bài viết mới

An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

Có khá nhiều khái niệm mà chúng ta đang hiểu lầm về đạo Phật do truyền miệng từ năm này qua năm khác, từ thập kỷ này qua thập kỷ khác bị "tam sao thất bản".
  

Đức Phật là không có thật

 
Nhiều người tưởng rằng Đức Phật là thần thánh nào đó không có thật nhưng thực tế, Đức Phật là người trần mắt thịt. Ngài sinh vào khoảng năm 624 trước công nguyên, tên thật là Tất-Đạt-Đa, thuộc dòng họ Thích Ca, là thái tử của vương quốc Thích Ca do cha Ngài làm quốc vương. Lãnh thổ của quốc gia Thích Ca hiện nay thuộc về khu vực giáp ranh Nepal và Ấn Độ.
 
Ngài rời khỏi gia đình đi tìm con đường thoát khỏi đau khổ thế gian, sau đó Ngài lại hướng dẫn lại cho mọi người con đường đó mà thôi. Việc thờ phượng Đức Phật là do người đời sau bày vẽ ra, thậm chí mọi người còn mải thờ Phật mà quên mất việc chính là thực hành con đường hạnh phúc mà Phật đã chỉ dạy. Đức Phật Thích Ca sống thọ đến 80 tuổi, nơi sinh, nơi mất và nơi ở của Phật Thích Ca hiện nay đều được các nhà khoa học tìm ra với các chứng tích lịch sử.
 
Phật là một quả vị, hay có thể nói là một danh hiệu dành cho các vị giác ngộ tuyệt đối, vì vậy nên có nhiều vị được gọi là Phật. Có vị tồn tại trong lịch sử như Phật Thích Ca, có vị được biết đến chỉ trong kinh điển như Phật A Di Đà, Phật Di Lặc... và chưa ai gặp ngoài đời cả.  
 
hieu lam ve dao Phat
 

Mục tiêu của đạo Phật là vãng sanh Cực Lạc

 
Đây là hiểu lầm về đạo Phật tiêu biểu nhất. Mục tiêu của đạo Phật không phải là cõi thiên đường hay cõi Cực Lạc, mà là giúp chúng ta thoát ra được những đau khổ, phiền muộn ở hiện tại để tìm ra hạnh phúc đích thực.

Tất nhiên đó là một công trình vĩ đại trải qua thời gian vô cùng lâu dài, chứ không thể trong một kiếp người vài chục năm đã đạt được ngay. Ngay cả Đức Phật cũng phải trải qua nhiều kiếp sống thực hành liên tiếp chứ chưa nói đến người bình thường.
 
Chính vì vậy, trong đạo Phật có một số vị chủ trương hướng dẫn cho Phật tử thực hiện từng bước một. Bước đầu một người có thể tu tập để được tái sinh vào kiếp sau tại một nơi hạnh phúc hơn (như cõi Cực Lạc chẳng hạn), sau đó tại nơi ấy họ sẽ tiếp tục tiến bộ để được thoát khổ hoàn toàn.
 
Tuy nhiên cũng có những vị không cần thông qua con đường ấy mà tập trung thực hành ngay tại đời sống con người cũng đạt được kết quả giác ngộ. Trong lịch sử đã ghi nhận rất nhiều đệ tử của Đức Phật (đều là người có thật) và các vị xuất gia sau thời Phật đạt được giác ngộ ngay khi đang sống ở cõi người.
 
Vì vậy, có thể nói vãng sanh Cực Lạc là một mục tiêu cao quý trong đạo Phật nhưng chưa phải là kết quả cuối cùng mà Phật muốn con người đạt được.
 

Đức Phật sẽ ban phát tài lộc

 
Nhiều người cúng lễ Phật hoặc bày mâm cao cỗ đầy với mong ước Đức Phật sẽ mang lại nhiều may mắn, tiền tài, nhà cửa hoặc con cái, thực ra đây là một quan niệm hiểu lầm về đạo Phật.

Đức Phật chỉ là người đi trước và truyền lại cho chúng ta kinh nghiệm để thực hành, sống thoát khổ chứ không phải là Thần thánh, có quyền năng ban phát tài lộc. Muốn được hạnh phúc, cách tốt nhất là nghiên cứu con đường Phật đi để thực hiện theo chứ không phải thờ cúng để xin việc này việc kia.
 
Nên nhớ rằng Phật dạy muốn có quả ngọt lành thì gieo nhân hạt thơm tho. Điều này có nghĩa là, phước lành của chúng ta do chính chúng ta tạo nên, không phải do Phật ban phước mà chính từ những nhân mà chúng ta gieo ở đời, họa hay phước sẽ từ đó mà ra vậy.
 
Duc Phat la co that, la nguoi tran mat thit
 
 

Niệm Phật là đọc danh hiệu Phật

 
Tụng kinh, niệm Phật là phương pháp tu hành phổ biến nhưng dù thuộc lòng mà chẳng tìm hiểu nghĩa thì cũng không có tác dụng gì. Bên cạnh đó, việc liên tục đọc “Nam mô Ai Di Đà Phật” cũng được coi là một công đức, điều này khiến giới trẻ cảm thấy hồ nghi và không hứng thú với đạo Phật.
 
Thực ra, chữ “niệm” ở đây có nghĩa là nhớ, giống như trong chữ tưởng niệm, hoài niệm. Niệm Phật hay thường xuyên nhớ đến Phật là phương pháp hiệu quả giúp tâm trí chúng ta bình an và sáng suốt. Ngoài ra, mỗi lần niệm mang lại cho ta sự tập trung, gạt bớt những vọng tưởng. Do vậy, niệm Phật thực ra chú trọng ở nội tâm chứ không phải ở hình thức như nhiều người vẫn nghĩ.

Xem thêm: Nếu đi khắp nơi chạy chữa không khỏi hãy thử niệm Phật chữa bệnh
 

Xuất gia theo Đạo Phật đều phải ăn chay

 
Đây là một trong những hiểu lầm về đạo Phật mà nhiều người mắc phải nhất. Ăn chay chỉ là một việc làm được khuyến khích chứ không phải là một loại quy định cấm kỵ trong đạo Phật, khi còn sống, Đức Phật cũng ăn mặn chứ không ăn chay.
 
Trong đạo Phật chỉ cấm người tu hành sát sinh hại vật, còn việc ăn chay nếu có điều kiện thuận lợi thì mới thực hiện. Thời xa xưa, người dân chưa quen ăn chay nên có khi cúng cho các vị tăng cả thịt cá, các thầy ăn đồ ấy không coi là phạm giới. Ngày nay điều kiện kinh tế khá hơn, Phật tử chuẩn bị được đồ chay cho chùa chiền nên các nhà sư mới có thể ăn chay liên tục được.
 
Ngoài ra, trong những trường hợp đặc biệt, chẳng hạn như khi ốm bệnh, các nhà sư cũng cần ăn mặn để có sức khỏe chứ không thể miễn cưỡng ăn chay.
 
