bài viết mới

An Cư Kiết Hạ an lạc an nhiên Audio Phật Giáo Bài Viết Báo Chí Đặc San Kỷ Yếu Books Books Cover bố thí cúng dường chánh niệm Chia sẻ hình Phật đẹp Chia sẻ link download Kinh Sách Chia sẻ link download MP3 Phật Giáo chùa việt chúng A-La-Hán Chuyên mục Chư Bồ Tát công đức Danh Lam Thắng Cảnh di tích phật giáo dội trong sương mù duy nhien duy nhiên Duy Thức Học Đại Tạng Việt Nam đạophật Điển Tích đoán điềm Ebook English PDF giác ngộ giácngộ Giải Trí Giảng Giải Kinh Giáo Lý của Phật qua những câu chuyện nhỏ. Hành Hương hạnhphúc Hình Ảnh hoatdongtuthien học làm người Hộ Niệm Vãng Sanh Hồng danh Chư Phật Khoa Học - Đời Sống Kim Cang Thừa Kim Cương Thừa kinh Kinh Pali Kinh Sanskrit/Hán Tạng Lịch Sử Lối Về Sen Nở Lời Hay Ý Đẹp Lời Phật Dạy Luận Luật luật nhân quả Máy Tính mật tông Minh Vương Bộ Nghi Lễ Nghiên Cứu Phật Học nghiệp nguyen duy nhien nguyenduynhien nguyễn duy nhiên nguyễnduynhiên Nhạc thiền NHÂN SỸ PHẬT GIÁO những bài viết pdf Nối Kết Pháp Âm Việt Pháp Luận phápthoại Phat Giao Ca phật Phật Bồ Tát Phật Đản Phật Giáo phật giáo việt nam Phật Học Phật Học Cơ Bản Phật Học Ứng Dụng phật học và tuổi trẻ Phật Ngọc Phim PG Phim Phật Giáo phong thủy âm trạch phong thủy biệt thự khu công nghiệp khu đại công trình phong thủy canh tý phong thủy cấm kỵ hóa giải phong thủy chung cư nhà nhỏ phong thủy công trình phụ nhà vệ sinh cầu thang ban công ngoại quan nhà tắm phong thủy đình chùa miếu mạo nhà thờ tổ từ đường phong thủy hình thế minh họa phong thủy kê đệm kích hoạt cải vận Phong thủy kinh doanh buôn bán phong thủy màu sắc phong thủy mệnh số đời người tinh duyên hôn nhân con cái công danh phong thủy nghi lễ thờ cúng phong thủy ngoại cảnh phong thủy nhà bếp phong thủy nội thất treo tranh đặt tên phong thủy ô tô xe hơi mua bán vật dụng kê đệm phong thủy phòng khách phong thủy phòng ngủ phong thủy số phong thủy thời trang mua sắm phong thuy văn phòng phongthuy phongthuyviet sách sách lịch sử pdf sách phật học pdf sách văn học pdf sinh thuc sinh thức sinhthuc sinhthức sống trong thực tại Tánh Không Tham Luận/Tiểu Luận Thành Đạo Thế Giới Muôn Màu thiền Thiền Đại Thừa Thiền Nguyên Thủy Thiền Tổ Sư Thiền Tông Thiền và Thở thiênnhiên Thư Pháp thực tại hiện tiền tiện ích Tin Học Tịnh Độ TỔ CHỨC PHẬT GIÁO Trang Thơ Trang Văn triết lí sống tru Truyện Phật Giáo tuhọc tự tại tư vấn phong thủy tư vấn tâm linh TỰ VIỆN từái vandapphatphapTCQ văn hóa video Video hoạt hình Phật Giáo Vu Lan Xã Hội Xuân

 

Đời người có 4 NỖI SỢ LỚN NHẤT: Sợ để biết trân quý cuộc sống

 Hiểu được ý nghĩa lời Phật dạy về nỗi sợ, đặc biệt là 4 nỗi sợ lớn nhất đời người, giúp ta nhận ra những giá trị quý báu của cuộc sống mà bấy lâu vẫn thờ ơ.

1. Nỗi sợ thứ nhất: Sống trong hạnh phúc nhưng không biết

 
Một câu chuyện giữa Thượng Đế và người nghèo kể lại rằng:
 
Có một người nghèo khổ, nhà cửa phòng ốc rất nhỏ nhưng cả 4 thế hệ chen chúc sống chung. Anh ta cầu xin Thượng Đế giúp mình thoát khỏi cảnh túng quẫn này.
 
Thượng Đế nói với anh ta, hãy nhốt tất cả gà vịt mà anh đang nuôi vào trong cùng căn phòng đó, cùng ăn cùng sống với chúng, sau 1 tuần lại tới tìm ta.
 
Một tuần sau, người nghèo chịu đủ giày vò, một lần nữa khẩn cầu Thượng Đế giúp đỡ.
 
Thượng Đế lại nói với anh ta, hãy nhốt cả trâu và dê vào trong phòng, cùng ăn cùng ở với chúng, 1 tuần sau hãy đến tìm ta.
 
