành cho mình một chút ít thời gian, một không gian yên tĩnh để quay lại chính mình mà biết cách làm chủ bản thân trong cuộc sống bộn bề với những được mất, hơn thua, phải quấy, tốt xấu. Ta có thể vận dụng thiền trong đời sống hằng ngày bằng cách làm chủ suy nghĩ của mình. Một niệm ác dấy lên ta liền không theo hay trụ tâm vào hơi thở hoặc niệm Phật, Bồ tát để dần hồi chuyển hóa các tạp niệm lăng xăng mà làm mới lại chính mình.

Có một vị thương gia sau nhiều năm lập nghiệp kiếm được rất nhiều tiền và rất thành công. Tuy nhiên, trong thời gian kinh tế toàn cầu khủng hoảng anh bị phá sản rồi nợ nần chồng chất. Cuối cùng, không tìm ra cách giải quyết nên anh định kết liễu cuộc đời. Nửa đêm, anh lần mò ra bờ sông và chợt nhìn thấy một người thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi than khóc thảm thương, động lòng hiếu kỳ nên anh đến hỏi cô gái:

“Có chuyện gì mà đêm khuya thanh vắng cô ngồi khóc một mình ở đây?” Cô gái buồn bã nói trong nghẹn ngào, uất ức: “Em bị người yêu bạc đãi nên không còn muốn sống nữa, không có anh ấy em không thể nào sống nổi.” Vị thương gia nghe xong liền lập tức dùng lời khuyên nhủ: “Trước khi quen bạn trai em vẫn bình thường sống một mình mà!” Cô gái vừa nghe xong liền thức tỉnh và cám ơn chàng thương gia rối rít, sau đó bỏ ngay ý định tự tử. Lúc đó, cô gái quay sang hỏi vị thương gia: “Còn anh, sao nửa đêm anh ra đây làm gì?” Vị thương gia hổ thẹn quá nên đành nói dối là chỉ dạo mát ngắm trăng, nhìn dòng sông thơ mộng.

Chàng thương gia và cô gái cả hai đều đánh mất chính mình nên trong cuộc mưu sinh phải chịu vật vã trong khổ đau, thậm chí đến đường cùng đành chọn giải pháp quyên sinh khi mất mát xảy ra. Xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình mà thôi vì trước khi mất mát chúng ta đâu có gì.

Con người do bám víu vào sắc thân này mà cho là thật ta nên làm cái gì cũng để đáp ứng nhu cầu cho thân. Chúng ta ai sinh ra đời cũng với hai bàn tay trắng, vậy mà khi lớn lên sự chấp ngã ngày càng nhiều nên si mê, sân giận, tham lam chiếm đoạt giành lấy về phần mình làm khổ đau cho nhiều người khác. Chính vì thế, Phật dạy từ con người cho đến muôn loài vật đều chịu sự chi phối của vô thường, thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này để chúng ta bớt làm tổn hại nhân loại.

Ốc sên con một hôm thắc mắc hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng, vừa cứng trên lưng như thế mà các loài khác không có như vậy?” Ốc sên mẹ nói: “Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ nên phải mang cái vỏ cứng bên ngoài để bảo vệ thân này.” - “Chị sâu róm cũng không có xương nhưng tại sao chị ấy không cần đeo cái vỏ như mình vậy mẹ?” - “Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm nhờ có đôi cánh nên tung bay đó đây và nhờ bầu trời bảo vệ.” - “Ủa, sao cô giun đất cũng không có xương, cũng không biến hóa được nhưng cô ấy không đeo cái vỏ như mình vậy mẹ?” - “Vì cô giun có khả năng chui xuống đất được nên lòng đất sẽ che chở cô ấy.”

Nghe mẹ nói như thế ốc sên con vừa khóc vừa nói: “Loài ốc chúng ta thật bất hạnh hơn các loài khác vì không có bầu trời bảo vệ và lòng đất cũng chẳng che chở cho chúng ta. Vì vậy mà chúng ta phải đeo cái vỏ nặng nề này.” Ốc sên mẹ mới nói với con rằng: “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta phải dựa vào chính bản thân mình để được sống và tồn tại con ạ.”

Hình ảnh mẹ con ốc sên nói chuyện với nhau về cái vỏ bọc che thân mang ý nghĩa do ngu si chấp thân làm ngã nên phải bị đọa vào loài ốc sên để chịu quả báo. Loài bướm, loài giun được ví như các tín đồ cuồng tín không hiểu lẽ đúng sai của cuộc đời nên chấp nhận đấng tối cao ban phước giáng họa để sống một đời mê muội chẳng hiểu biết gì.

Cuộc sống của muôn loài vật được sinh ra bởi do thói quen chấp trước nhiều đời nên mới có thân tướng, hình dạng khác nhau. Làm người dù xấu xí, đen đúa, khó coi nhưng vẫn tốt hơn các loài vật vì còn biết suy nghĩ, tìm tòi, nghiệm xét, phân biệt tốt xấu, đúng sai. Các loài súc sinh chỉ sống theo nghiệp nên không có khả năng suy nghĩ, do đó chịu sống một kiếp tối tăm, mê muội vì đã hoàn toàn đánh mất chính mình.

Con người hơn các loài vật ở chỗ biết phân biệt, nếu gặp người khác chỉ dạy, nhắc nhở hoặc tự chiêm nghiệm, suy xét sẽ dễ nhận ra sai sót của mình mà thức tỉnh trở lại. Khi chúng ta luôn sống với chánh niệm tỉnh giác thì nhờ vậy ta lúc nào cũng để hết tâm ý vào những gì mình đang tiếp xúc. Chúng ta biết quan sát sự việc đang diễn ra một cách rõ ràng, tường tận và trung thực. Nhờ vậy, ta dễ dàng làm chủ bản thân mà không đánh mất chính mình để bình thản, an nhiên trước mọi xung đột, đổi thay của dòng đời nghiệt ngã.