Cho rằng các nhà sư ăn thịt cá là phạm giới nghiêm trọng là hậu quả của việc phim ảnh Trung Quốc nói về đời sống trong các chùa rất hay khai thác vấn đề này khiến nhiều người hiểu lầm.

Đây là một trong nhiều ám ảnh của những người bước đầu tìm hiểu về Phật giáo. Họ không cưỡng lại được ham muốn ăn mặn của mình và cảm thấy ăn chay khi đi tu thật sự là một điều kinh khủng. Tuy nhiên, Phật giáo không bắt buộc con người ta ăn chay. Ăn được là tốt, nhưng nếu không ăn chay được thì nên hạn chế sát sinh.
 
Khi chưa có điều kiện ăn chay, Phật đi khất thực và ăn những gì được cho, đôi khi vẫn ăn mặn vì dân chúng cho đồ mặn và đó không phải là điều tội lỗi. Ăn chay nhưng không hành thiện, ăn chay nhưng vẫn giữ những sân hận trong lòng, đối đãi với người trên bằng sự bất kính, đối đãi với người dưới bằng sự thị uy khinh miệt, thì đó cũng không bằng ăn mặn mà nhân từ hiền hậu, sống thiện tâm hiền lành. 
 
Cu theo Phat la phai an chay
 
 

Giáo lý quan trọng nhất là các bộ kinh

 
Nhiều người nói đến đạo Phật là khoe ngay mình đã đọc thuộc bao nhiêu bộ kinh, đã tu qua những phẩm nào, nhưng đó không phải điều cốt yếu mà Phật chỉ dạy.
 
Giáo lý quan trọng nhất trong đạo Phật cũng chính là những giáo lý cơ bản nhất mà Đức Phật luôn nhắc đến trong mọi trường hợp, đó là Luật Nhân Quả và Tứ Diệu Đế.
 
Tụng kinh, niệm Phật không phải để cầu cúng hay học thuộc lòng, đọc lên là sẽ được Phật chứng cho. Mục đích lớn nhất của việc này là để chúng đệ tử ghi nhớ lời Phật dạy, soi sáng bản thân, giác ngộ Phật pháp và hành động theo. Vừa tụng niệm, vừa thấm nhuần và ghi nhớ, làm theo, ấy mới là niệm Phật chân chính.

Đạo Phật có siêu độ, siêu thoát? 


Không có bài kinh nào, không có uy lực của bất kỳ ông sư, ông thầy nào có thể tụng kinh siêu độ, siêu thoát cho hương linh, vong linh, chân linh cả. Thời Phật tại thế, nếu có đến nơi người mất, chư tăng chỉ đọc những bài kệ vô thường, khổ và vô ngã để thức tỉnh người sống và hiện nay các nước Phật giáo còn duy trì.
 
Có thể có hai trường hợp:
 
- Nếu vừa chết lâm sàng thì thần thức người chết vẫn còn. Vậy có thể đọc kinh, mở băng kinh, chuông mõ, hương trầm... để “thần thức người chết” hướng về điều lành... để thần thức tự tạo “cận tử nghiệp” tốt cho mình.
 
- Nếu thần thức đã lìa khỏi thân rồi – thì họ đã tái sanh vào cõi khác rồi, ngay tức khắc. Khi ấy thì gia đình làm phước để chư tăng tụng kinh hồi hướng phước ấy cho người đã mất.
 
Cả hai trường hợp trên đều không hề mang ý nghĩa siêu độ, siêu thoát mà chỉ có ý nghĩa gia hộ, gia niệm, gia lực mà thôi. Tu dựa vào tha lực cũng tương tự như vậy, nhưng cuối cùng cũng phải tự lực: “Tự mình thắp đuốc mà đi, tự mình là hòn đảo của chính mình”.

Chư thiên chỉ có khả năng hoan hỷ phước và báo truyền thông tin ấy cho người quá vãng mà thôi. Họ không có uy lực ban phước lành cho ai cả.

Tham khảo thêm: Đâu là cách giúp các vong nhi chết do nạo, phá thai được siêu thoát

Đạo Phật có tính huyền bí, bí mật?

 
Giáo pháp của Đức Phật không có cái gì được gọi là huyền bí, bí mật cả. Đức Phật luôn tuyên bố là “Như Lai thuyết pháp với bàn tay mở ra”, có nghĩa là Ngài không có pháp nào bí mật để giấu kín cả! 
 
Dao Phat co tinh huyen bi, bi mat
 

Đạo Phật chỉ dành cho người già

 
Đạo Phật không phân biệt già trẻ, trai gái. Phật giáo là chỗ dựa về tinh thần cho tất cả những ai đang muốn đi tìm hạnh phúc đích thực của cuộc sống. Dù đang còn trẻ hay tuổi đã xế chiều thì Phật giáo cũng đều mang đến cho bạn những kiến thức, những bài học, những kinh nghiệm và triết lý sống đơn giản nhưng ý nghĩa.

Đạo Phật cung cấp nhiều tri thức khoa học, tâm lý, đạo đức bổ ích cho cuộc sống và công việc của chúng ta và nhất định sẽ giúp ích được càng nhiều nếu bạn tìm hiểu càng sớm. 
 
Đừng chờ đợi đến khi không còn sức lực và mọi chuyện đều đã trôi qua rồi mới khám phá cách sống đúng, như vậy thì quả là điều đáng tiếc cho tuổi trẻ.  
 

Đạo Phật có tám vạn bốn ngàn pháp môn?

 
Đạo Phật có nói đến 8 vạn 4 ngàn pháp uẩn (dhammakhandha) chứ không nói đến 8 vạn 4 ngàn pháp môn (dhammadvāra). Uẩn (khandha) ngoài nghĩa che lấp, che mờ và nghĩa chồng lên, chồng chất, còn có nghĩa là nhóm, liên kết, tập hợp ví như Giới uẩn (nhóm giới), Định uẩn (nhóm định), Tuệ uẩn (nhóm tuệ). Do từ uẩn (khandha) lại dịch lệch ra môn - cửa (dvāra), pháp môn nên ai cũng tưởng là có 8 vạn 4 ngàn pháp môn, tu theo pháp môn nào cũng được! Ai là người có thể đếm đủ 8 vạn, 4 ngàn cửa pháp này?

8 vạn 4 ngàn chỉ là con số tượng trưng, có nghĩa là nhiều lắm, đếm không kể xiết theo truyền thống tôn giáo và tín ngưỡng Ấn Độ cổ. Ví dụ 84 ngàn lỗ chân lông, 84 ngàn vi trùng trong một bát nước, 84 ngàn phiền não, 84 ngàn cách tu...
 

Đạo Phật có bao hàm xin xăm, bói quẻ, cầu sao, giải hạn, xem ngày giờ tốt xấu?
 