Lại qua 1 tuần, người nghèo quả thực không chịu nổi nữa, tiếp tục cầu xin Thượng Đế.
 
Thượng Đế nói, đuổi hết những con vật đó ra ngoài, để chúng quay về chỗ cũ, 1 tuần sau tới tìm ta.
 
Sau 1 tuần, người nghèo lại lần nữa quỳ xuống dưới chân Thượng Đế, bày tỏ sự biết ơn sâu sắc, cảm ơn Thượng Đế đã ban phúc giúp anh hiện tại đang cảm thấy niềm vui mà đã lâu anh chưa được nếm trải.

Loi Phat day ve noi so
 
 
Bài học rút ra:

Trong cuộc sống, rất nhiều người trong chúng ta cũng giống như người nghèo này, chỉ thích than phiền cuộc sống bất công, luôn cho rằng cuộc đời mình thiếu sự công bằng so với người khác, những thứ tốt đẹp đều thuộc về người ta. Thực ra có rất nhiều thời điểm, hạnh phúc ở ngay bên cạnh chúng ta.
 
Người nghèo kia sau cùng đã nếm được niềm vui mà đã lâu anh chưa được nếm trải, Thượng Đế vốn chẳng ban cho nhà họ bất cứ thứ gì, ngài chẳng qua chỉ để cho anh ta hưởng thụ cảm giác thỏa mãn một lần nữa mà thôi.
 
Hay nói cách khác, Thượng Đế chỉ muốn để cho anh ta hiểu rằng: Đừng chỉ nhìn bản thân đang thiếu thứ gì, hãy xem bản thân đang có những gì trước đã.
 
Lắng nghe lời Phật dạy về nỗi sợ để biết rằng, không phải cuộc sống đối xử bất công với chúng ta, mà là ham muốn của chúng ta quá nhiều, sống trong hạnh phúc mà không hay nhận ra.
 
Khi chúng ta bị bệnh mới biết quý trọng sinh mệnh, mới hiểu sức khỏe là hạnh phúc.
 
Khi chúng ta đói bụng mới biết quý trọng thức ăn, có ăn có uống là hạnh phúc.
 
Khi chúng ta có con mới biết cha mẹ vất vả đến đâu, trong nhà có người già là hạnh phúc.
 
Khi chúng ta đối mặt với cái chết mới biết sinh mệnh ngắn ngủi, bình an vui sống đã là hạnh phúc.
 
Advertisement: 6:46
Đừng trở thành người sống trong hạnh phúc lại cứ mãi đi kiếm tìm hạnh phúc ở đâu xa. Cứ đi trên con đường của mình, ngắm nhìn phong cảnh của riêng bản thân. Đừng mãi ước ao và trông mong người khác, hãy học cách quý trọng hạnh phúc trước mắt.

30 Lời Phật dạy về hạnh phúc vô cùng đáng quý không nên bỏ lỡ
Lời Phật dạy về hạnh phúc là một trong những lời răn dạy mà chúng ta muốn nghe nhất vì cuối cùng thì cuộc đời này chúng ta làm mọi việc cũng chỉ vì mục đích có
 

2. Nỗi sợ thứ hai: Lao đầu kiếm tiền nhưng không thể tiêu

 
Lời Phật dạy, đời người, không có tiền quả thực khốn khó trăm bề, nhưng dù có cố gắng kiếm tiền đến đâu cũng nên giữ ở một mức độ vừa phải.
 
Có không ít người lao đầu đi kiếm tiền nhưng lại chẳng còn sinh mệnh để mà tiêu. 
 
Thà rằng không có gì, nhưng ít nhất vẫn còn sinh mệnh để có cơ hội hưởng thụ những điều tốt đẹp ở trên thế giới này.
 
Chúng ta phải kiếm tiền, nhưng đồng thời cũng phải hưởng thụ cuộc sống.
 
Thế nhưng, điều đau khổ nhất trên đời này chính là, người sống, nhưng không có tiền hoặc mai kia chết đi rồi, tiền không tiêu hết. Lúc ấy mới hiểu được rằng, ngoại trừ sức khỏe, tất cả những thứ khác đều là gió thoảng mây trôi.
 
Bài học rút ra:

Tiền nhiều thì tiêu nhiều, tiền ít thì tiêu ít. Dù ít hay nhiều, chỉ cần đủ tiêu là được. Đừng vì tiền mà vứt bỏ sức khỏe!

Có thể bạn quan tâm: Nghe lời Phật dạy về tiền bạc, tất biết TIỀN NHIỀU ĐỂ LÀM GÌ

Vat va kiem tien ma khong duoc tieu
 
 

3. Nỗi sợ thứ ba: Làm người tài giỏi, nhưng bất hiếu với mẹ cha

 
Chuyện kể rằng, một gia đình có 3 người, cũng là người của 3 thế hệ.
 
Một ngày, người cha nói với con trai: "Ông nội con ốm yếu đã nhiều năm, tiếp tục sống cũng không giúp ích gì, chi bằng vứt xuống núi sâu cho xong."
 
Nửa đêm, hai cha con dùng một cái sọt khiêng ông lão tới bên khe suối, lúc đang chuẩn bị ném xuống, người con trai bỗng nói: "Cha, chúng ta chỉ cần ném ông xuống là được rồi, cần gì phải vứt cả sọt chứ?"
 