Khi ta quét dọn nhà cửa hay lau chùi, chúng ta chỉ chú tâm vào việc mình đang làm. Ta biết rõ từng cử chỉ, hành động của mình mà không bị vướng kẹt vào bất cứ đối tượng nào thì việc dọn dẹp nhà cửa cũng được gọn gàng, sạch sẽ và mau chóng hơn.

Khi lái xe cũng vậy, ta phải dùng tâm biết để điều hành mắt nhìn thẳng phía trước hoặc liếc ngang, liếc dọc để quan sát từng diễn biến xảy ra. Tai nghe tiếng còi xe, mắt nhìn thấy đèn xin cho xe qua mặt hoặc quẹo trái, quẹo phải. Tay giữ lái, mắt quan sát, hai chân chủ động đạp số hay thắng để đảm bảo an toàn khi lái xe. Thân ta đang ngồi trên xe còn tâm ý đang nhớ nghĩ chỗ khác nên không làm chủ được tốc độ, do đó dễ gây ra tai nạn, gây thương tổn đến tính mạng và thiệt hại tài sản. Mặt khác, trong lúc lái xe đèn đỏ là cơ hội giúp ta biết dừng lại và tâm trở về với chính mình. Khi gặp đèn đỏ, chúng ta ngồi yên ổn để toàn thân thư giãn nhẹ nhàng giúp cho tâm được an ổn, thoải mái.

Con người do đánh mất chính mình nên mới tham lam, thù hận, ganh ghét, tật đố, vu oan, phỉ báng, tìm cách triệt hạ lẫn nhau. Chính vì vậy, vua Trần Nhân Tông hiểu thấu được lời Phật dạy nên đã từ bỏ quyền lực cao nhất mà giao lại cho con để ra sức tu tập, cuối cùng đạt được giác ngộ, giải thoát. Sau đó, ngài đem tư tưởng Phật học, đặc biệt là Thiền học được đưa vào áp dụng rộng rãi trên khắp mọi miền đất nước nên mọi người nhờ biết quay lại chính mình mà làm chủ từ suy nghĩ cho đến lời nói và hành động. Ngài khuyên tất cả dân chúng quy hướng Tam bảo, giữ gìn năm giới, tu mười điều thiện, phá bỏ những tập tục mê tín và các tín ngưỡng khác có tính cách giết hại. Chính nhờ vậy mà đại đa số người dân đều sống có ý thức, trách nhiệm, thương yêu đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau bằng tình người trong cuộc sống.

Để không đánh mất chính mình chúng ta phải sống tỉnh giác, khi làm việc gì ta phải biết rõ việc đó; khi đi biết mình đang đi, khi uống nước biết mình đang uống nước, khi tiếp xúc với công việc thì biết mình đang làm cái gì… Thông thường, tâm ý chúng ta hay chạy theo những buồn vui, thương ghét nên lúc nào cũng sống trong phân biệt phải quấy, tốt xấu, đúng sai… Chúng ta hay nhớ nghĩ về quá khứ tốt và xấu rồi tiếc nuối những gì đã qua, tương lai chưa đến mà chúng ta lại mơ mộng ảo huyền, hy vọng đạt được những điều tốt đẹp mà trong hiện tại chúng ta lại không chịu gieo nhân thiện lành, do đó đành cam chịu đánh mất chính mình để bị dòng đời cuốn trôi mà làm những điều xấu ác.

Quay lại chính mình để nhận ra tâm Phật thanh tịnh, sáng suốt ở ngay nơi thân mình. Do đó, chúng ta biết cách làm chủ bản thân từ ý nghĩ cho đến lời nói, hành động không làm tổn hại một ai và luôn mở rộng tấm lòng từ-bi-hỷ-xả để đem tình yêu thương chân thật đến tất cả muôn loài bằng trái tim hiểu biết.

Thích Đạt Ma Phổ Giác


Ngón chân cái của chúng ta đang chạm vào lằn ranh thế kỷ XXI, hơn cả thế, còn là ngưỡng cửa của một Thiên niên kỷ thứ ba. Đêm thế kỷ XX đang tàn và bình minh Thiên niên kỷ mới đang hừng sáng. Giờ phút trọng đại đang đến. Trọng đại đến mức có quá nhiều tiên tri đã loan báo về những việc kinh thiên động địa có thể xảy ra:

Nào Chúa có thể giáng thế để mở màn một chương trình cứu độ mới, nào Phật Thích Ca có thể sẽ ngự thiền ngay ở "niết bàn lịch sử", nào Thiên niên kỷ thứ ba sẽ thiết lập con đường của tâm linh... hoặc có thể... có nhiều dự báo to lớn như vậy, nhưng tất cả mới chỉ là giả thuyết.

Song giữa muôn vàn dự báo đó, nổi lên một kế hoạch thực tại bức thiết mãnh liệt trong từng hơi thở của đời sống hiện tại, đó là: con người thế kỷ XXI sẽ ra sao? Tiến bộ thế nào? Và hạnh phúc nhường bao?

Những câu hỏi này không chỉ nằm trên giấy, trong học đường hay các cuộc thảo luận xã hội nữa, mà từng khắc từng giờ, nó đang diễn ra trên các đường phố với nền kinh tế thị trường bon chen kẻ buôn xuôi người bán ngược; diễn ra ở những làng quê yên ả, những tiếng máy động cơ nổ không chỉ dồn đuổi ong bướm dịu dàng, mà còn đang lùa vô vàn những cô gái quê tâm hồn còn non như cốm ra các vành đai, các tổ hợp công nghiệp, các đô thị và thậm chí cả các đường dây buôn phụ nữ, diễn ra ở các học đường, nơi đồng tiền đang lung lạc sách vở, nuôi dưỡng những cái đầu thực dụng, để dồn ép họ đi kiếm ăn non hay thả tâm hồn nông cạn lao vào giải tỏa trong ma túy hoặc các dịch vụ giải trí...