Những hình thức này không phải của đạo Phật. Trong kinh tụng Pāli có đoạn: Giờ nào (chúng ta) thực hành thân, khẩu, ý trong sạch, giờ đó được gọi là vận mệnh tốt, là giờ tốt, là khắc tốt, là canh tốt... Ngày đó gọi là có nghiệp thân phát đạt, nghiệp khẩu phát đạt, nghiệp ý phát đạt. Và nguyện vọng theo đó được gọi là nguyện vọng phát đạt. Người tạo nghiệp thân, nghiệp khẩu, nghiệp ý phát đạt như thế rồi sẽ được những lợi ích phát đạt.
 

Đạo Phật có Định mệnh?
 

Đạo Phật có nói đến nghiệp, đến nhân quả nghiệp báo chứ không hề nói đến định mệnh. Theo đó, gây nhân xấu ác thì gặt quả đau khổ, gây nhân lành tốt thì gặt quả an vui - chứ không phải “cái tơ cái tóc cũng do trời định” như định mệnh thuyết của Khổng Nho hoặc định mệnh 4 giai cấp của Bà-la-môn giáo.

 

5 món "của cải" vô giá nhất định cha mẹ phải truyền lại cho con cái

Nếu bạn cho rằng trên đời này, vàng bạc là thứ quý giá nhất thì là bạn đã sai. Có những món đồ còn đắt giá hơn vàng bạc rất nhiều,  những món đồ đó nhất định cha mẹ phải truyền lại cho con cái.

.

Tình thân

 
Trên đời này, tình thân là thứ quý giá nhất mà bất cứ ai cũng phải trân trọng. Đối với một đứa trẻ mà nói, sự gần gũi, yêu thương của cha mẹ, những người thân trong gia đình luôn là thứ tình cảm ấm áp nhất và sẽ trở thành những ký ức đẹp đẽ nhất trong tuổi thơ của mỗi đứa trẻ.
 
Dạy cho trẻ cách quý trọng tình thân chính là cách dạy cho trẻ cách yêu người thương người, và trân trọng tình cảm giữa người với người. Muốn con cái thông cảm với nỗi vất vả của mình, thương yêu gia đình, thì sự gần gũi của cha mẹ là cách làm duy nhất.

Thu quy gia nhat nhat dinh cha me phai de lai cho con hinh anh

Bày tỏ cảm xúc

 
Học cách bày tỏ cảm xúc là cách để trẻ có thể tự do sống và bộc lộ con người, cũng như sở thích, đam mê của mình, từ đó trẻ có thể trưởng thành hơn.
 
Chưa kể, học được cách bộc lộ cảm xúc, trẻ có thể hoàn thiện hơn về nhân cách, biết yêu thương, biết hờn giận, biết động lòng trắc ẩn. Biết bao dung, thư thứ, biết thương người, thương ta… có như thế trẻ mới có thể phát triển toàn diện được.
 

Chấp nhận thất bại và bước tiếp

 
Không có bậc cha mẹ nào muốn nhìn thấy con thất vọng nhưng điều bạn không muốn hơn cả là phải nhìn con mất hàng tuần, thậm chí hàng tháng để vượt qua nỗi buồn. Vì thế, cha mẹ phải cho con cách đôi diện với khó khăn, chấp nhận khó khăn và vượt qua khó khăn hay nỗi đau đó mà không bi lụy.
 

Chịu được khổ

 

Nhà tâm lý học nổi tiếng Maslow từng nói: “trắc trở đối với đứa con mà nói chưa chắc là chuyện xấu, mấu chốt nằm ở thái độ của nó đối với trắc trở.” Bạn phải biết là, cha mẹ nào cũng không thể cả đời đi theo con cái, càng không thể chăm sóc con cái cả đời. Cho nên nếu hôm nay bạn không nỡ để con phải chịu khổ, tri thức và kinh nghiệmmà con có được sẽ rất ít thì trong tương lai, khả năng chịu khổ của con sẽ càng kém.

Sự biết ơn

 
Sẽ không ai có thể lớn lên trọn vẹn nếu không học được sự biết ơn. Trong thời hiện đại có rất nhiều người không cảm nhận được hạnh phúc của mình, chỉ hơi không như ý là oán trời oán đất, oán cha mẹ oán người khác, cho rằng tất cả mọi chuyện mà người khác làm cho mình đều là lẽ đương nhiên hết, nhưng thực ra, trên đời, chỉ có cha mẹ mới là người tốt với bạn vô điều kiện, cho bạn mọi thứ mà không đòi hỏi gì hết.
 
Thế nên, cha mẹ phải biết dạy con biết ơn và trân quý những gì đang có, có như vậy, đứa trẻ mới không trở nên ích kỷ, tư lợi và biết hài lòng với cuộc sống của mình.

 

Phật dạy về sự lãng phí thời gian để thấy từng giây cuộc đời cũng thật ý nghĩa

 Thông qua những lời Phật dạy về sự lãng phí thời gian để thấy rằng ta đang quên đi việc mình sở hữu vật báu bên mình mà không hề hay biết.

Phật dạy về sự lãng phí thời gian


Có nhiều thông tin cho rằng quả báo của những ai lãng phí thời gian đó là họ sẽ bị quả báo nghèo khổ do lười lao động, đầu óc mu muội không làm được việc hơn. Hay tin rằng sau khi chết rất dễ làm ma đói hay tái sinh thành các loài thú, khó có cơ hội quay lại làm người, mà nếu có tái sinh làm người cũng chỉ là người tầm thường, thậm chí thấp kém hạ liệt trong xã hội.
Điều này được giải thích là vì những người thường có thói quen lãng phí thời gian ít tạo nhiều ân nghĩa với thế gian, nên không gieo duyên với chúng sinh nhiều.

Thực ra quy luật nhân quả hoạt động không rõ ràng được như trên vì nó là tự tổng hòa của nhiều việc, nhiều hành động trong quá khứ lẫn hiện tại chứ không thể rõ ràng như 1 + 1 = 2, dễ dàng giải thích như cách chúng ta vẫn nghĩ.
 
Phật dạy về sự lãng phí thời gian được nhắc tới trong Kinh Di Giáo cvà nhấn mạnh rằng chúng ta nên tận dụng từng giây, từng phút mà mình may mắn có được. 

"Này các đệ tử, ban ngày thì nỗ lực tu tập pháp lành, không để thời gian trôi qua uổng phí. Đầu hôm, cuối đêm cũng không luống bỏ. Giữa đêm tụng niệm, tu trì. Đừng vì chuyện ngủ nghỉ mà để cuộc đời trôi qua vô ích. Hãy tâm niệm rằng ngọn lửa vô thường đang đốt cháy thế gian, để tự tinh tấn độ mình, khắc phục sự lười biếng, ngủ nghỉ.

Giặc phiền não luôn rình rập giết các vị, còn nguy hiểm hơn kẻ thù, làm sao các vị có thể mặc tình ngủ nghỉ mà không cảnh giác? Phiền não ngủ trong tâm người cũng như rắn độc nằm trong nhà, phải dùng móc sắt giới hạnh mà lôi kéo nó ra gấp. Rắn độc ra rồi ta mới an tâm ngủ nghỉ. Rắn độc chưa ra mà mải mê ngủ nghỉ thì thật là người không biết hổ thẹn".