Người cha tức giận: "Trẻ con thì biết gì, người còn vứt thì tiếc sọt làm gì?"
 
Người con đáp: "Nếu ném cả sọt thì về sau con và con trai con dùng cái gì để mang cha tới đây chứ?"

Người cha nghe xong như bị đánh một đòn cảnh tỉnh.
 
Vì vậy vội vàng kêu con trai đưa ông về nhà, chăm sóc cẩn thận, không bao giờ dám làm ra hành động bất hiếu nữa.
 
Bài học rút ra:

Cha mẹ khi bước vào tuổi già sẽ tăng thêm cho chúng ta rất nhiều phiền hà, vì vậy có những người con bắt đầu ghét bỏ người sinh ra mình.
 
Cha mẹ già rồi, lúc ăn cơm sẽ làm vương vãi hạt cơm ra ngoài, chúng ta chê họ lôi thôi.
 
Bước đi của họ càng lúc càng chậm, chúng ta chê họ lề mề. Họ nói chuyện chậm rãi, thỉnh thoảng còn lặp lại, chúng ta chê họ càm ràm.
 
Người ta vẫn thường nói, người già như trở về thời thơ ấu một lần nữa, nhưng không phải người già nào cũng được đối xử nâng niu như trẻ nhỏ.

Người ta có thể kiên nhẫn dạy dỗ một đứa trẻ gào khóc đòi ăn, nhưng lại không đủ nhẫn nại để đối xử như vậy với chính người đã sinh ra và nuôi lớn chúng ta. Tất cả bởi chúng ta đã quá quen nhận được yêu thương từ cha mẹ mà quên cách cho đi.
 
Vào lúc chê gia mẹ già yếu, có bao giờ chúng ta nghĩ đến bọn họ cũng đã từng có thời trẻ, nhưng tuổi trẻ của họ đều dành cả cho ta. Bởi vậy, bất hiếu chính là nguyên nhân dẫn tới ác nghiệp, phải chịu quả báo lớn nhất đời người.
 

4. Nỗi sợ thứ tư: Miệng quá ngọt khiến lời nói trở nên giả tạo

 
Cuộc đời này, nếu bạn không vấp ngã sẽ không biết ai là người sẵn lòng cúi người xuống nâng bạn dậy.
 
Thường ngày có trà có rượu có anh em, lúc thật sự gặp khó khăn mới biết có ai kề cận.
 
Khi cần tới bạn, người ta sẽ nói lời ngon tiếng ngọt, nịnh nọt lấy lòng; khi bạn không còn giá trị, họ lập tức quay lưng, coi như không quen biết. Xã hội thay đổi, lòng người cũng đổi thay.

Về tâm linhMa quỷ không đáng sợ, bởi vì không thể nhìn thấy được; lòng người đáng sợ, vì đoán không ra. Thật ra thì xã hội rất đơn giản, thứ phức tạp chính là lòng người.
 
Đừng nghĩ rằng ai cũng lương thiện, chân thành như mình; đừng cho rằng mọi chuyện đều có thể dễ dàng tha thứ, đều có thể nhẫn nhịn, không nhịn được thì đừng nhịn nữa.
 
Có đôi lúc, bạn phải học cách thích ứng, buộc lòng phải buông bỏ những người bạn quan tâm nhưng chẳng hề để ý đến bạn; hoặc học cách mang một tấm mặt nạ để cư xử lạnh lùng với những người đối xử lạnh nhạt với bạn.
 
Cuộc đời mỗi người, có cười thì không thể thiếu nước mắt. Thực tế, có rất nhiều người có thể ở bên cạnh cười vui cùng bạn, nhưng lại chẳng mấy người ở bên cạnh khi bạn khóc.
 
Cho nên, chỉ khi bạn đối xử chân thành, thật lòng với người khác thì mới có người sẵn lòng san sẻ niềm vui hay an ủi bạn khi bạn gặp khó khăn.
 
Thời gian có thể giúp bạn tha thứ những điều tưởng chừng không thể, đi qua những việc tưởng như không thể vượt qua. Thỉnh thoảng, chúng ta sẽ nhớ về một số việc nhưng quá khứ, nhưng sau rồi vẫn phải học cách nhìn về phía trước.
 
Những thứ không thể đánh bại bạn, tất cả rồi sẽ giúp bạn trở nên mạnh mẽ hơn. Thời gian chính là như thế.
 
Lắng nghe lời Phật dạy về nỗi sợ để biết đời người ngắn ngủi lắm, sao không học cách bình đạm mà sống!

Lời Phật dạy về khiêm tốn: Đức hạnh khiêm nhường mới là đỉnh cao của sự tu dưỡng

 Lời Phật dạy về khiêm tốn giúp ta hiểu ra rằng chỉ khi nào con người biết khiêm tốn thì mới dễ thành công và nhận được phúc báo. Làm người phải biết khiêm tốn, lấy khiêm nhường làm thước đo để hành xử. Đó mới chính là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân.