Những quan niệm mở đầu cho nhận thức. Cuộc đời lớn không thể không mưu cầu hạnh phúc lớn. Một hạnh phúc lớn không thể đứng ngoài một tình yêu lớn. Cuối thế kỷ XX, nhân loại đã đạt được hàng loạt sự tiến bộ, dồi dào, phong phú về vật chất, tuy vậy đời sống ngồn ngộn về tiện nghi vẫn chưa cứu vãn nhân loại ra nổi các cuộc khủng hoảng nhân bản, khủng hoảng hôn nhân gia đình, và khủng hoảng về lối sống đang thoái hóa tinh thần...

Muốn có hạnh phúc lớn, thì không thể chỉ có vật chất, người đời vẫn bảo "tiền không mua được hạnh phúc" , nhưng oái oăm thay thế giới của chúng ta đang sống trong nền kinh tế thị trường hóa toàn cầu, trong đó dường như gi gỉ gì gi cái gì cũng bị quy thành tiền. Bằng tiền người ta có thể mua được lạc thú, mua ô tô, thuê bác sĩ, thuê trạng sư... nhưng nỗi cô đơn thì tiền nào cứu nổi! Nỗi bất hạnh càng không! Sự thất vọng liệu có cứu nổi bằng những tấm séc? Tìm một lối sống hạnh phúc trong thời đại mới, nhiệm vụ của chúng ta không phải là phản kháng lại những "cơn sốt" tiến bộ, ai có thể ngăn được cuộc tiến triển của tin học và ai có thể đứng ngoài sự chi phối khắp nơi của nền kinh tế thị trường ngày nay, mà là tìm cách thích ứng với nó trong một tiến trình xây dựng nhận thức mới dựa trên những quan niệm mới. Nào chúng ta hãy lần từng bước một!

Ông bà ta thường nó "gái ham tài, trai ham sắc". Một phụ nữ không biết làm đẹp cho mình thì làm sao có thể quyến rũ đàn ông lao vào cuộc chinh phục tình yêu? Cũng vậy, một người đàn ông không đủ tài để chứng tỏ được mình là đáng nam nhi thì làm sao chinh phục được giới "khăn yếm"?

Cái tài đầu tiên của con người là làm giầu! Tức là "có tiền mua tiên cũng được". Tiền ư? Thời nào chẳng thế? Nhưng không phải vậy, thời buổi kinh tế thị trường đồng tiền đã được quan niệm một cách khác xa! Xưa kia, người ta coi "con hát", "con buôn" là thành phần rất thấp của xã hội. "Con hát" thì "xướng ca vô loài", ế chồng như bỡn. Nhưng ngày nay, ca sĩ lại được tôn vinh lên hàng nghệ sĩ, không chỉ đắt chồng, mà còn đắt vệ sĩ, đắt người theo đuổi, đắt người ngưỡng mộ. Còn "con buôn", ngày xưa mọi người gọi là "thương mại" tức buôn bán là mạt hàng, dần dần, chữ "mạt" được gọi chệch thành "mại". Làm thân con gái cành vàng lá ngọc, người ta chỉ ao ước lấy được chàng học trò thi đỗ để mong được 'võng anh đi trước võng nàng theo sau" vinh quy bái tổ ngày song hỉ. Các cụ ngày xưa, xem tử vi chọn chồng cho con chi xem cung Mệnh, cung Quan, mấy ai thèm ngó đến cung Tài. Nhưng, thời nay, cách nhìn về đồng tiền đã thay đổi. Đồng tiền không chỉ đóng vai đầy tớ hữu dụng, mà còn là thước đo của sự thành đạt căn bản: chuyên môn cao thì lương cao, đi buôn giỏi thì lãi nhiều, lao động nhiều thì được trả công lắm...

Ngày xưa, chẳng hạn người ta nghĩ đi buôn là "cho vay nặng lãi", "cắt cổ"... nhưng ngày nay, các nhà băng không những giúp ích cho sự đầu tư của cá nhân và tập đoàn mà còn ban cho người lao động những ngày nghỉ dựa trên lãi suất... bây giờ ai dám bảo chức giám đốc ngân hàng cũng như các cán bộ ngân hàng là nghề "mạt" nữa... mưu cầu đồng tiền được nâng cao, từ đó tiêu chuẩn hóa giá trị của đồng tiền cũng nâng cao, và danh dự của đồng tiền cũng tăng lên. Thời nay, đã không ít người coi "nghèo là hèn" vì lười lao động hay hãm tài, và khi đó đồng tiền trở thành động năng kích thích sự ganh đua tiến bộ của xã hội.

Song tấm huân chương luôn có mặt trái. Có nhiều gia đình cũng như trào lưu xã hội, sau khi hoàn tất cuộc chạy đua kinh tế và tiện nghi cho gia đình, lúc ấy thư thả mới quay lại ngắm nhau, mong tận hưởng mùa gặt hạnh phúc sau mùa bội thu vật chất, thì than ôi những tiện nghi trong gia đình đã xua mất hơi ấm ra khỏi cửa từ lúc nào không hay. Đây là bi kịch không chỉ xảy ra loanh quanh trong tầm nhìn cảm tính của chúng ta, mà ở khắp nơi thế giới đang phải chịu đựng cuộc khủng hoảng này bị sản sinh trong nguyên lý: nhu cầu làm giầu dẫn theo nhu cầu tiêu thụ; việc tiêu thụ không biên giới dẫn theo nhu cầu tiêu thụ; việc tiêu thụ không biên giới dẫn con người lạc mãi vào các cuộc chạy đua xa hoa, khi đó tình yêu bị rớt từ trên ngai cao cả của tâm hồn xuống chiếc ghế đệm đầy tiện nghi của lạc thú.