Có thể thấy, Đức Phật khuyên các đệ tử của mình cần phải chăm chỉ, ý thức việc tu tập cũng giống như người thường cần phải tu thân vậy, việc đó không thể trì hoãn và phải thực hành thường xuyên mới mong có được kết quả mà mình muốn.

Xem thêm: 50 câu nói hay về thời gian đáng giá như kim cương bạn không thể bỏ qua
 
Phat day ve su lang phi thoi gian
 

Nhận thức cuộc sống ngắn ngủi để sớm tỉnh thức


Chúng ta có người sống vội nên lăng xăng làm việc không đủ thời gian để mưu cầu sự sống, ngược lại cũng có người thấy thời gian thừa thãi, dài lê thê. Cả hai cách sống đấy đều là phí hoài thời gian vô ích.

Ví dụ ta có may mắn sống thọ đến 80 năm, thì mất nửa đời người 40 năm để  ngủ, còn lại thời gian 40 năm chúng ta sinh hoạt và làm việc mà thôi. Thế mới thấy, cuộc sống này ngắn ngủi đến từng nào, từng giây phút mà chúng ta đang sở hữu quý giá biết bao.

Hãy đếm ngược quỹ thời gian mà mình đang có, khi chúng ta sống, hãy để ý tới quỹ thời gian hữu hạn để đừng lãnh phí chúng cho việc ăn chơi, ngồi lê đôi mách, tán gẫu, thị phi…thời gian dành cho sự chăm sóc bản thân không còn nhiều. 

Nhận thấy cuộc sống ngắn ngủi không phải bi quan yếm thế mà là sự tỉnh thức, để mỗi cá nhân chiêm nghiệm sự thật vô thường của cuộc đời để giác ngộ được tự tính vô thường của vạn pháp, có như thế mới đủ dũng cảm sống trọn vẹn cho từng khoảng khắc mà mình có được. 

Kinh Kim Cang đưa ra hình ảnh ẩn dụ cho thấy sự mong manh vô thường của các pháp hữu vi, và sCuộc sống này rất công bằng, ai cũng chỉ có 24 tiếng đồng hồ, ta cần phải quyết định việc gì cần làm và việc gì cần bỏ qua, chúng ta dành bao nhiêu thời gian để ngồi nhìn lại thật sâu vào tâm mình, nuôi dưỡng và phát triển nó. 
Các bậc cổ đức nói: “Thiên niên thiết thọ khai hoa dị/Nhất thất nhơn thân vạn kiếp nan.”
 
Nghĩa là “cả ngàn năm cây sắt mới trổ hoa một lần vẫn còn là dễ, nhưng một phen mất thân người rồi thì muôn kiếp khó được lại”. Ngày hôm nay chúng ta đã hội đủ phúc duyên nên mới có được thân người chứ không phải dễ dàng.

Đã được làm thân người rồi, còn được trí tuệ thì được xem là sở hữu những điều vô cùng quý giá, thế mà ta cứ mải đi kiếm đâu đâu để mặc thời gian phí hoài thì thật là đáng trách. 

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, nên hãy tỉnh thức để kịp sắp đặt những gì để hoàn tất từng phần đời mình, để thời gian không thờ ơ trôi qua trong lãng phí. Hãy biến mình thành ông chủ thông minh sở hữu trong tay công cụ là thời gian thành công để đạt được những thành công trong đời. Vì vậy, hãy sử dụng vốn thời gian tốt nhất, để một mai không hối tiếc điều gì.
Lúc còn trẻ khỏe, nhiều người chỉ lãng phí thời gian cho những thú vui vô bổ vì không biết mục tiêu cuộc đời của mình là gì. Cho nên, phải biết tiết kiệm thời gian, biết tranh thủ thời gian để làm những việc có ích cho mình, có lợi cho người.

Tại sao chúng ta phải quý tiếc thời giờ? Đó là vì trân quý duyên lành ít có, khó được mà ngày nay mình đã có được nên trân quý. Khi nhận ra được một cái gì đó ít có và khó gặp thì chúng ta sẽ rất quý trọng, tìm cách giữ gìn và làm cho nó tăng trưởng, không để bị cuốn mất đi.

Ta nói câu: "Thời gian quý như vàng" mà quên cả việc nhận thức về nó một cách sâu sắc. Sự thật là thời gian trôi qua lại cuốn phăng cái quý báu đó đi, chuỗi ngày còn lại để mình may mắn còn có được nó thì quá ít ỏi nên chúng ta phải trân quý. Chính vì trân quý như vậy cho nên ta mới không dám để một phút giây nào lơi lỏng, trôi suông. 
ự hạn hữu của thời gian. “Tất cả các pháp hữu vi, đều như chiêm bao, như ảo thuật, như bóng nước, như ảnh tượng, như sương mai, như điện chớp, nên phải quán sát đúng như vậy.”

Những lời dạy trên không chỉ dành cho người tu hành mà còn là cho chúng ta, khuyên răn ta nên xem trọng thời gian để tấn tu đạo nghiệp. Đừng để thời gian luống qua một cách vô ích. 

 

5 việc làm tích âm đức có thể thay đổi vận mệnh: Làm được một điều cũng chứng minh bạn là người có phúc!

Người xưa cho rằng ĐỨC là ngọn nguồn của hết thảy phúc báo, nhưng tích đức như nào thì không phải ai cũng biết. Dưới đây là những việc làm tích âm đức có thể thay đổi vận mệnh cuộc đời mà ai cũng nên ghi nhớ để thực hiện

Âm đức là gì?

 
Từ nhỏ chúng ta vẫn thường được dạy rằng "Phải tích âm đức, không cho mình thì cũng là cho con cháu". Vậy rốt cuộc như thế nào là tích âm đức?
 
Hiểu một cách đơn giản, hành thiện đều là tích đức. Nếu nói rõ thì thiện có thật có giả, có ngọn có ngành, có âm có dương, có đúng có sai, có lệch có chính, có vơi có đầy, có lớn có nhỏ, có khó có dễ, đều cần phân biệt rạch ròi.
 
Phàm là hành thiện mà được người biết đến tức là "dương thiện". Hành thiện mà người khác không biết đến gọi là "âm đức".
 
Đặc biệt là với những người tu đạo Phật, tất cả giáo lý sâu sa của Đức Phật đều chỉ nằm trong hai từ "tích đức - hành thiện". Điều này đã dung nhập vào trong máu thịt, trở thành nội dung cơ bản và quan trọng nhất trong quá trình tu hành.
Tục ngữ có câu rằng: “Con người hành thiện thì trời đất đều biết, ắt có phúc báo”. Hành thiện chính là chỉ âm đức. Con người tích đức càng nhiều thì phúc báo càng lớn. 
 
Có câu nói: "Dương thiện hưởng tiếng thơm trên đời, âm đức được hưởng phúc báo từ trời".
 