Câu chuyện thứ 1: Ve sầu và chim nhạn


Loi Phat day ve khiem ton - chim nhan
 
Thời xa xưa khi ve sầu còn chưa biết bay, một ngày nọ, nhìn thấy một con chim nhạn tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn, ve sầu vô cùng ngưỡng mộ.
 
Ve sầu mời chim nhạn về dạy mình cách bay. Chim nhạn đồng ý.
 
Nhưng học bay nào phải chuyện dễ dàng. Ve sầu sợ khổ lại nóng lòng muốn biết bay thật nhanh, hết chạy Đông lại chạy Tây, nhấp nhổm không nghiêm túc.
 
Chim nhạn vẫn bình tĩnh giảng giải kĩ càng cho ve sầu về cách bay, ve sầu nghe câu được câu không, chỉ luôn miệng đáp "Biết rồi! Biết rồi!"
 
Sau đó, chim nhạn để ve sầu bay thử, quả thực ve sầu đã cất cánh bay được. Ve sầu nghĩ bụng, hóa ra bay cũng chẳng khó như ta nghĩ!
 
Mùa thu đến, chim nhạn phải bay về phương Nam. Ve sầu rất muốn giương cánh bay cao đi theo chim nhạn, thế nhưng dù nó có cố vẫy cánh đến đâu cũng không thể bay cao như chim nhạn được.
 
Lúc đó, ve sầu nhìn chim nhạn liệng cánh bay lượn ở trên bầu trời bao la mới thấy hối hận bản thân quá tự mãn. Dù nó có cố gắng luyện tập đến đâu cũng đã muộn rồi. 
 

Bài học rút ra:


Trong cuộc sống, có không ít người giống như ve sầu kia. Mới học được một giọt nước đã nghĩ mình biết cả đại dương.
 
Tự mãn khiến cho ánh mắt chúng ta trở nên thiển cận, bằng lòng với hiện tại; lười biếng khiến chúng ta giậm chân tại chỗ, vuột mất những cơ hội quý giá.

Xem thêm: Ngạo mạn và "cái kết đắng" của kẻ ngạo mạn
 

Câu chuyện thứ 2: Lão thiền sư và Phật tử

 
Loi Phat day ve khiem ton - thien su
 
Một Phật tử có trình độ học vấn thâm sâu, nghe nói trong ngôi chùa nọ có một vị lão thiền sư đức cao vọng trọng liền muốn tới viếng thăm.
 
Tới nơi, chỉ có học trò của lão thiền sư ra tiếp người đó. Thái độ của người này trở nên ngạo mạn, nghĩ trong đầu: "Mình là Phật tử có trình độ thâm sâu, liệu ông ta xếp thứ mấy?"
 
Advertisement: 6:42
Sau đó, lão thiền sư ra tiếp đón người này vô cùng cung kính, còn tự tay pha trà mời khách.
 
Nhưng khi đang rót trà, rõ ràng ly đã đầy mà lão thiền sư vẫn không ngừng tay rót. Người kia thấy vậy mới hỏi: "Đại sư, tại sao ly đã đầy mà ông vẫn không ngừng rót?"
 
Đại sư trả lời: "Đúng vậy, nếu đã đầy rồi, còn rót làm gì nữa chứ?"
 

Bài học rút ra:


Ý của vị thiền sư là, nếu người kia đã có trình độ cao siêu, sao còn phải đến chỗ ông thỉnh giáo làm gì?
 
Trong cuộc sống, nếu như muốn học được nhiều thứ hay ho hơn ngoài thế giới, ta trước hết phải tự biến mình thành "một cái ly rỗng" thì mới có thể chứa đựng được những kiến thức mới.
 
Đừng kiêu ngạo, tự mãn cho rằng mình đã biết hết vì kiến thức bao la như biển cả, chẳng ai có thể học hết được mọi thứ trên đời này.
 

Lời Phật dạy về khiêm tốn là gì?

 
Loi Phat day ve khiem ton - phuc bao
 
Hai câu chuyện trên đây chính là tinh túy trong lời Phật dạy về khiêm tốn.
 
Khiêm tốn là đức hạnh tu dưỡng cao siêu mà ai cũng phải học suốt đời. Khiêm tốn trong việc học, việc tu thân dưỡng tính, việc giao tiếp giữa người với người.

Đừng bỏ lỡ: 4 điều tu dưỡng đạo đức luôn được các bậc quân tử đề cao, học được ắt sẽ thành người xuất chúng
 
Càng học cao học rộng thì càng phải khiêm tốn. Còn nếu học nhiều mà đối xử tự cao, khinh khi với cha mẹ, anh em, thầy cô, người thân... thì bản thân sẽ trở thành liều thuốc độc gây hại, đánh mất vầng hào quang trong mắt người xung quanh và tự chuốc lấy đau khổ.
 
Con người dù giàu hay nghèo, nhưng học được cách lắng nghe, khiêm tốn trong từng lời nói cử chỉ thì chắc chắn sẽ được người khác kính nể, yêu quý. Đó chính là phúc báo.
 