Và khi tình yêu đánh mất đức mã thượng của tâm hồn, như quên mình, thương xót và chịu đựng... thì nó đành bó tay trước mọi rủi ro: nào chàng bị sa thải, nàng thất nghiệp; hay chàng mất chức, nàng xuống sắc, hoặc chàng lầm lỗi, nàng dại dột... mỗi biến cố nhỏ đều gây sóng gió trong gia đình nơi mà mọi mạch vữa đã trở nên lỏng lẻo, trong khi xưa kia những biến cố đó chỉ nổi lên giống những cánh bèo bị nhấn chìm tan rữa giữa hai dòng thác yêu thương lúc nào cũng đổ ào ào...

Đến đây, chúng ta đã có thể tìm kiếm một kết luận. Hình ảnh của một con người và một tình yêu thế kỷ XXI sẽ là gì? Tất nhiên, làm giầu mong muốn giầu có sẽ là khát vọng chính đáng, song bằng một trí tuệ của kỷ nguyên đỉnh cao tiến bộ, con người càng có một nhận thức toàn thể về tiền bạc, rằng: "đồng tiền là một đầy tớ tốt , nhưng là một ông chủ tồi". Người ta sẽ có nhiều tiền như có nhiều đầy tớ phục vụ đời sống của mình, nhưng không coi đồng tiền là cứu cánh của cuộc sống - ở đó trên con đường truy lùng nó người ta phải đánh rơi tất cả từ danh dự đến tình yêu và hạnh phúc.

Con người sẽ sống đầy đủ hơn trong hằng hà những tiện nghi vật chất - vì đó là thành quả của khoa học kỹ thuật - song người ta sẽ không để tiện nghi bóp méo tinh thần của mình thành một "đồ chơi thực dụng". Và trong hàng loạt các cuộc khủng hoảng ngày nay, như hôn nhân tan vỡ, ái tình thất sủng, sống ly thân, sống độc thân, đồng tình luyến ái... con người càng nhận ra: vật chất cũng như thể xác không thể cứu chuộc toàn bộ đời sống; cái cứu chuộc đời sống chính là thiên sứ tâm hồn. Vậy người ta sẽ đào luyện tâm hồn bằng ngả nào? Bằng giáo dục - con người thế kỷ XXI sẽ coi trọng giáo dục như nền tảng căn bản của tâm hồn; bằng văn hóa - đó là nghệ thuật, văn học, sách vở, người ta sẽ không chỉ để ý đến thức ăn thuần túy miếng ngon thức béo nữa mà còn tìm kiém những "thực phẩm thiêng liêng" cho tâm hồn...

Tóm lại, hình mẫu con người thế kỷ XXI sẽ là gì? Là danh dự cao, tình yêu lớn và hạnh phúc vẹn toàn! Muốn có danh dự cao, ít nhất phải có chuyên môn cao, giỏi tay nghề, theo đuổi sứ mệnh lớn. Muốn có tình yêu lớn phải có một lòng nhân ái lớn được dựng lên từ cả hai phía: vật chất dồi dào và tâm hồn cao cả.

Thế kỷ XXI sẽ có nhiều biến đổi ngoài dự kiến của con người, nhưng tôi tin chắc rằng những giá trị danh dự, tình yêu, hạnh phúc chỉ là con đường đi tiếp tục cuộc hành trình của quá khứ nhắm lên cao, ngước lên cao và phóng lên cao.

Từ thời Trung Quốc cổ đại, vốn tục ngữ trong tiếng Trung đã rất phong phú. Một câu tục ngữ nhỏ có thể khiến cho tâm trí con người trở nên đơn giản hơn đúng lúc, để có thể sáng tỏ được chân lý.

Nguồn gốc của câu tục ngữ: "Bắt trộm một con gà mỗi tháng" là câu của một người tên là Mạnh Tử sống giữa những năm tháng thời Xuân Thu.

Đái Anh, một viên quan ở nước Tống thời Xuân Thu, ra quyết định giảm thuế. Ông hỏi Mạnh Tử, “Ta muốn giảm thuế. Mà chúng ta không có đủ kinh phí để giảm thuế nhiều như ta mong muốn. Ngươi nghĩ sao nếu chúng ta năm nay giảm ít và chờ đến năm sau mới giảm thuế đầy đủ?” Mạnh Tử nói, “Có một người hay ăn trộm một con gà bên hàng xóm mỗi ngày. Người ta nói với anh ta rằng, "Đây không phải là điều mà một người có đạo đức nên làm. "Vậy thì tôi sẽ ăn trộm ít gà hơn" Anh ta trả lời, "Tôi sẽ chỉ ăn trộm một con gà mỗi tháng và năm sau tôi sẽ không ăn trộm bất cứ một con nào nữa. Khi anh ta biết anh ta làm sai, anh ta cần phải dừng lại ngay. Sao phải chờ đến tận năm sau?”

“Bắt trộm một con gà mỗi tháng”, câu tục ngữ nhắc nhở những người biết rằng mình đang làm sai mà lại không sửa ngay. Đôi khi việc này rất khó, nhưng khi chúng ta nghĩ đến câu tục ngữ đơn giản này, có thể những suy nghĩ phức tạp của chúng ta sẽ trở nên đơn giản và chúng ta có thể tìm được con đường để biến thói quen tiêu cực trở thành một kinh nghiệm để học tập sau này.