Mỗi ngày làm một việc thiện vốn không khó, cái khó nằm ở việc hành thiện nhưng không cầu báo đáp, không cầu lưu danh, làm việc tốt nhưng không đòi hỏi công lao. Đó chính là nguyên lý tích âm đức mà nhà Phật đề cao.
 
Làm xong dương đức, bạn sẽ được mọi người khen ngợi, được phát bằng khen, sẽ được vỗ tay tán thưởng. Những thứ đó đều là quả báo thiện lành của bạn, nhưng xong rồi thì cũng hết.
 
Âm đức lại khác. Nó sẽ tích lũy dần dần, từng chút một, ngày qua ngày. Khi đạt tới một giới hạn nhất định, âm đức sẽ trở thành phúc báo to lớn đến với bạn, thậm chí che chở cho cả con cháu đời sau của bạn được bình an, hạnh phúc.
 
Hay nói một cách đơn giản, âm đức giống như hạt giống, chỉ cần hạt nẩy mầm thì không lo tương lai không có cơ hội gặt hái. Đọc ngay: Ý nghĩa của âm đức theo Đạo Phật là gì?
 
Dưới đây là 5 việc làm tích âm đức mà bất cứ ai cũng nên ghi nhớ để thực hiện. Dù chỉ làm được một điều cũng chứng minh bạn là người có phúc. Đương nhiên, làm được càng nhiều thì phúc báo của bạn lại càng sâu dày!

1. Việc làm tích âm đức thứ nhất: Năng kết thiện duyên

 
Viec lam tich am duc 4
 
"Duyên" chính là quan hệ giữa người với người. Thiện duyên tức là xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với những người xung quanh. Điều này lợi cho mình mà cũng ích cho cả người.
 
Cho dù có thích hay không, chúng sanh trên đời đều cần phải kết thiện duyên, tránh xa ác duyên, đây cũng là một trong những phương thức tích phúc báo tốt nhất.
 
Vậy vì sao kết thiện duyên lại là việc làm tích âm đức quan trọng?
 
Phật gia cho rằng, thiện duyên giống như một chuyến đò ngang của sinh mệnh, chỉ có những người năng kết thiện duyên rộng rãi thì mới có thể ngồi trên chuyến đò hướng đến tương lai tốt đẹp đó. 
 
Một người bình thường sẽ rất vất vả và cũng phải trải qua trăm ngàn khó khăn mới có thể đạt được mục tiêu của đời mình, nhưng người năng kết thiện duyên thì có thể đạt được dễ dàng hơn. 
 
Một người bình thường khó tránh được tai họa, nhưng người năng kết thiện duyên lại có thể gặp họa mà hóa lành. Cuộc sống khó ngờ ác duyên là thiện duyên.
 
Trong Phật gia có một câu chuyện kể rằng: Một lần Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn dắt các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên. 
 
Khi đến cạnh một con sông lớn, ngài hỏi các đồ đệ của mình rằng: “Có một khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt ở trên nước mà không bị chìm, trái lại còn có thể đi qua sông. Tảng đá ấy cũng không bị ướt. Các con có thể nói cho ta biết, rốt cuộc nguyên nhân là vì sao không?”
 
Các đệ tử trầm tư suy nghĩ, không ai nói ra được đạo lý trong đó. Cuối cùng, họ không còn cách nào đành thỉnh giáo Phật Thích Ca Mâu Ni.
 
Phật Thích Ca Mâu Ni trả lời: “Đạo lý này rất đơn giản. Đó là do tảng đá ấy có thiện duyên. Thiện duyên của tảng đá là gì? Chính là chiếc đò. Tảng đá đặt trên đò mà xuôi qua sông, nên bản thân nó không tự nhiên bị chìm xuống, cũng không bị ẩm ướt.
 
Con người trên thế gian cũng là như thế, chỉ có gặp được thiện duyên mới có thể có được lợi ích, có được điều tốt đẹp, mới có thể làm thành việc tốt, mới có thể trở thành người tốt! 
 
Nếu không thì chỉ có thể làm chuyện xấu, trở thành ác nhân. Cho nên, con người sống trên đời, nên lựa chọn cho mình một người thầy tốt, kết giao một số bạn bè tốt, đây cũng chính là thiện duyên của con người.”
 
Mỗi một ý niệm đều dẫn đến nhân quả báo ứng, là tốt là xấu tùy thuộc vào hành động và tu hành của mỗi người.
 
Càng nhiều ý niệm, ngôn ngữ hay hành động thiện lành thì càng nhiều âm đức được tích góp lại. Đồng thời, bạn cũng sẽ góp nhặt được càng nhiều thiện duyên. 
 
Một người biết cách đối nhân xử thế, biết cách xây dựng các mối quan hệ xã giao tốt đẹp thì cuộc sống và công việc của người đó càng thêm thuận lợi, suôn sẻ như ý. Cuộc đời của người đó tự nhiên cũng ngập tràn may mắn.
 

2. Việc làm tích âm đức thứ hai: Tin vào nhân quả

 
Viec lam tich am duc 1
 
Chư Phật Bồ Tát xuất hiện ở thế gian thuần thiện vô ác nhưng vẫn không thể rời khỏi chân lý của luật nhân - quả.
 
Cho nên, Phật Pháp mới có câu: "Vạn pháp giai không, nhân quả bất không”. 
 
Trước hết cần phải nói rằng, hiện tại có rất nhiều người học Phật hiểu lầm chữ “không”. Chữ “không” trong đạo Phật khác hẳn so với chữ “không” ở ngoài đời. 
 
Chữ “không” ở ngoài đời có nghĩa là không có. Còn chữ “không” trong đạo Phật không có nghĩa như vậy, mà là nói ở ngay nơi sự vật đang hiện hữu vốn không có bản chất thật sự, chỉ do nhiều thứ kết hợp lại với nhau mà tạo thành.
 
Vạn vật vốn không có thật, nhưng chúng ta chấp là thật có, cho nên đức Phật đã nói “không” để phá cái tâm chấp có, chấp thật đó.
 
"Nhân quả bất không" - Nhân quả vì sao bất không?
 
Trong quá trình chuyển biến, nhân biến thành quả, quả lại biến thành nhân; nhân quả vĩnh viễn tuần hoàn, vĩnh viễn luân chuyển. Đó chính là nhân quả bất không.
 
Những nghiệp nhân quả báo, kiết hung, họa phước trên đời cũng luôn tuần hoàn, tiếp nối không dừng. 
 
Mỗi một người tạo nghiệp là "nhân", chịu báo ứng là "quả". Khi chịu báo ứng, người đó lại tiếp tục tạo nghiệp, vĩnh viễn luân chuyển, vĩnh viễn tuần hoàn.
 
Phật gia dạy rằng: Chúng ta đều phải tu thiện tích đức, cố gắng kiểm soát bản thân để không sinh ra ác niệm, càng không nên làm tổn thương người khác, không vi phạm luân thường đạo lý.
 