Còn nói quá nhiều, lại nói những lời vô ích, tự cao tự đắc, đơm đặt bịa chuyện thì chỉ khiến người khác chán ghét, coi thường. Đó chính là nghiệp báo.
 
Phật dạy, nền tảng của lương thiện là khiêm tốn, khởi nguồn của tà ác chính là ngạo mạn. Lúa càng chín càng rũ đầu cúi thấp, nói lời khiêm tốn chính là một cảnh giới của sự tu dưỡng.
 
Người xưa có câu: Người đại tài có bản lĩnh thì không bao giờ nổi nóng, người trung tài có bản lĩnh đôi lúc sẽ nổi nóng; còn kẻ bất tài thì không có bản lĩnh và luôn nóng nảy.
 

Khiêm tốn là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân

 
Loi Phat day ve khiem ton
 
Cũng giống như nơi đất trũng thì nước sẽ tràn về nơi đó, người biết khiêm tốn sẽ có thể học được nhiều điều hay, tu dưỡng đức hạnh thanh cao, vẹn toàn bản thân, làm gương cho người khác học tập. Hơn nữa, người khiêm tốn luôn được mọi người xung quanh yên mến, quý trọng. 
 
Sự khiêm tốn chẳng phải ngày một, ngày hai mà có. Phải tu tâm dưỡng tính từ khi còn nhỏ, trong bất kể hoàn cảnh nào, giống như tích từng giọt nước nhỏ lâu ngày nhất định sẽ đầy chiếc lu to.
 
Người ngạo mạn, tự kiêu, dù công danh sự nghiệp có vẻ vang đến đâu cũng chỉ được trong chốc lát. Bởi những người như vậy không đủ phúc đức nên không thể nuôi dưỡng được lâu dài.
 
Ngày ngày cầu công danh, giàu sang phúc quý nhưng không khiêm tốn thì khó mà đạt được thành tựu như mong ước.
 
Một vị lão hòa thượng có nói rằng: Tu là từ mẫn vật, khiêm tốn tự y, thiên ti tọa xứ, thuyết luật pháp ngữ, kiến quá mặc nhiên.
 
Nghĩa là, người tu hành phải có lòng yêu thương vạn vật, phải biết khiêm tốn, nhún nhường, hiểu được bổn phận của bản thân, luận bàn mọi việc theo lời Phật dạy, tự sám hối về lỗi lầm của bản thân, chớ nên tìm lỗi của người khác.

Bạn có biết: Tìm lỗi lầm của người khác là mang RÁC RƯỞI của họ về cất trong nhà
 
Khiêm tốn còn giúp ta nhận ra những thiếu sót của bản thân để sửa đổi; vì không kiêu căng ngạo mạn nên luôn sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp của người khác để hoàn thiện bản thân.
 
Sự khiêm tốn sẽ giúp người ta đứng vững trên đỉnh cao danh vọng và được nhiều người ủng hộ, giúp đỡ, kính trọng.
 
Trái lại, những kẻ tự mãn cho mình là tài giỏi mà khinh bỉ người xung quanh sẽ ít thành công và đạt được danh vọng như ý muốn. Những người như vậy thường thất bại vì sự ganh ghét, đố kỵ của người khác.
 

Làm thế nào để rèn luyện được đức tính khiêm tốn?

 
 
Loi Phat day ve khiem ton - ren luyen
 

- Học cách im lặng:

 
Phật dạy muốn khiêm tốn, trước hết ta phải học cách im lặng. Bởi chỉ khi im lặng thì trí tuệ mới sinh ra sự minh mẫn, và im lặng mới có sự sâu lắng càng cao.
 
Có những trường hợp bắt buộc phải nói, nhưng nói đủ, nói đúng, nói hợp hoàn cảnh.
 
Ông bà xưa có câu: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Cái gì cũng cần phải học và im lặng cũng vậy.
 
Chúng ta phải học cách khi nào nên nói, khi nào nên im lặng. Im lặng là sức mạnh, không ganh đua với kẻ tiểu nhân, không tranh luận với người không cùng trình độ và không cãi cự với người tự kiêu luôn cho mình là đúng.
 
Làm được những điều đó là ta đã nhẫn nhịn khi cần thiết, ấy chính là khiêm tốn.
 

- Học cách lắng nghe và biết ơn:

 
Hãy mở tâm trí và lắng nghe những ý kiến của người khác. Nếu bạn đúng, đừng sợ lời nói của người khác ảnh hưởng đến cảm xúc hay suy nghĩ của bạn.
 
Lắng nghe còn giúp ta nhận ra được những điều ta chưa biết, chưa hiểu để không đưa ra quyết định sai lầm.
 
Không chỉ lắng nghe, ta còn phải biết ơn những gì mình đang có. Biết ơn để nhận ra những thiếu sót của mình chứ không phải đi soi mói, bới lỗi lầm của người khác. 
 

- Phải có lòng bao dung:

 
Nếu không có lòng bao dung, sẽ chẳng thể có được sự khiêm tốn. Bao dung để dung nạp mọi thứ, bao dung để thứ tha và bao dung để tâm nhẹ lòng an.
 
Khổng Tử nói: “Người bao dung, thiện lương sẽ có được cảm tình của mọi người”.
 