Mạnh Tử rất giỏi trong việc dùng những việc tương đồng để diễn đạt ý mình. Ông nói rằng trị vì một đất nước là một việc đơn giản và chỉ là việc người cai quản có muốn cố gắng hay không. Tuyên Công ở nước Tề, cũng vào thời Xuân Thu, hỏi ông rằng, “Ngươi có thể nói ra sự khác biệt giữa thiếu cố gắng và không có khả năng không?” Mạnh Tử trả lời, “Nếu ai hỏi ngài rằng ngài có thể mang núi Thái Sơn trong tay và nhảy qua biển Bắc, và ngài nói, 'Ta không làm được,' thì đó là bởi vì ngài thực sự không làm được. Nhưng nếu ai hỏi ngài có thể bẻ một cành cây không, và ngài nói 'Ta không thể làm được,' đó là thiếu cố gắng. Trị vì một vương quốc không khó như mang núi Thái Sơn trong tay và nhảy qua biển Bắc. Nó cũng dễ như là bẻ một cành cây. Vì ngài muốn chăm sóc hoàng thân quốc thích của mình, ngài chăm sóc cho người thân của tất cả mọi người. Vì ngài muốn tốt cho con cháu của mình, ngài cũng tốt với tất cả mọi trẻ em trên đời. Nếu ngài làm được như vậy, ngài sẽ giữ được vương quốc của mình trong lòng bàn tay.”

Câu chuyện trên nói lên rằng, khi trung thực với người khác và trung thực với bản thân mình, thì một người có thể thấy được bản chất thực sự của mình. Khi từ bi với người khác và bảo trì một trái tim vị tha, một người có thể làm những việc lớn lao.

Những câu chuyện nhỏ này rất đơn giản, nhưng hàm ý sâu sắc bên trong còn sống mãi qua hàng thế kỷ.

Nguồn: Mạnh Tử

 

Có hiểu mới xây dựng hạnh phúc lâu bền



 Đức Phật không đặt ra những luật lệ nhưng đưa ra những lời khuyên cần thiết để giúp cho các Phật tử tại gia làm theo những Lời Phật dạy về hôn nhân để có gia đình hạnh phúc.

Theo Đức Phật thì hôn nhân chính là sự gặp gỡ đồng cảm giữa hai tâm hồn yêu mến nhau, quyết tâm cùng nhau xây dựng mái ấm hạnh phúc gia đình. Cuộc sống hôn nhân không hề dễ dàng vì sẽ có cãi cự, xích mích, chán chường và Đức Phật xem hôn nhân không chỉ là nhân duyên để kết nối thương yêu mà còn là cơ hội mỗi người hoàn thiện chính mình.
 
Đức Phật nhận xét rằng việc hoàn thành bổn phận và nghĩa vụ trong hôn nhân là việc đáng làm hơn là bất cứ sự tranh đấu cho quyền lợi nào
Loi Phat day ve hon nhan
 
 
 
 tìm hiểu 10 điểm vàng lời Phật dạy về hôn nhân dành cho vợ chồng để có hôn nhân bền vững:
 

Lời Phật dạy về hôn nhân đối với người CHỒNG:  


1. Lấy lễ đối đãi với vợ


Theo Lời Phật dạy chồng phải tôn trọng vợ mình, đưa giá trị của người vợ ngang bằng với mình. Đức Phật đưa điều này ra trước tiên vì sự quan trọng vô cùng của nó trong một mối quan hệ hôn nhân lành mạnh.

Vì chỉ khi tôn trọng vợ thì những điều sau người chồng mới có thể thực hiện được. Quan trọng hơn nữa là sự tôn trọng này không chỉ được bày tỏ qua những lời nói hời hợt, giả tạo, mà nó phải xuất phát từ bên trong ý nghĩ, thể hiện qua lời nói và hành động.
 

2. Chuẩn mực nhưng không hà khắc

Người đàn ông trong gia đình phải giữ chuẩn mực mới đủ tư cách đạo đức để nuôi dạy con cái và làm nghiêm cho gia đình là điều tất nhiên. 
 
Cần phải giữ khuôn phép, gia giáo trong gia đình nhưng không vì đó mà chén ép, áp đảo người khác như thời phong kiến. Đức Phật đã nói rõ về bản chất yếu mềm của người phụ nữ và nhắc nhở đàn ông không dọa nạt vợ bằng thái độ cộc cằn mà phải duy trì thái độ mềm dẻo, nhẹ nhàng trong giao tiếp. Có như vậy thì hai người mới giữa được mối quan hệ êm đẹp, thoải mái.
 

3. Giữ lòng chung thủy


Muốn vợ chung thủy trước hết đàn ông phải chung thủy với vợ trước. Đức Phật luôn nhắc nhở những người đàn ông đã có gia đình tự quán và sử dụng trí tuệ không được quyến rũ phụ nữ khác. Đức Phật thừa nhận rằng bản năng đòi hỏi tình dục là ham muốn mãnh liệt và nổi bật nhất của con người nhưng cần trí tuệ để thoát khỏi những dục vọng để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

Đức Phật dạy: “Không được sanh tâm tà vạy”, tức là đến việc tơ tưởng người khác, gọi là “ngoại tình tư tưởng” cũng không được. Việc xấu dù nhỏ khi càng cố che giấu càng làm cho sự việc tồi tệ hơn, người khác cũng sẽ sớm phát hiện ra. Người có tâm xấu sớm muộn gì cũng gặp phải quả báo, không cách nào tránh được. Tham khảo: Lời Phật dạy khi chồng ngoại tình: Cần tỉnh táo, bình tĩnh hơn là bi luỵ, đau khổ 
Advertisement: 0:23
 
Lang nghe loi phat day de tim cach giu gin hanh phuc
 

4. Chồng không gia trưởng

Điều này không có nghĩa là người vợ sẽ quyết định tất cả mà trong mọi việc hai người nên cùng quyết định và phải cùng thực hiện những quyết định của mình một cách hòa hợp, thay vì để người này lấn lướt người kia.
 
Đức Phật dạy rằng người vợ chẳng bao giờ nên là con rối của chồng hay ngược lại. Cũng có lúc, Đức Phật giải thích rằng một người vợ hoàn hảo có thể giống như người mẹ, người chị hay người bạn của chồng. Xem thêm: Lời Phật dạy về cách chọn vợ: Ai sẽ giúp gia đình hạnh phúc đong đầy?
 