Còn nếu như tạo ác quả, báo ứng sẽ giáng xuống không thể tránh khỏi, kéo dài từ đời này qua đời khác.
 
Quả báo thông cả ba đời: có hiện đời, nhân thiện - ác trong đời này đã tạo thì ngay trong đời này có được quả thiện - ác báo ứng, đây gọi là hiện báo. 
 
Cũng có những nghiệp thiện - ác trong đời này chúng ta đã làm, ngay trong đời này không có quả báo mà quả báo lại đến trong đời sau kiếp sau, việc này trong Phật pháp gọi là sanh báo. Bạn trong đời sau sẽ gặp cái quả báo này. 
 
Còn có một loại những nghiệp thiện - ác trong đời này đã làm, đến đời sau cũng chưa có quả báo mà phải đợi đến đời thứ ba, hoặc đời thứ tư, hoặc giả là đến ngàn vạn kiếp sau, hoặc giả là vô lượng kiếp sau gặp được duyên thì quả báo này mới hiện hành, đây đều gọi là hậu báo. 
 
Nhân - quả thông cả ba đời, tạo tác nhân nghiệp thì nhất định có quả báo. Nếu như nói tạo tác nhân nghiệp mà không có quả báo vậy thì trên lý nói không thông mà trên sự cũng nói không thông, nhất định sẽ có quả báo. 
 
Do đó khởi tâm động niệm của chúng ta lời nói việc làm không thể không cẩn trọng.
 
Trong kinh thường nói “Bồ Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả”. Bồ Tát là người giác ngộ, họ lo sợ chính mình tương lai chịu ác báo cho nên họ đoạn cái nhân ác trước, quyết định không tạo cái nhân ác, do vậy mà tội chướng của họ bị tiêu diệt, công đức mới có thể được viên mãn, mới có thể tu hành thành Phật quả. 
 
Còn chúng sanh phàm phu thì thường hay tạo nhân ác nhưng lại mong muốn không gặp ác báo. Phật nói cái tâm trạng này cũng giống như ở dưới ánh mặt trời mà muốn vứt đi cái bóng của chính mình vậy, tốn công vô ích, là việc không thể được.

Xem thêm: Phật dạy: Hãy tha thứ cho người làm tổn thương bạn
 

3. Việc làm tích âm đức thứ ba: Hiếu kính cha mẹ

 
Viec lam tich am duc 2
 
Cổ ngữ nói: “Bách thiện hiếu vi tiên”, nghĩa là trong trăm cái thiện thì hiếu kính cha mẹ là đứng đầu. 
 
Hành thiện tích đức, trước hết là phải biết hiếu kính cha mẹ. Cha mẹ được ví là phúc điền lớn nhất trên thế gian. Hiếu kính với cha mẹ là đạo lý hiển nhiên của người con. Đó không chỉ là bổn phận mà còn là cách bồi đắp phúc báo của chính bản thân mình.
 
Phật gia có dạy: Nếu có thể hiếu kính cha mẹ, làm cha mẹ vui lòng, phúc đức là vô tận.
 
Hiếu thuận cha mẹ chính là hành động tích âm đức tốt nhất trên đời. Một người làm được việc làm tích âm đức thứ ba này sẽ đạt được 4 loại phúc báo: Là người đường hoàng, sung túc giàu có, tam an vô bệnh, trường thọ an khang.
 
Có thể tưởng tượng một cách đơn giản hơn: Một người sinh ra và lớn lên trong một gia đình hòa thuận hạnh phúc, tâm trạng mỗi ngày đều vui vẻ thoải mái. 
 
Tâm thái cũng vì vậy mà khoan hậu hiền hòa, đối nhân xử sự cũng sẽ khéo léo, không câu nệ toan tính. Phúc báo tự nhiên cũng đến cuồn cuộn không ngừng.
 
Bậc làm cha mẹ nên trở thành tấm gương sáng cho con cái, thân là con thì phải coi việc hiếu kính cha mẹ là nghĩa vụ và trách nhiệm hàng đầu. Đây chính là một trong những việc làm tích âm đức trực tiếp nhất mà ai cũng nên ghi nhớ.

Đừng bỏ lỡ: Lời phật dạy về báo hiếu cha mẹ: Vận may tối thượng ở chữ Hiếu
 

4. Việc làm tích âm đức thứ tư: Năng bố thí

 
Viec lam tich am duc 3
 
Phật gia dạy rằng: bạn bố thí đi cái gì thì sẽ nhận lại thứ đó. Bố thí cũng giống như gieo trồng hạt giống, bố thí càng nhiều thì thu hoạch càng bội thu.
 
Cần phải hiểu rằng, bố thí ở đây không chỉ là hành động quyên tặng, dâng cúng cho các thầy sư trong chùa miếu, mà bao gồm rất nhiều phương diện. 
 
Bố thí tài thì nhận về phúc báo, bố thí pháp thì thu về trí tuệ. Tu nhân tích đức, làm việc thiện, trời không phụ lòng.
 
Mỗi ngày, thêm một nụ cười, thêm một câu tán thưởng, thêm một lần nhường nhịn, thêm một hành động giúp đỡ... đó đều là hành động bố thí. Bố thí thực ra chính là đang tu phúc và tu trí tuệ.
 
Tâm thái của bạn ra sao sẽ quyết định cách bạn nhìn thế giới. Khi bạn giang hai cánh tay, thế giới cũng sẽ ôm lấy bạn.
 
Nụ cười của bạn sẽ đổi lấy nụ cười của người khác, câu tán thưởng của bạn sẽ đổi lấy hảo cảm từ người khác, hành động giúp đỡ của bạn đối lấy lời cảm ơn. 
 
Trong quá trình truyền đi tình yêu và sự ấm áp, bạn bất giác đã tự tích âm đức cho chính mình.
 
Hơn nữa, thường xuyên hành thiện, gia đình của bạn cũng sẽ êm ấm, sự nghiệp thông thuận, mọi chuyện cát lành, đó chẳng phải là một cách tích âm đức hiệu quả đó sao?
 

5. Việc làm tích âm đức thứ năm: Tu thân dưỡng tính

 
Viec lam tich am duc 5
 
Phật gia có ngũ giới (5 điều ngăn cấm) bao gồm: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu. Đây là những điều cơ bản làm người, cũng là những việc làm tích âm đức rất hiệu quả.
 
Sở dĩ đức Phật đặt ra năm giới, vì Ngài mong muốn cho người Phật tử tại gia hưởng được quả báo tốt đẹp. Bạn có biết: Vì sao cửa nhà Phật cấm rượu?
 
Không sát sinh để nhận phúc báo trường thọ; không trộm cáp để nhận phúc báo đại phú đại quý; không tà dâm để bảo vệ sự công bình, bảo vệ hạnh phúc cho gia đình mình và gia đình người; không nói dối để nhận lại sự tôn kính của mọi người; không uống rượu để luôn giữ được sự minh mẫn và thông tuệ.
 