Lão Tử nói: “Sông và biển mênh mông sâu thẳm là do chúng ở vị trí thấp để nhận nước từ những khe suối nhỏ bé từ khắp nơi”.
 
Vì thế, điều quan trọng khi rèn luyện khiêm tốn là phải học cách bao dung với cuộc đời. Khoan dung độ lượng với người chính là tạo phúc báo cho mình.
 
Vậy là, Lời Phật dạy về khiêm tốn giúp ta hiểu ra rằng chỉ khi nào con người biết khiêm tốn thì mới dễ thành công và nhận được phúc báo. 
 
Làm người phải biết khiêm tốn, lấy khiêm nhường làm thước đo để hành xử. Đó mới chính là đỉnh cao của sự tu dưỡng bản thân.

 

Miệng tu Phật nhưng lòng không tu tâm, đánh mất cơ duyên an lạc có hối cũng muộn rồi


Rất nhiều người tu Phật nhưng không tu tâm, miệng liên tục niệm "Nam Mô" nhưng trong lòng lại vẫn chứa đầy những suy nghĩ, lời nói ác nghiệp vậy thì sao mong cuộc đời được nhẹ nhõm an yên?

1. Câu chuyện về người lương thiện và ông lão lạ lùng


Tu Phat nhung khong tu tam
 
Ngày xưa có một người họ Vương trời sinh tính hiền lành, thích giúp đỡ người khác và coi đó là niềm vui. Ông Vương luôn một lòng hướng Phật nên còn được mọi người gọi là "ông Vương thiện lương".
 
Một ngày nọ, ông Vương đến chùa rút quẻ, muốn xem bao giờ mình sẽ tu thành chính quả. 
 
Một vị hòa thượng nói với ông: "Nếu như mỗi ngày ông đều kính Phật, dâng hương tới Ngài. Khi nào tro hương rụng đủ 3 tầng 6 đấu, ông mang tro hương đi về phương Tây gặp Phật Tổ nhất định sẽ thành chính quả."
 
Ông Vương quay về thành kính làm theo lời dặn của hòa thượng. Ngày tháng trôi qua, sau vài năm rốt cuộc ông đã góp đủ phần tro hương như vị hòa thượng kia đã nói. 
 
Vì thế, ông đã mua một con lừa để cho nó chở phần lớn tro hương, còn mình thì vác trên lưng một bao tro, lên đường đi gặp Phật Tổ.
 
Ông Vương và con lừa đi được một ngày, thấy mặt trời đã sắp lặn về núi Tây, ông Vương lúc này khát nước vô cùng nên chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ ngơi.
 
Đúng lúc này, ông chợt thấy trên con đường phía Tây có một ông lão đứng chắn đường mình đi, người kia hỏi ông Vương: "Ông là người từ đâu đến, họ tên là gì? Sao lừa lại vác đồ nặng như thế làm gì?"
 
Ông Vương trả lời từng vấn đề một. Ông lão kia lại nói: "Được rồi, chúng ta đi chung đường rồi, nhất định là có duyên. Bây giờ tôi có một chuyện muốn nhờ ông giúp, không biết ông có đồng ý không?"
 
Ông Vương hỏi lại là chuyện gì, người kia nói: "Tôi đã đi suốt một ngày rồi, giờ quả thực không đi nổi nữa. Ông có thể để lừa của ông chở tôi một đoạn đường được không?"
 
Ông Vương rất khó xử, nhưng trong đầu lại nghĩ: Nếu cả đời mình đã tích đức hành thiện, giờ ông lão mỏi mệt cần giúp đỡ, sao mình có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ?
 
Thế là ông liền vác nốt chỗ tro hương trên lưng lừa lên lưng mình rồi kêu ông lão cưỡi lừa lên đường.
 
Ông lão cưỡi lừa, có sức sống hơn rất nhiều, lại hỏi ông Vương: "Này! Ban nãy ông nói muốn đi đến đâu vậy nhỉ? Tôi già cả rồi nên quên thật nhanh!"
 
Ông Vương vẫn kiên nhẫn nói lại với ông lão: "Tôi đi đến Tây phương để bái kiến Phật sống, tỏ lòng thành kính của tôi."
 
Ông lão kia đáp: "Ra vậy, tôi biết rồi."

Tu Phat nhung khong tu tam 5
 
Advertisement: 10:08
Đi đến khi trời tối, lại nghỉ trọ, ông Vương ngẫm nghĩ "Giờ lừa phải chở thêm một ông lão, vừa chậm, vừa mệt, biết đến bao giờ mới đến được Tây phương để bái kiến Phật sống đây? Không được, sớm ngày mai mình phải lên đường ngay, bỏ lại gánh nặng là ông lão này."
 
Mới vừa tờ mờ sáng hôm sau, ông Vương quả nhiên dắt theo lừa, vác tro hương lặng lẽ lên đường.
 