5. Tôn trọng sự ưu thích cái đẹp của vợ


Người chồng cần hiểu rằng phụ nữ là người ngưỡng mộ cái đẹp. Được làm đẹp là nhu cầu của người phụ nữ. Nên người đàn ông phải hiểu tâm lý này mà quan tâm, đối đãi phù hợp với người vợ đúng lúc. Người chồng vụng về sẽ rất dễ gây sự nhàm chán của cuộc hôn nhân và người vợ không hạnh phúc.
 
Vì thế, người chồng cần thường xuyên tặng quà cho vợ để thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng của mình. 
 
Đức Phật còn giải thích thêm rằng, được đối xử như thế, người vợ sẽ cảm thấy đầy tình thương yêu đối với chồng. Tình cảm này sẽ là mối dây kết nối hai người với nhau và giữ cho tình yêu của người vợ không bao giờ phai nhạt.
 

Lời Phật dạy về hôn nhân đối với người VỢ:

 

1. Biết cách tổ chức công việc gia đình

 
Phật khuyến khích người vợ phải ngăn nắp, có tổ chức trong bất cứ việc làm gì của mình chứ không hề gò ép người phụ nữ chỉ trong công việc nhà.  Ngài là người luôn ủng hộ sự tự do, và quyền của người phụ nữ, cũng như công nhận rằng sức mạnh trí tuệ của nữ giới thì ngang bằng với nam giới.

Nhưng họ vẫn nên hiểu rằng việc trong nhà ấm êm thì đàn ông mới an tâm đi làm ăn, kinh doanh. Dù cho phụ nữ có đi làm thì cũng nên biết sắp xếp mọi thứ một cách linh hoạt để góp phần tạo nên một mối liên hệ êm đẹp giữa hai vợ chồng. Xem thêm: 30 Lời Phật dạy về hạnh phúc vô cùng đáng quý không nên bỏ lỡ
 
Loi Phat day ve cach chong va vo doi dai voi nhau
 
 

2. Biết cách giải quyết mối quan hệ gia đình

 
Mối quan hệ trong gia đình không phải lúc nào cũng êm đẹp, Đức Phật đang dạy chúng ta về tư cách trong lời ăn tiếng nói đối với nhau, phải dùng lời lẽ ôn hòa với nhau. Những quan điểm tốt của chồng, người vợ phải ủng hộ và khuyến khích để chồng mình được vui vẻ và có động lực làm nhiều điều tốt hơn nữa.
 
Người vợ có khuynh hướng tự nhiên, vẫn là người thích hợp nhất để giải quyết những mối liên hệ với người khác vì đàn ông nội tâm, ít nói hơn. Khi phụ nữ giúp cho các mối qua hệ xung quanh ổn thỏa thì người chồng cũng cảm thấy an tâm hơn.
 

3. Chung thủy


"Thủy” là khởi nguồn, “Chung” là kết thúc. Một khi đã mang danh phận vợ chồng phải trước sau như một, vững lòng vững dạ, không thay đổi trước những biến cố của cuộc đời. Việc kiềm chế không tà dâm phải được cả hai vợ chồng tuân thủ. 

Theo Phật pháp, phản bội là tội nặng nhất. Khi có mối quan hệ với người khác ngoài vợ hoặc chồng là phạm giới thứ nhất vì đã giết chết niềm tin của vợ/chồng mình, làm cho người ấy chết dần chết mòn trong ghen tuông và đau khổ.
 
Loi Phat day nguoi vo trong viec giu gin hanh phuc
 
 

4. Biết cách quản lý chi tiêu


Đàn ông là đối tượng dễ bị cuốn vào những ảnh hưởng xấu trong xã hội như là nghiện rượu, cờ bạc, và những mối quan hệ không chính đáng.  Do đó, Đức Phật dạy rằng trách nhiệm của người vợ là bảo vệ tài sản gia đình. 

Sự chi tiêu sáng suốt của người vợ và những việc làm này sẽ củng cố thêm mối liên hệ tốt đẹp với người chồng.
 
Theo đó, vợ không được gian dối, tham lam, thủ tiền riêng, hay hoang phí của cải, mà phải bảo vệ nó. Bên cạnh đó, họ cần biết làm như thế nào để sử dụng tài sản một cách có chừng mực, cũng không nên quá hà tiện. Xem thêm: 3 điểm "vàng" Phật chỉ để hàn gắn hôn nhân
 

5. Khéo léo và có năng lực, có thể làm bạn với chồng

 
Theo Đức Phật người vợ phải chia sẻ bổn phận một cách bình đẳng với người chồng. Ngài chẳng bao giờ nói rằng chỉ có những phụ nữ biết vâng lời mới có thể trở thành người vợ hiền.

Trái lại, Đức Phật cho rằng những người phụ nữ phải tự tu dưỡng bản thân để có thể giữ vai trò tích cực như là người cố vấn, hướng dẫn và là đối tác bình đẳng với người chồng mới đóng góp vào sự thành công của một cuộc hôn nhân.

Không những thế, cả hai phải chấp nhận điểm xấu của nhau, thẳng thẳn chia sẻ những điểm yếu của mình cho đối phương biết để cả hai hiểu nhau, chấp nhận nhau. Từ đó hôn nhân mới bền vững bằng sự tôn trọng, cảm thông nhau. 
 
Bí quyết để hôn nhân hạnh phúc đó là mối quan hệ hai chiều đòi hỏi hai người phải tôn trọng, thấu hiểu thế nhưng quá trình vun đắp không hiệu quả, không ai trở nên tốt đẹp hơn lên thì nên đường ai nấy đi.

Theo quan điểm của đạo Phật việc Ly hôn hay ly dị không phải là vấn đề bị cấm đoán. Nam và nữ phải có quyền tự do chia tay nhau nếu họ thực sự không thể hợp tình hợp ý nhau. Chia tay là cách chọn lựa thích hợp nhất để tránh cảnh khổ đau của cuộc sống gia đình phải diễn ra trong một khoảng thời gian dài.