Cho nên tu ngũ thiện (5 điều thiện) thì mới có thể được phúc báo, trường thọ, an khang, giàu có, gia đình và sự nghiệp viên mãn.
 
Nếu trong năm dài tháng rộng của cuộc đời, bạn có thể dùng ngũ giới để tu thân, tương lai chắc chắn sẽ nhận lại quả ngọt xứng đáng.
 
Khi hành thiện tích đức đủ nhiều, quả báo cũng tăng lên theo đó. Bởi vì tích đủ thiện mới có thể biến thành âm đức phúc báo che chở cho con cháu nhiều đời sau.

 

Đức Phật chỉ ra 3 khổ nạn lớn nhất của cuộc đời, người vượt qua được ắt sống an nhàn hưởng phúc

Đức Phật dạy: đời là bể khổ, cho nên ai cũng phải vượt qua những kiếp nạn đau khổ của cuộc đời là điều đương nhiên. Nhưng có 3 khổ nạn lớn nhất cuộc đời theo Kinh Phật, người vượt qua được là người có phúc báo sâu dày, an nhàn hưởng cuộc đời thuận buồm xuôi gió.

Đời là bể khổ...

 
Cuộc đời vốn là một cuộc tu hành, người thành công là người đã trải qua hết những rèn luyện của cuộc tu hành đó. Một khi được được tôi luyện qua mọi khổ ải, đời người sẽ suôn sẻ và thuận lợi hơn rất nhiều.
 
Phật dạy: đời là bể khổ, nhưng chịu được thống khổ mới có thể trưởng thành. 
 
Khổ nạn chính là một con đường buộc phải đi qua khi đã tồn tại trên cõi đời này. Cả một đời người, dù ít dù nhiều cũng đều phải chịu đựng một vài vấn đề khó khăn.
 
Từ lúc sinh ra, người ta đã phải đối diện với nỗi khốn khổ trăm bề. Ngay cả tín hiệu chào đời của chúng ta cũng là tiếng khóc. Mà tiếng khóc ấy còn theo mãi chúng ta đến lúc nhắm mắt xuôi tay.
 
Người ta sinh ra chính là để chịu khổ. Nếu con người sống thoải mái, thảnh thơi, cầu gì được nấy, ra ngoài vòng sinh tử, cả đời tựa như một cuộc dạo chơi thì liệu những Phật Thích Ca Mâu Ni, Lão Tử hay Chúa Jesus có xuất hiện trên thế gian này để mà “độ nhân” đi qua bể khổ không?
 
Cho nên nếu đã không có cách nào lựa chọn khác đi, chúng ta chỉ có thể thuận theo tự nhiên, lấy chính khổ nạn ấy làm vui, làm động lực để đi tiếp trên đường đời gian khó. 
 
Nỗi khổ chạm đến đáy cùng thì sẽ là “vật cực tất phản” (đến cực hạn sẽ phản đảo lại tình trạng hiện tại). Nghĩa là khi chịu thống khổ quá ghê gớm rồi, người ta sẽ vì thế mà cũng đắc được những điều phi thường.

Doi la be kho
 

... nhưng chịu được thống khổ mới có thể trưởng thành!

 
Hãy nghĩ một cách tích cực hơn, khổ nạn thực ra cũng không đáng sợ đến vậy, nhất là khi nó còn là cơ hội để tu rèn một con người, một nhân cách, là cái đà đưa người ta vượt trội lên.
 
Người xưa thường giảng: “Sông có khúc, người có lúc“, ý nói đời người ta là có thăng trầm, thịnh suy, phải biết kiên nhẫn chờ thời. 
 
Phật gia cũng giảng về luật nhân quả báo ứng. Người ta là sướng trước khổ sau và ngược lại. Đời này khổ đau, phiền não thì kiếp sau sẽ được đền bù, sống một đời hạnh phúc, tiêu dao. 
 
Đời này ngập trong nhung lụa, bạc tiền, rất có thể kiếp tới sẽ phải làm kẻ ăn xin nơi đầu đường góc chợ. Mọi thứ xét ra đều rất công bằng.
Và phải chăng đời người ta chính là phải kinh qua đắng cay mới hiểu được giá trị của ngọt bùi, dầm mình trong khổ não mới càng yêu thêm những giây phút thanh thản hiếm hoi?
 
Nếu không biết mệt mỏi, làm sao thấu được ý nghĩa của sự an nhàn? Nếu chẳng thể nghênh đón gió sương, chịu đựng trong cát bụi thì làm sao biết được giá trị của một nơi chốn trời yên biển lặng?
 
Có thể bạn đã trải qua rất nhiều khổ nạn, hoặc có lẽ ngay bây giờ đang vấp phải những khó khăn đó, hay tương lai còn rất nhiều điều gian truân hơn hơn đón chờ bạn, vậy cũng đừng sợ hãi. Khi bóng đêm qua đi, ánh sáng của ngày mới sẽ tới, chỉ cần chúng ta kiên trì chờ đợi, bền bỉ nỗ lực thì chắc chắn khổ ải nào rồi cũng qua hết để nếm được ngọt bùi phía trước.
 
Cũng như lời Phật dạy về 3 khổ nạn lớn nhất đời người, một khi vượt qua được, còn gì xứng đáng hơn một cuộc đời bình yên thanh thản, phúc sâu lộc dày đang ở ngay trước mắt?

Chiu duoc thong kho moi truong thanh
 

3 khổ nạn lớn nhất cuộc đời theo lời Phật dạy

 

1. Dục vọng

 
Dục vọng chính là nguyên nhân gây ra phần lớn những thống khổ trên cõi đời này. 
 
Dục vọng là những suy nghĩ sinh ra từ bên trong một con người, một khi đã nảy sinh thì sẽ không có cách nào có thể ngừng lại.
 
Phật giáo cấm "dục" bởi hy vọng chúng ta ai cũng thoát khỏi đau khổ để đạt được niềm vui, không chịu những tai họa mà dục vọng gây ra. 
 
Trong xã hội hiện tại, có không ít người vì tâm sinh dục vọng mà tự tay phá hủy tiền đồ của mình, nhất thời bị dục vọng che mờ mắt mà đi lầm đường lạc lối. Con người dễ bị dục vọng dẫn dụ nên cẩn trọng, chớ đùa với lửa.
 
Có rồi lại muốn có hơn nữa, để lòng tham dẫn dắt hành động, từ đó không màng gây ra những hành động làm hại người khác để thỏa mãn ham muốn của mình. Sau cùng, hại người nhưng đồng thời bản thân cũng chẳng được lợi là bao, thậm chí còn vướng vào vòng lao lý vì chữ "tham" đó. Đây chính là luật nhân quả ở đời.
 
Trong kinh Phật, dục vọng thuộc về phạm vi của cái ác. Một khi chúng ta sinh dục vọng sẽ rất khó để xóa bỏ cảm xúc ấy.
 
Còn nếu như có thể làm theo lời Phật dạy, tránh xa những dục vọng, ham muốn, tham lam, như vậy chúng ta cũng bớt bị trói buộc bởi phiền não - chính những phiền não đó đã che mờ lý trí và sai sử ta đi đến con đường sai trái.
 