Trên đường đi về phía Tây, ông lại gặp một ông lão đang ngồi ở bên đường của một thôn xóm. Người kia gọi ông Vương:

"Này, ông Vương. Ông làm gì thế? Tôi thấy ông là người rất tốt bụng, chúng ta nếu đã có duyên đi chung đường, sao ông lại không để ý đến người bạn này, bỏ đi mà không để lại một câu nào? May mà tôi dậy sớm nên không lỡ việc. Đến đây, đến đây, cứ để cho tôi cưỡi con lừa đồng hành một đoạn đường nhé!"
 
Ông Vương không thể từ tối, đành phải tiếp tục vác hết chỗ tro hương trên lưng lừa để ông lão cưỡi lừa.
 
Ngồi trên lưng lừa, ông lão lại hỏi: "Ông xem tôi già rồi, trí nhớ thật tồi tệ, hôm qua mới vừa hỏi ông xong hôm nay lại quên. Ông đi về Tây phương làm gì thế?"
 
Ông Vương hậm hực nhưng vẫn đáp một câu: "Đi Tây phương bái Phật."
 
Qua một lát, ông lão hỏi tiếp: "Tôi nhớ ông họ Vương phải không, nhưng ông đi đâu làm gì tôi không nhớ nổi, phiền ông nói lại lần nữa được không?"
 
Ông Vương tích đầy lửa giận trong bụng, nhưng với người lớn tuổi "nhiệt tình" như vậy, ông không thể trút hết ra nên vẫn nhẫn nại trả lời một lần nữa.
 
Cứ như thế một ngày lại trôi qua, ông lão không biết đã hỏi mấy lần, ông Vương khó chịu vô cùng.
 
Trời tối mịt, hai người tìm chỗ ở, ăn cơm để dưỡng sức. Ông Vương nghĩ: "Lần này nhất định phải đi sớm hơn nữa, bỏ ông già phiền phức này ở lại!"
 
Vì vậy, ông Vương cho lừa ăn no rơm rạ và uống nước, thấy bên ngoài vẫn chưa tới canh ba, ông dắt lừa chở theo tro hương, lên đường trong đêm đen.
 

2. Một lòng muốn bái Phật nhưng nào biết Phật ở ngay bên cạnh

 
Tu Phat nhung khong tu tam 3
 
Ai ngờ ông Vương mới vừa đi đến cửa một thôn xóm khác, lờ mờ trông thấy một bóng người chặn ở cửa thôn:

"Ông Vương ơi ông Vương, uổng cho danh tiếng phúc hậu của ông nhưng sao ông không hề làm việc tốt vậy? Chúng ta kết bạn mà đi, tôi lại lớn tuổi, đi đứng chậm chạp nhưng sao ông không rủ lòng thương, cứ thế bỏ tôi lại mà đi. Đã vậy càng ngày càng đi sớm hơn, chỉ muốn vứt bỏ tôi, sao ông nhẫn tâm như vậy được?"
 
Ông Vương không nói được gì chỉ đành kìm nén lửa giận, lại lấy tro hương từ lưng lừa đeo lên vai.
 
Ông lão cưỡi trên lưng lừa, đi được mấy bước lại hỏi: "Ông Vương à, ông kiên trì đi suốt ngày đêm, rốt cuộc là đi đâu và có chuyện gì quan trọng đến thế nói cho tôi biết với?"
 
Lần này thì ông Vương không thể kiềm chế bản thân được nữa: "Cái ông già này, ông thật không hiểu nỗi khổ của người khác gì cả. Để ông cưỡi lừa, tôi thì vừa đi bộ vừa phải vác tro hương, vừa khổ vừa mệt thế mà hết lần này đến lần khác ông vẫn không biết điều, hỏi đi hỏi lại. Ông hỏi không mệt nhưng tôi trả lời mệt lắm rồi. Ông không có lương tâm hay sao?"
 
Ông lão nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi lưng lừa, chỉ vào ông Vương và nói: "Ông về nhà đi, không nên đi đến Tây phương làm gì, Phật sống sẽ không thu nhận một kẻ 'tu Phật nhưng không tu tâm' như ông."
 
Nói xong, ông lão bay lên trời cao, biến mất sau vầng mây phía Tây.
 
Đến lúc này ông Vương mới bừng tỉnh hiểu ra: "Hóa ra ông lão này chính là Đức Phật sống!"
 
Ông Vương ngồi dưới đất, đấm ngực dậm chân vì vô cùng hối hận, nhưng làm vậy thì có ích gì, tất cả đã muộn rồi!
 
Người tu Phật nhưng không tu tâm, dù ngày ngày thắp hương niệm Phật cũng sẽ không bao giờ tu thành chính quả. Như vậy thì sao mong thoát khỏi khổ đau của cuộc đời?
 

3. Đã tu Phật nhất định phải tu tâm

 
Tu Phat nhung khong tu tam 2
 
Bất cứ ai tu theo đạo Phật (được gọi là Phật Tử), dù đã qui y hay chưa, tại gia hay xuất gia đều cần ghi nhớ điều quan trọng là “tu tâm”. Miệng tu Phật nhưng không tu tâm thì tất cả công quả tu hành đều là uổng phí.
 
Tu tâm nói cho đủ là tu tâm dưỡng tính. Vậy tu tâm là thế nào và tại sao ta phải tu tâm?
 