Đức Phật thậm chí còn khuyên những người đàn ông quá lớn tuổi không nên lấy vợ trẻ bởi vì người già và người trẻ vì cơ bản hai tâm hồn khó hòa hợp sẽ dẫn đến nhiều hệ quả không hay cho xã hội.


 

Đức Phật có sợ mình thất bại? Đâu là cách gỡ bỏ được mọi nỗi lo?

Con người luôn có những nỗi lo sợ vô hình và khi đó bạn tự hỏi Đức Phật có sợ mình thất bại? Khi bạn hiểu được thực tế ẩn trong những lo lắng này bạn sẽ biết tận dụng sức mạnh bên trong nó trong cuộc sống của mình.
Niềm lo sợ đã theo gót chân nhân loại từ khi chúng ta sợ thú dữ, rồi đến nỗi sợ các vị thần sấm sét không thể giải thích được, rồi sợ nghèo, sợ không được yêu thương, sợ cô đơn... 

Thực tế, những nỗi sợ đó không chừa một ai, bao gồm người mà chúng ta tin rằng Ngài đủ trí tuệ và sức mạnh để tránh xa nỗi sợ: đó là Đức Phật. Nhưng quan trọng hơn là cách Ngài đối chọi và hóa giải chúng, biến chúng thành sức mạnh của mình là điều chúng ta đáng để học tập.
 

1. Đức Phật có sợ mình thất bại?


Khi đức Phật từ bỏ tu khổ hạnh sau 6 năm tu tập sai phương pháp, Ngài được cứu sống từ bát cháo sữa của Sujata – một thôn nữ ở làng Sujata và trước khi lội qua sông Ni Liên Thiền và lên trên bờ cội bồ đề để ngồi thiền suốt 49 ngày thì ít nhất một dữ liệu rất quan trọng như sau:
 
Đức Phật đã cầm bình bát của mình thảy xuống dòng sông và nói: “Nếu con đường mà tôi đang tầm cầu và hướng đến có khả năng giúp cho tôi có thể trở thành bậc đại giác ngộ thì xin cho chiếc bát này chảy ngược dòng sông”. Nếu không tồn tại nỗi sợ hãi trong tâm chắc chắn Ngài không để cho tương lai mình định đoạn bằng một chiếc bát, vì với những thất bại đã qua. Ngài cũng lo lắng không biết lần này đã đi đúng đường hay chưa.
 
Sách sử mô tả: “Lập tức cái bát đã đi ngược lại với chiều xoáy rất lớn của sông Ni Liên Thiền. Đức Phật hân hoan và lội qua bên kia bờ sông với đường rộng của sông hơn một cây số, trong tình trạng sức khỏe vừa mới được tái phục hồi”.
 
Tại Bồ Đề đạo tràng, đức Phật đã phát biểu thêm một lần thứ hai khi Ngài xây dựng quyết tâm để đè nén nỗi nghi ngại: “Nếu ngồi dưới cội này mà không giác ngộ được đạt quả, thà thịt nát xương tan, quyết không rời khỏi đây”.  
 
Điều này cho thấy xen lẫn nỗi sợ là lòng quyết tâm không lùi bước trên cơ sở có thực. Quyết tâm đó đã được thể hiện lần thứ hai tại cội bồ đề, kết quả là đức Phật đã trở thành bậc Đại Minh Triết trong lịch sử các Minh Triết của Ấn Độ và của thế giới nói chung.
 
Bạn đã tự tìm ra cho mình câu trả lời Đức Phật có sợ mình thất bại để thấy rằng đó là nỗi sợ luôn tồn tại song hành trong cuộc sống chúng ta. Thế nhưng, mong mỏi nhiều có thể dẫn đến sự tuyệt vọng nhiều. Vì đó là những mong mỏi không có nền tảng của Nhân - Quả.

Do đó, muốn có kết quả tốt, bản nhân hãy cố gắng hoàn thiện, nỗ lực nhất có thể đã, đừng vội chớ mong cầu quá sớm khiến chúng ta càng cảm thấy thất vọng về bản thân. Xem thêm: Nhìn lại cuộc đời Đức Phật từ khi sinh ra tới khi tu thành chánh quả
Advertisement: 0:26
 
Duc Phat co so that bai
 

2. Nguyên nhân của bệnh tật chủ yếu đến từ những nỗi sợ
 

Sự lo sợ làm vẩn đục tâm hồn, chính tư tưởng bi quan này làm mờ tối cả tương lai của biết bao nhiêu người. Nếu con người nuôi dưỡng bất cứ mối lo sợ nào, nó xâm nhập vào tư tưởng, tàn phá người đó, khiến họ thành chủ nhân của ma quỷ làm những việc khó lường. 
 
Sự thật là phần lớn các bệnh tật, cả thể xác và tinh thần, đều do phiền muộn gây nên. Y học đã rõ ràng xác nhận ý kiến cho rằng các chứng bệnh như tiểu đường, áp huyết cao và loét bao tử, đã khiến trầm trọng thêm bởi những tình trạng lo buồn. 

Các bác sĩ đang ngày càng tin rằng, trong khi chữa trị phần lớn những cơ thể bệnh hoạn, họ chú ý đến tình trạng tinh thần của bệnh nhân, và thực sự thấy rõ là những điều lo buồn chỉ làm suy nhược thể xác lẫn tinh thần con người.

Điều quan trọng là chúng ta phải nhận ra đã, vì nếu không cố gắng thừa nhận chúng và cố đè nén khiến tình trạng ngày một nặng hơn. Việc nhận ra những gì mình đang đối mặt thì chúng ta mới có thể tìm cách hóa giải.

Hãy tự hỏi bản thân: “Khi ta sợ hãi, lý trí bị che mờ, ta có giải quyết được các vấn nạn hay không?”. Câu trả lời là hoàn toàn không. Nỗi sợ vẫn còn nằm y nguyên đó. Vì thế, hãy tìm cách để loại bỏ chúng một cách khôn ngoan.
 