Một người khống chế được dục vọng của bản thân, vượt qua được cửa ải khó khăn này, tâm trí sẽ không bao giờ lầm đường lạc lỗi, có thể tìm ra được con đường đúng đắn đi tới hạnh phúc và thành công cho bản thân. 
 
Ấy chẳng phải đã tự giải thoát bản thân khỏi bể khổ hay sao? Cuộc đời còn lại ắt sẽ thuận buồm xuôi gió.

3 kho nan lon nhat cuoc doi 2
 

2. Hận thù

 
Kinh Phật dạy: “Nhất niệm sân tâm khởi, bá vạn chướng môn khai”, nghĩa là một suy nghĩ hận thù nổi lên, thì trăm vạn cửa nghiệp chướng đều mở ra.
 
Chỉ cần chúng ta sinh ra sự hận thù và tức giận với người khác, như vậy sẽ có hàng trăm hàng nghìn cánh cửa làm trở ngại quá trình tu hành của chúng ta cũng sẽ đồng loạt mở ra.
 
Không ít người chỉ vì chút chuyện xích mích mà sinh lòng hận thù với người khác, đến lúc gần đất xa trời mới hiểu rằng bản thân đã lãng phí bao nhiêu thời gian của cuộc đời để sống một cách hẹp hòi, tự gây phiền muộn cho bản thân, khiến cả cuộc đời chìm trong những hậm hực không vui, thời gian đâu mà tận hưởng những điều tốt đẹp của cuộc sống nữa.
 
Theo Lời Phật dạy về hận thù, người mà có thể tự mình thoát hỏi hận thù mới có thể giữ cho lòng rộng rãi khoáng đạt, bình đạm đối mặt với thế sự, làm gì cũng được hài lòng thuận ý.
 
Đó là lý do Đức Phật luôn dạy ta phải giữ được một tấm lòng bao dung, một trái tim biết thứ tha để đối đãi với vạn vật trên thế gian. 
 
Trong cuộc sống, nếu có “tâm” tốt để một “niệm tốt” được khởi lên, thì những điều tốt sẽ tiếp theo, mọi người trong xã hội cũng sẽ được nhìn theo chiều tốt, chỉ thấy điều tốt, không nhìn điều xấu.
 
Các bậc Thánh nhân cũng không phải không có hận thù trong lòng, nhưng điều khiến họ trở nên khác biệt với phàm nhân là biết tìm ra phương pháp để hóa giải hận thù trong lòng, buông bỏ mọi ân oán vốn là nguồn gốc gây ra muộn phiền trên đời này.
 
Đổi vị trí để suy nghĩ chính là một phương pháp hóa giải hận thù tốt nhất. Khi phát sinh những chuyện mà bản thân không cách nào bỏ qua, thay vì oán hận đối phương khiến lòng mình cũng chẳng thoải mái, bạn hãy thử đặt bản thân vào vị trí của người ấy để suy xét vấn đề, làm như thế sẽ giúp bạn nhìn thấu mọi chuyện hơn. 
 
Có như vậy thì chúng ta mới có thể hiểu được suy nghĩ của đối phương, từ đó buông bỏ hận thù. Tham khảo: Lời Phật dạy về ân oán: Không giận không oán sẽ không đau khổ
 
“Tâm an vạn sự an” chỉ cần tâm bình yên ta sẽ thấy cuộc đời vốn rất đẹp đẽ và ngập tràn tình yêu thương. Chỉ cần ta biết tận hưởng những gì đang hiện có, mà không chút vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, thì đã thấy tâm hồn đầy an lạc rồi, đâu cần phải tìm cầu ở đâu xa cho tốn hao sức lực! 

3 kho nan lon nhat cuoc doi
 

3. Cố chấp

 
Cố chấp trong giáo lý nhà Phật là sự khăng khăng chấp nhất với một món đồ hay một đoạn tình cảm mà bản thân không thể nào có được. Đây là một loại ý niệm ích kỷ cần phải được loại trừ.
 
Cảm xúc cố chấp đó rất dễ trói buộc con người ta trong một phạm vi nhỏ hẹp, án ngữ mãi trong lòng, khăng khăng cho đến chết, cả cuộc đời cũng vì thế mà chìm trong đau khổ. 
 
Một khi buông bỏ được lòng cố chấp, chúng ta mới có thể thả lỏng tâm trí và bản ngã của mình. Xem thêm: Lời Phật dạy về chấp niệm: Chỉ khi vứt bỏ mới thấy đời thanh thản
 
Buông xuống những cố chấp vô lý, đồng thời cũng là buông bỏ những muộn phiền vô nghĩa, tâm trí được khơi thông, con người cũng được giải thoát.
 
Phật dạy: "vạn vật giai không", tức là vạn vật vốn không có thật, nhưng chúng ta lại luôn cố chấp cho rằng chúng đều có thật. Cho nên đức Phật đã nói “không” để phá cái tâm cố chấp cho rằng mọi thứ đều có thật đó. 
 
Tận trong sâu thẳm ý niệm, chúng ta luôn nghĩ thân thể này thật sự là của mình; nhà cửa, tiền của, xe cộ, danh vị… cũng là cái của mình, cho nên khi những thứ ấy bị mất đi thì chúng ta đau khổ vô cùng. 
 
Chính bởi cái tâm cố chấp cho là thật, nên mới có phiền não đau khổ và gây tạo vô số nghiệp tội. 
 
Nếu như chúng ta có thể vượt qua hết thảy những cố chấp trên đời, không cố chấp với danh lợi, tiền tài, tình cảm... cũng tức là đã buông bỏ được những thứ đau khổ, độc hại của cuộc đời này.
 
Sở dĩ bản thân ta cảm thấy không vui, không hài lòng về cuộc đời này là bởi trong tâm ta tồn tại sự cố chấp. Một khi lòng suy nghĩ thoáng hơn, đời người cũng trở nên suôn sẻ và thuận lợi hơn rất nhiều.
 
Mọi thứ tồn tại trên đời này đều có hai mặt, tốt và xấu mà đôi khi bạn chẳng thể phân biệt rạch ròi. Trên đời vốn không có gì đáng gọi là khổ đau, cũng chưa chắc có gì nên xem là hạnh phúc. 
 
Người xưa nói: “Tướng tự tâm sinh“, ý nói hết thảy mọi sự trong đời gặp phải đều là do chính bản thân và suy nghĩ của mình khởi tạo nên. Chỉ cần thay đổi thái độ, chỉ cần lùi lại một bước, bạn sẽ thực sự trông thấy những cảnh tượng tuyệt diệu hơn.
 
Cũng giống như 3 khổ nạn lớn nhất cuộc đời trên đây, vốn dĩ chỉ cần bạn thay đổi cách suy nghĩ thì sẽ chẳng còn đau khổ nào có thể cản bước bạn đi tới hạnh phúc và thành công nữa. 

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.