Ta thường hay than vãn và cũng nghe rất nhiều người than thở rằng: “sao cuộc đời khổ quá”. Tại sao vậy?
 
Sở dĩ cuộc đời có nhiều khổ đau là do chính con người tự làm khổ mình và khổ người khác, cũng bởi chính cái tâm: tham lam, sân hận và si mê gây ra. Tìm hiểu thêm: Thế nào là THAM, SÂN, SI? Làm sao để kiềm chế?
 
Vì có cái tâm tham lam nên con người thường mong có những thứ vật chất hào nhoáng, nhà cao cửa rộng, tiền tài dư dả, danh vọng lẫy lừng. Cho nên không từ bỏ bất cứ cơ hội nào để có thể đạt được những lợi ích đo cho mình dù có phải bất chấp thủ đoạn, bất chấp sẽ gây đau khổ cho người khác.
 
Vì cái tâm sân hận, con người thường chấp nhặt những điều không được theo ý mình, ghi nhớ thù hằn những điều người khác làm mích lòng mình, sống để dạ chết mang theo, khắc ghi những việc người khác làm tổn hại, tổn thương đến lợi ích, danh dự của mình...
 
Vì cái tâm si mê, con người thường gây ra biết bao ác nghiệp, oán nghiệp, tà nghiệp mà không hề hay biết. Họ đòi hỏi những điều bất hợp lý, ích kỷ, lợi mình hại người, phá bỏ quy luật, lẽ thường, đạo đức... trở nên vô nhân và tàn ác. Đọc ngay: 8 nguyên nhân dẫn tới ác nghiệp phải chịu quả báo lớn nhất
 
Bởi vậy, muốn được sống thanh thản, an yên và hạnh phúc, không còn chìm đắm trong bể khổ và cũng không gây khổ hay ác nghiệp cho người khác, ta nhất định phải biết tu tâm. Miệng mồm luôn nói tu Phật thôi là chưa đủ, tu tâm mới là quan trọng. Tu tâm theo lời Phật dạy để tạo nghiệp lành.
 
Tu tâm cũng chính là dẹp bỏ được cái tâm tham lam, sân hận và si mê đầu độc chúng ta. Muốn dẹp bỏ được ba thứ đó, ta nên tu tập trí thuệ, hành thiện tích đức, hiểu rõ đâu là luật nhân quả, biết buông bỏ khi cần, biết đâu là chính đâu là tà.
 
Chỉ khi nào biết bỏ qua những thứ vô ích, không cần thiết gây phiền nhiều cho cuộc sống thì cuộc đời của chúng ta sẽ bớt đi nhiều đau khổ do tâm si mê chi phối.

Tu Phat nhung khong tu tam 1
 
Trong cuộc sống hàng ngày, ta cũng cần giữ tâm thanh tịnh, chuyện gì qua rồi thì hãy cứ cho qua, không khăng khăng lưu giữ bất cứ hình ảnh nào dù yêu thương hay thù ghét. 
 
Chúng ta nên học đạo hạnh của đất, dù nhận được những lời nói tán dương khen tặng hay chê bai, phỉ báng, sỉ nhục của thế nhân, người tu tâm đều biến chúng thành những đóa hoa tươi, tô điểm cho cuộc sống tu hành đạo hạnh của mình ngày càng tinh tiến.

Lắng nghe Lời Phật dạy về lời sỉ nhục: Lăng mạ người khác bao nhiêu, nghiệp báo nhận lại bấy nhiêu
 
Tu tâm cũng giống như con chim nhạn trên không, in bóng dưới mặt nước khi bay qua dòng sông. Chin nhạn bay qua rồi thì bóng dáng trên mặt nước cũng không còn. Đó là bởi vì chim nhạn không có ý lưu lại dấu tích, còn dòng nước cũng không có tâm lưu giữ hình ảnh của chim nhạn.
 
Làm được điều đó, cõi lòng chúng ta sẽ được nhẹ nhàng, thoải mái, thảnh thơi, cảnh giới trầm luân nào rồi cũng sẽ sớm vượt qua, hưởng một cuộc sống thanh tịnh, tự do tự tại.
 
Nhưng người Tây phương có câu: “Chiếc áo cà sa không tạo ra người tu sĩ”. Hay cổ nhân cũng có câu: “Tri nhân tri diện bất tri tâm”, nghĩa là: biết người, chỉ biết được mặt, thấy được hình tướng bên ngoài, không thấy biết được tâm địa bên trong.
 
Cho nên người hành giả có tu dưỡng buộc phải biết tu tâm dưỡng tính. Được như vậy thì mới được bước vào cửa đạo, an lạc trong biển pháp của chư Phật, giải thoát khỏi mọi phiền não và khổ đau. Giá trị của tu dưỡng - bạn chọn thành công hay thất bại?
 
Cuộc đời này là vô thường, nay còn mai mất, nay đây mai khác, muôn sự không có tồn tại vĩnh viễn bất di bất dịch, không có cái gì là không thay đổi. Cho nên chúng ta nhất định phải nhớ rằng, tu Phật phải đi kèm tu tâm. Tu Phật nhưng không tu tâm thì từ tốt rồi cũng thành xấu.

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.