Đức Phật dạy rằng: “Bất cứ đâu sự sợ hãi phát sinh, nó chỉ sinh ra nơi người vô minh, chứ không có ở người trí tuệ”. Các mối lo sợ không gì khác hơn là những trạng thái của tâm thức. 
 
Mọi người điều có khả năng kiểm soát trọn vẹn tâm thức của chính mình. Thiên nhiên đã ban cho con người quyền kiểm soát tuyệt đối một điều, đó là tư tưởng. Điều này, kết hợp thêm với sự kiện là mọi vật, mà con người tạo ra đều bắt đầu trong hình thức của tư tưởng, đã hướng dẫn con người đến rất gần nguyên lý tin rằng sự sợ hãi có thể khắc phục được.
 

3. Vận dụng giáo lý đạo Phật để hóa giải sự sợ hãi

 
 
Đức Phật đối trị sợ hãi bằng cách nhìn thẳng vào nó, không trốn chạy vào một việc làm khác, một tư thế khác, một thái độ khác như lối xử sự thông thường của chúng ta.
 
 “Này Bà la môn, trong bất cứ hành vi, cử chỉ nào của ta mà khiếp đảm sợ hãi xẩy đến, thì ngay trong hành vi cử chỉ ấy, ta diệt trừ nỗi sợ hãi khiếp đảm… Trong khi đi kinh hành qua lại, mà sợ hãi khiếp đảm đến, thì ta không đứng, không ngồi, không nằm mà ta diệt trừ sợ hãi khiếp đảm ấy ngay trong khi ta đang kinh hành qua lại.”
 
Do sợ hãi, chúng ta thường bóp méo sự thật cho nó hợp với sở thích của chúng ta, Đức Phật không thế. Đối với ngài sự thật là sự thật, dù nó xấu xa hay đẹp đẽ, cần phải được thấy đúng như bản chất của nó: “Này Bà la môn, có một số Sa môn, Bà la môn nghĩ rằng ngày là đêm, đêm là ngày. Ta nói những Sa môn, Bà la môn ấy sống trong si ám… Ta nghĩ rằng đêm là đêm, ngày là ngày.”  
 

1. Thay đổi nhận thức

 
Theo quan điểm của đạo Phật, tâm là yếu tố đóng vai trò quan trọng, quyết định đến đời sống tinh thần, đến tính chất của đời sống con người. Phần lớn các chứng sợ hãi đều có yếu tố nhận thức, tư duy lệch lạc của cá nhân. Ví dụ như ta quá đề cao bản thân, hoặc có yếu tố tác động khiến ta tự ti về năng lực của chính mình,...
 
Ta nên biết rằng mỗi thành công phải luôn hội tụ vô số điều kiện phù hợp với nó, và không phải lúc nào ta cũng chủ động nắm hết mọi quyền kiểm soát. Dù điều kiện quyết định cho thành công có khi nằm ngay trong ta và tưởng chừng rất dễ nắm bắt, nhưng nếu thiếu kinh nghiệm và thiếu sáng suốt thì ta cũng không biết phải thêm bớt như thế nào cho vừa đủ điều kiện để kết quả xảy ra. 
 
Chữ "thất bại" thường dễ khiến ta hiểu lầm là không được gì cả hay không còn gì cả, thực tế là ta chưa có ở hiện tại mà thôi, còn tương lai vẫn có thể thay đổi được. Hãy vui vẻ sống những ngày tháng "chưa thành công" như đón nhận cơ hội để đào luyện sức chịu đựng và chuyển hóa tâm tính của mình. 
 
noi so hai luon ngu tri ben trong chung ta
 

2. Nhận ra đối tượng gây sợ hãi


Qua lời Phật dạy về nỗi sợ để hiểu rằng, còn trốn tránh không nhận ra đâu là đối tượng gây sợ hãi bằng việc che đậy để bảo vệ danh dự hay hay dựa dẫm vào những đối tượng khác nhằm xoa dịu sự tổn thương là hành động sai lầm.
 
Khi đón nhận thất bại, điều mà ta nên làm và cũng khó làm nhất đó chính là nhìn lại phản ứng của mình. Ta hãy cố gắng ghi nhận những gì đang biểu hiện trong dòng cảm xúc hay tâm tướng của mình mà không dùng ý chí để đàn áp hay phủ nhận nó. 
 
Cần nắm rõ hiện trạng tâm lý để ta đánh giá chính xác nội lực của mình mà quyết định hứng chịu một mình, hay phải cần đến sự trợ giúp của người thân. Có thể ta sẽ thấy chính những phiền não trong ta mới là nguyên nhân chính dẫn đến mọi thất bại. Hoàn cảnh tuy có tác động nhưng chỉ đóng vai trò phụ.
 
Tham vọng là phiền não là điều chúng ta phải đối mặt với những lần thất bại. So sánh với người xung quanh nên thấy ai có cái gì thì ta cũng muốn có cho bằng được mà không biết mình thực lòng có muốn hay không. 
 

3. Phương pháp tiếp cận dần dần


Có thể dùng đối tượng khác để thay thế này đã được Đức Phật chỉ dạy rất rõ trong các phương pháp tu tập để đối trị, chuyển hóa các tâm bất thiện. Ví dụ như để đối trị tâm tham lam, Đức Phật hãy thực hành pháp bố thí. Khi tâm hạnh bố thí được lớn mạnh thì tâm tham lam sẽ bị yếu đi.

Hoặc là để trải tâm thương yêu đến với những người chúng ta ghen ghét, thù hận thì Đức Phật dạy chúng ta cách tu tập tâm từ bi một cách có thứ tự.

Bạn có thể bắt đầu bằng việc trao yêu thương cho người thân yêu nhất  rồi sau đó mới phát triển dần dần cho đến những người chúng ta ghen ghét. Việc hóa giải sự sợ hãi cũng dựa trên nguyên tắc tiếp cận dần dần này.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.